Nhớ theo dơi Diễn Đàn Người Việt Quốc Gia trên hệ thống Đài Việt Nam Hải Ngoại vào lúc 7:00 PM đến 8:00 PM  vào mỗi chiều Chúa Nhật và Diễn Đàn Công Dân vào lúc 4:00 PM dến 5:00 PM mỗi chiều thứ hai, giờ Hoa Thịnh Đốn.                                                                                                                                                                   

DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home

1) Trung cộng: Ông Clinton tỏ ra nhún nhường, ưu đăi và thân thiết về kinh tế, ngoại giao với Trung cộng để Trung cộng yên trí là "nắm bắt" được đảng Dân Chủ nên tỏ ra ngạo mạn. Như thế sẽ gây ra bất b́nh trong dân Mỹ. Ông Clinton lại cắt giảm quốc pḥng, đóng cửa nhiều căn cứ quân sự, cho mất cắp một số các tài liệu "mật" để làm cứ y như là nước Mỹ lơ là trong việc pḥng bị, rồi làm hoen ố vai tṛ tổng thống để thế giới tưởng rằng nước Mỹ đang trên đà suy thoái (vụ Monica Lewinsky). Việc này khiến Trung cộng càng tỏ ra coi thường Hoa Kỳ họ âm thầm xâm lấn lân bang (Việt Nam, Miến Điện, Lào, Campuchia), để rồi Trung Cộng trở thành kẻ thù của dân chúng các nước này và gây âu lo cho dân chúng của các nước chung quanh (Đài Loan, Nhật, Thái, v.v.v.)

2) Nhóm cực đoan Hồi Giáo: Cũng tưởng rằng nước Mỹ chỉ là "cọp giấy", chỉ nói chứ không bao giờ dám làm. Cho nên họ coi thường luật pháp quốc tế, âm thầm kết bè kết đảng. Giữa Trung cộng và các nhóm Hồi Giáo chống Mỹ đều có những mối liên hệ gắn bó (thí dụ: Saddam Hussein của Iraq, Iran, Taliban, Hồi quốc, Bắc Hàn và các nhóm ly khai tại Nam Mỹ) theo đúng câu "Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta". Các ông R. James. Woolsey (cựu giám đốc CIA), cựu tổng thống Clinton đều có công lớn khi th́ hành kế khổ nhục này.

Cuộc bầu cử năm 2000 đă đưa ông Bush vào Bạch Cung cùng với một nội các bao gồm nhiều sắc dân thiểu số như ta đă thấy, nếu tinh ư ta có thể nói rằng: Chính phủ G. W. Bush là đại diện cho một chính phủ toàn cầu, có lẽ cũng không sai bao nhiêu, bên cạnh đó nhóm diều dâu, được coi là nhóm "Tân Bảo Thủ".

Các nhóm cực đoan Hồi Giáo (với sự yểm trợ ngấm ngầm của Trung cộng) thấy Hoa Kỳ đă thay đổi chiến lược, nên đă phải ra tay trước để tấn công Hoa Kỳ nếu không sẽ mất cơ hội và sẽ bị truy lùng tận gốc. Điều này được thể hiện qua biến cố 9-11. Hoa Kỳ chỉ chờ có thế, đó là cơ hội tốt nhất để người Mỹ có cớ tiêu diệt các nhóm cực đoan Hồi Giáo dù nhân danh quốc gia như giáo quyền Taliban, Iraq với Saddam Hussein, hay tổ chức khủng bố xuyên quốc gia như Al-Qaeda. Hiện tại dù chuyện ǵ xảy ra ở Syria hay Iran th́ vấn đề không c̣n quan trọng nữa. Tất cả đều nằm trong tiến tŕnh b́nh định Trung Đông mà thôi. Tiến tŕnh này sẽ gây sức ép liên tục và chỉ nhả ra từ từ tùy theo nhận thức của giới giáo sĩ lănh đạo Hồi Giáo trong vùng. Song song với tiến tŕnh này là việc tạo dựng một xă hội dân sự vững chắc trên khắp vùng. Ngay trong điều kiện này, quân Mỹ vẫn phải có mặt ở trong vùng để làm thế ỷ dốc và là trọng tài phân xử, cho đến khi thế giới Hồi Giáo có thể trở thành một khối các quốc gia Ả Rập ôn hoà như khối EU (European Union). Quá tŕnh này kéo dài không lâu lắm chỉ từ 15 đến 20 năm.

Để giảm thiểu sự khai thác dầu hỏa trong vùng Trung Đông và các nơi khác trên thế giới. Hoa Kỳ sẽ phải có những phương pháp khoa học kỹ thuật biến chế dầu hỏa tân tiến hơn và ít tốn kém hơn, như tạo ra dầu và khí đốt từ Hydrat Carbon để thay thế nguồn dầu hỏa hay năng lượng (lấy lên từ ḷng đất) đang dùng hiện nay và trong tương lai chắc chắn nền "văn minh dầu lửa Trung Đông Hồi Giáo” sẽ không c̣n cần thiết với nhân loại. Khi trữ lượng dầu hỏa (lấy lên từ ḷng đất) không c̣n cần đến, th́ tức khắc khối dầu hỏa Hồi giáo Trung Đông phải mau chóng cải cách toàn diện, nếu không họ sẽ bị bỏ lại sau lưng trước đà tiến tới của thế giới, lúc đó Trung Đông Hồi Giáo sẽ trở thành hỗn loạn, v́ nạn thiếu thực phẩm và nước uống trầm trọng, đói kém, bịnh hoạn và nội chiến xảy ra khắp vùng Trung Đông. Ta có thể tưởng tượng rằng: Trong 50 năm nữa th́ dân số Hồi Giáo Trung Đông sẽ chỉ c̣n lại khoảng 500 triệu người hoặc ít hơn. Để ổn định Âu châu, Hoa Kỳ phải tốn đến 50 năm. Trong điều kiện khoa học hiện nay th́ mất 20 năm để ổn định thế giới Hồi giáo là khoảng thời gian hợp lư.

Một mặt trận khác không kém phần quan trọng là: Làm một cuộc cách mạng ngay trong ḷng xă hội Hoa Kỳ, đem lại giá trị gia đ́nh, chủ đạo về đạo đức cũng như tinh thần. Khi áp dụng mưu thần chước quỷ trong chiến tranh đă qua, th́ danh dự của nước Mỹ ít ra cũng đă hoen ố dưới con mắt của dân chúng b́nh thường. Tệ nạn phim ảnh khiêu dâm, bạo động lại là một khía cạnh khác của vấn đề. Các nơi thờ phượng có lắm sự vi phạm về đạo đức, giới doanh thương lạm dụng niềm tin của khách đầu tư và thiếu trung thực trong kế toán, các nhóm đồng t́nh luyến ái (gay, một dạng của bịnh tâm lư) đă đi thái quá, những nhóm sống phóng đăng, tự do vô chính phủ (liberal) cũng đă góp phần làm loạn xă hội, làm hoen ố h́nh ảnh trung thực của nước Mỹ. Nước Mỹ phải chỉnh đốn lại, để xứng đáng với vai tṛ lănh đạo toàn cầu. Công cuộc chỉnh đốn ấy đă thực hiện được những bước lớn trong 4 năm qua. (một loạt giới doanh thương, ca sĩ, kịch nghệ và nhiều nhà lănh đạo tinh thần, đă thú tội trước toà án là một bằng chứng cho thấy giới lănh đạo nước Mỹ quyết tâm cải tổ xă hội Hoa kỳ một cách sâu rộng và triệt để). Riêng nhóm đồng t́nh luyến ái là nhóm đă gây ra vấn đề đau đầu cho nhiều người, th́ đảng Cộng Ḥa đă đề nghị tu chính hiến pháp để trả lại cho gia đ́nh cái định nghĩa căn bản nhất là: Kết hợp giữa một Nam và một Nữ. Về các vấn đề liên quan đến xă hội Mỹ, đảng Cộng Ḥa chủ trương trở lại với các giá trị truyền thống đạo đức của nước Mỹ. Thí dụ: Vừa mới đây, Hạ Viện Hoa Kỳ đă thông qua một dự luật ngăn chận các ṭa án Liên Bang kể cả Tối Cao Pháp Viện, được quyền đưa ra các phán quyết về các vụ kiện khiếu nại (do nhóm thiên tả đưa ra) liên quan tới việc yêu cầu bỏ chữ Under God (trước Thượng Đế - Chúa) trong lời tuyên thệ trung thành với lá cờ và với quốc gia. Như thế cuộc chiến giữa hai đảng là đại diện cho hai khuynh hướng khác nhau về các vấn đề cốt lơi của xă hội Hoa Kỳ, đây có thể nói là Hoa Kỳ đă tạo ra một tiền lệ cho cả thế giới sau này. Đảng Cộng Hoà sẽ thắng thế để từng bước đưa Hoa Kỳ trở lại với giá trị gia đ́nh, xă hội truyền thống đạo đức. Có như thế, Hoa Kỳ mới có thể đóng vai tṛ "mẫu nghi thiên hạ" được.

Trở lại với đề cương chính trị của đảng Cộng Ḥa. So với đề cương năm 2000 th́ chính sách đối ngoại năm 2004 chuyển hướng về Á châu một cách rất rơ rệt và khẳng định vai tṛ lănh đạo thế giới của nước Mỹ là "không thể bàn căi được, không thể thay thế và không thể bị phủ quyết". Trong khi đó đảng Dân Chủ luôn tỏ ra chủ ḥa và tự do phóng túng về chính sách đối ngoại cũng như đối nội. Thí dụ trong vấn đề gây tranh chấp về Đài Loan, th́ đảng Dân Chủ có quan điểm rất yếu như: Mỹ vẫn chủ trương tôn trọng chính sách "một nước Trung Hoa" và mong Đài Loan, Trung cộng giải quyết tranh chấp trong ḥa b́nh. Thực ra "giải quyết trong ḥa b́nh" tức là không giải quyết ǵ cả, nghĩa là công nhận việc Trung cộng dùng vơ lực để thống nhất Đài Loan theo tính toán của Bắc Kinh khi cần thiết. Đề cương của đảng Dân Chủ rơ ràng là đi chệch hướng đối với các cam kết tinh thần mà các Quốc Phụ của Mỹ đă đề ra (tuyên ngôn Độc Lập, các biểu tượng trên đồng 1 đô la, bản quốc ca Mỹ), cũng như các cam kết của Hoa Kỳ với nhiều quốc gia trên thế giới (như Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn. Đặc biệt là các cam kết tinh thần với các cụ Việt Nam mà cụ Lư Đông A là tiêu biểu). Bởi chỉ một thay đổi nhỏ ở Đài Loan thôi (tức là Trung cộng thống nhất Đài Loan bằng vơ lực) th́ tương quan lực lượng trên toàn vùng Á châu sẽ thay đổi toàn diện. Chuyện này sẽ dẫn tới một cuộc chiến diễn ra giữa một bên là các nước Nhật Bản, Nam Hàn, Úc, kéo thêm cả Nga, Ấn Độ và bên kia là Trung cộng, Bắc Hàn, Việt cộng, Lào cộng, Campuchia, quân phiệt Miến Điện. Trong điều kiện ấy, thảm kịch (mà tài liệu nghiên cứu của Bộ Quốc Pḥng Mỹ và công ty Shell đưa ra để tiên đoán t́nh h́nh thế giới trong ṿng 20 năm tới) sẽ có cơ hội bộc phát. Lúc đó, cả Âu châu, Hoa Kỳ sẽ sụp đổ, người Tàu sẽ thống trị thế giới hoặc có thể nền văn minh nhân loại sẽ bị tiêu diệt.

Câu hỏi được đặt ra là: Nếu nước Mỹ có Ban Lănh Đạo th́ tại sao đảng Dân Chủ lại đưa ra một tín hiệu rất sai lạc như vậy ? Và tại sao đảng Cộng Ḥa lại đưa ra một tín hiệu quá cứng rắn như thế? Trả lời câu hỏi này tức là nói lên sự vi diệu của nước Mỹ vậy. Đúng hay không đó là tùy cái nh́n của từng cá nhân.

Trong mỗi con người hay xă hội đều tồn tại song hành hai cực Thiện-Ác hay Hoà-Chiến hoặc Tự Do quá trớn (liberal)-Bảo Thủ đạo đức (conservative). Cho nên, trong bất cứ t́nh huống nào, dù quyết định đă được chấp thuận bởi các vị lănh đạo trí tuệ cao nhất nước Mỹ, th́ quyết định ấy vẫn phải được dân chúng chấp nhận, nhưng những người lănh đạo, họ hiểu, người dân đa số biểu quyết theo phong trào của quần chúng, nên các vấn đề người dân cảm thấy quan trọng này vẫn phải được mang ra thảo luận theo đúng tiến tŕnh dân chủ (Dân chủ ở đây chỉ là phương pháp, Nhân chủ mới là cứu cánh). V́ mỗi người trong một quốc gia đều b́nh đẳng như nhau về lá phiếu, về quyền lợi trước pháp luật nhưng không đồng đẳng hiểu biết như nhau về các vấn đề quan trọng của Quốc Kế Nhân Sinh hay các vấn đề to lớn của toàn thế giới. Ngoài ra, về mặt tâm lư quần chúng th́ ai mà chẳng sợ chết. Cái khối dân chúng b́nh thường này chỉ nh́n thấy những vấn đề trước mắt chứ không thể nh́n thấy những cái trên bầu trời bao la, những điều bên kia rặng núi. Vậy làm sao dân chúng b́nh thường có thể thấy nguy hiểm ŕnh rập phía trước. Cho nên phải có người đại diện cho họ để nói lên cái ước vọng của họ, nỗi âu lo của họ. Để ít ra, họ cũng cảm thấy yên ḷng là họ đă "được làm" cái nghĩa vụ theo Hiến Pháp và cá nhân họ cũng giải tỏa được những uẩn ức tâm sinh lư, để họ không làm loạn trong xă hội hay ù ĺ ra đó như trong chế độ Cộng sản mà ta đă và đang chứng kiến (cho nên khoa Xă Hội Học ở nước Mỹ được coi trọng là vậy). Hiện nay người nói lên cái uẩn ức tâm sinh lư đó là John Kerry, đảng nói lên cái uẩn ức xă hội, cái không hài ḷng cuộc sống ấy là đảng Dân Chủ.

Trong khi đó, hướng đi chính của thời đại lại do đảng Cộng Ḥa đề ra, tức là: Hoa Kỳ nh́n nhận trách nhiệm toàn diện về các vấn đề của thế giới để đưa nhân loại này tiến lên thể chế Nhân Chủ Pháp Trị. Trong lúc này đây, các hành động của Mỹ không thể bị phủ quyết. Và không một thể chế nào, tổ chức nào, quốc gia nào có thể thay thế vai tṛ lănh đạo này của Hoa Kỳ, cho tới khi một Ban Lănh Đạo Toàn Cầu được h́nh thành thực sự nhằm chia xẻ trách nhiệm chung, liên quan tới an nguy của loài người. Trước các vấn đề nội trị, đảng Cộng Ḥa chủ trương sửa sang lại nước Mỹ về mọi mặt, để khắp thế giới không thể dị nghị về vài tṛ đạo đức của Hoa Kỳ và các nhóm tự do quá trớn, vô luật pháp sẽ phải bị dẹp tan (nhóm liberals, militans). Cho nên cuộc bầu cử năm 2004 này mang một ư nghĩa vô cùng rộng lớn, chứ không bó gọn trong các vấn đề lụn vụn mà các phương tiện truyền thông đưa ra. Nó đặt nền tảng cho thế giới trong cả mấy trăm năm tới, đúng như lời cựu tướng Tommy Franks đă phát biểu trong Đại Hội Đảng Cộng Hoà 2004 là: "Những quyết định của Tổng thống Bush ngày hôm nay sẽ ảnh hưởng tới các thế hệ con cháu chúng ta trong 200 năm tới". Ông Arnold Schwarzenegger, thống đốc tiểu bang California luôn nói đến tự do, bà Đệ Nhất Phu Nhân Laura Bush cũng nói về tự do, trong khi tổng thống Bush th́ nhấn mạnh đến giá trị đích thực của con người và sứ mệnh mà nước Mỹ nhận lănh đối với thế giới.

Khi người Mỹ chọn lựa một tổng thống, họ không đơn thuần chỉ chọn lựa tổng thống cho nước Mỹ không thôi, mà họ chọn lựa một hướng đi. Hướng đi này tác động tới toàn bộ t́nh h́nh của thế giới. Tác động này dài hay ngắn tùy theo t́nh h́nh diễn biến cụ thể như thế nào vào thời điểm bầu cử. Do đó, ta hăy xem xét ít điều liên quan đến các cuộc bầu cử trong thời gian 50 năm trở lại đây: Năm 1952 khi ông Eisenhower được chọn làm tổng thống, th́ Hoa Kỳ đă quyết tâm tham gia cuộc chiến tranh lạnh để chống Liên Xô và khối Cộng sản. Mặc dù ngay từ khi thế chiến II chưa chấm dứt ở Âu châu và Á châu th́ việc đánh giá về cuộc đối đầu Liên Xô - Mỹ đă được đặt ra ở tầng lănh đạo cao nhất của nước Mỹ, tức là với các wise men (như quư ông Stimpson, Averell Harriman, George Kennan, v.v.v.). Và khi cựu thủ tướng Anh là Sir Winston Churchill đọc bài diễn văn đề ra lư thuyết về hai khối (theory of two camps) năm 1947, th́ cuộc chiến tranh lạnh đă thực sự mở màn (xin xem thêm tài liệu X. Article viết bởi George Kennan đăng trên New York Times vào thời kỳ đó và được chánh thức công nhận qua bản văn mang tên NSC 68. Bản văn này là nền tảng cho chiến lược chống Liên Xô. Các kế sách khác nhau như cuộc chiến Việt Nam chẳng hạn chỉ là cách thức áp dụng của bản văn này mà thôi). Các cuộc bầu cử năm 1980 đưa ông Ronald Reagan lên làm tổng thống th́ bên ngoài cũng chỉ là sự tiếp nối công việc của các tổng thống trước (xin không đi thêm vào chi tiết bên trong). Nhưng với con bài tố rất nặng kư là chương tŕnh pḥng thủ được gọi là Star War. Mỹ dùng đ̣n "Cây Gậy và Củ Cà Rốt". Cây gậy là chương tŕnh Star War, Củ Cà Rốt là sự giải thích, thuyết phục hai đời Tổng Bí Thư tiềm nhiệm của ông Mikhail Gorbachev (đó là ông Chernenko và Andropov) để ba

ông này hiểu tương quan lực lượng và đe dọa tiềm ẩn (Trung cộng và khối Hồi giáo quá khích) đối với Liên Xô, để đảng Cộng sản Liên Xô thay đổi toàn diện và từ bỏ chủ nghĩa đế quốc Nga (đang mang áo Cộng sản). Như vậy, cuộc chiến tranh lạnh đă chấm dứt từ đấy (năm 1990). Mười bốn năm qua là giai đoạn chuyển ḿnh của Nga nhằm thích nghi với thế giới mới. Trong thế giới ấy, Nga có một chỗ đứng được tôn trọng.

Cuộc bầu cử năm 2004 không đơn thuần như bất cứ cuộc bầu cử nào trước đó. Nó đánh dấu một giai đoạn mới trên con đường dài hàng trăm năm mà Hoa Kỳ đang theo đuổi. Nhằm đem lại cho thế giới này một cơ hội để hợp nhất lại trong tiến tŕnh Nhân Chủ Hoá trên quy mô toàn cầu. Đó là một sứ mệnh thiêng liêng mà Hoa Kỳ phải nhận lấy trách nhiệm. Họ không nhận lănh trách nhiệm th́ nên văn minh này sẽ sụp đổ trong một thời gian không xa. Khi bàn về cuộc chiến hiện nay th́ 60 năm trước, cụ Lư đă nói: "Con người vốn sợ chiến tranh, nhưng khi chiến tranh là cần thiết nhằm bảo vệ giá trị tối hậu của loài người và để an định thế giới th́ phải đẩy loài người đi vào chiến tranh là vậy". Cho nên khi chọn lựa tổng thống Bush, Hoa Kỳ chọn lựa chiến tranh với tất cả ư thức, ḷng quả cảm và chính nghĩa. Thế giới phải đi vào con đường ấy, không một quốc gia nào có thể đứng ngoài được. Chính nghĩa nhân loại là tất thắng; các thế lực cản trở bước tiến ấy phải bị dẹp tan.

V) Chiến Tranh, Hoà B́nh Và Việc Xây Dựng Thế Giới:

Nhiều người vẫn nghĩ rằng: Chúng tôi quá lạc quan và đă tỏ ra là người ủng hộ đường lối của Hoa Kỳ cách thái quá. Xin thưa rằng: Quan sát lịch sử Mỹ trong hơn 200 năm qua, đặc biệt chú trọng đến lịch sử trong 100 năm mới đây, rồi đối chiếu với t́nh h́nh thế giới hiện nay cũng như với các thảm họa mà nhân loại đang phải đối đầu ở phía trước, chúng tôi không thấy một quốc gia nào có đủ trí tuệ, sức mạnh (tiềm năng khoa học kỹ thuật, kinh tế, v.v.v.), ḷng quả cảm và lư tưởng để có thể thay thế nước Mỹ trong việc dẫn đạo thế giới đi vào một tương lai sáng lạn.

Một câu hỏi khác cũng lư thú không kém là: Khi so sánh lịch sử Tây Ban Nha vào thế kỷ 15 với lịch sử Mỹ vào thế kỷ 21 này, th́ ta thấy: Tây Ban Nha t́m ra Tân Thế Giới trước Anh quốc nhưng Tây Ban Nha suy tàn để rồi trật tự Anh quốc được h́nh thành sau đó. Vậy Hoa Kỳ hiện nay có đi vào vết xe đổ đó không ? Câu trả lời rơ ràng là Không! V́ khác hẳn với Tây Ban Nha. Sự việc Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha tiến lên vũ đài chính trị thế giới vào thế kỷ 15, là do hệ lụy tất yếu vào giai đoạn suy tàn của thế lực Thần Quyền La Mă trên khắp Âu châu, kết thúc vào cuối thế kỷ 13 khi quân Mông Cổ xâm lăng Âu châu để tạo thành một loạt các quốc gia Âu châu mà về cơ bản th́ biên giới đă h́nh thành như ngày hôm nay. Trong thực tế th́ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha vào thế kỷ 14-15 và 16 vẫn thiếu trí tuệ (không thể so sánh với Banh Lănh Đạo Mỹ ngày hôm nay), đất không đủ rộng, người không đủ đông và thế giới Âu châu lúc đó chưa thoát khỏi cái bóng của La Mă đang trong giai đoạn tranh chấp giữa Thần quyền và Thế quyền. Thế giới ngày nay đă thay đổi quá nhiều. Những tiến bộ về khoa học, kỹ thuật đă làm cho thế giới này trở thành nhỏ hẹp hơn. Thành thử Hoa Kỳ không thể là Tây Ban Nha thứ hai đối với lịch sử thế giới được. Vả lại trong tương lai khi Hoa Kỳ trở thành thủ đô thực sự của thế giới về mọi mặt, th́ mỗi quốc gia dù lớn hay bé cũng chỉ c̣n là một gia đ́nh trong ngôi làng toàn cầu mà thôi. V́ vậy sự thịnh suy là của chung cho ngôi làng toàn cầu này chứ không phải là của riêng gia đ́nh Hoa Kỳ. Cho đến khi ngôi làng toàn cầu này được h́nh thành, phát triển đến nơi đến chốn, th́ lúc này đây, ta nên t́m hiểu đôi điều về ảnh hưởng với các quyết định của Hoa Kỳ đối với thế giới.

A) Các Tổ Chức Quốc Tế:

Tổ chức quốc tế cao nhất mang tính tiêu biểu là Liên Hiệp Quốc, trong đó cơ quan quyết định cao nhất là Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Liên Hiệp Quốc được h́nh thành sau Thế Chiến Thứ Hai. Mục đích thành lập là nhằm để đưa Liên Xô và các quốc gia Cộng sản vào một tổ chức hữu danh vô thực để tránh cho các quốc gia Cộng sản này bị cô lập hoàn toàn. Các bài học về Thế Chiến I, II đă để lại những kinh nghiệm quư báu về việc này. V́ khi bị cô lập hoàn toàn, một quốc gia hung đồ có thể khởi động một cuộc chiến tranh toàn diện có khả năng hủy diệt toàn cầu. Nhất là ngày càng có nhiều quốc gia có vũ khí nguyên tử. Thí dụ Liên Xô trong chiến tranh lạnh sở đắc một số lượng vũ khí nguyên tử to lớn. Việc ǵ sẽ xảy ra nếu Liên Xô bị đẩy vào thế bị cô lập toàn diện và t́m mọi cách chống trả, kể cả dùng sức mạnh nguyên tử ? Như thế, thực chất Liên Hiệp Quốc chỉ là một diễn đàn để các quốc gia giải tỏa những xung khắc, uẩn ức của nước ḿnh và là một cơ cấu tạo ra các khái niệm mơ hồ về một cấu trúc tương lai của chính quyền thế giới mà thôi. Các quyết định thực sự ảnh hưởng đến toàn cầu đều xuất phát từ Washington và Moscow. Khi bức tường Bá Linh bị sụp đổ th́ các quyết định về các vấn đề của thế giới hầu như đi từ Washington, các thủ đô thế giới khác chỉ giữ vai tṛ tham khảo, góp ư mà thôi.

Quan sát lịch sử thế giới trong hơn một thế kỷ qua, h́nh ảnh rơ nét nhất là trước đây cỗ xe thế giới luôn bị tranh chấp bởi nhiều tay nài cùng muốn điều khiển cỗ xe. Trong chiến tranh lạnh th́ cả Liên Xô và Mỹ đều muốn làm tay nài. Bây giờ th́ cỗ xe ấy chỉ c̣n một tay nài duy nhất là Mỹ. Tay nài Mỹ này lại đánh xe rất trí tuệ và dũng mănh nên cỗ xe thế giới chắc hẳn sẽ đi được những đoạn đường ngoạn mục trong tương lai. Như những điều đă nói ở trên, cơ quan Liên Hiệp Quốc rơ ràng không thể đáp ứng các đ̣i hỏi của tương lai được. Tất cả các tổ chức phụ thuộc khác phải được lănh đạo theo cung cách khác hẳn với quá khứ, phải được tổ chức lại một cách toàn diện, triệt để và hướng thượng nhằm đáp ứng với kỷ nguyên Nhân Chủ Pháp Trị trên toàn cầu. Bây giờ không phải là quá sớm để nêu lên những điều này, v́ cuộc chiến sắp tới đây là cuộc chiến tranh cuối cùng trong một tiến tŕnh dài hàng ngàn năm, nhằm giải quyết một lần cho xong các mâu thuẫn lịch sử nhân loại c̣n tồn đọng, để đưa thế giới vào một thời kỳ mới an b́nh, thịnh vượng, nhân bản hơn.

Nếu xử dụng chiến tranh như phương tiện tối hậu nhằm mục đích chiếm đoạt, th́ chiến tranh ấy dù được mặc cho một bộ áo lư tưởng tốt đẹp như thế nào đi nữa, th́ cuộc chiến ấy vẫn là phi nghĩa. Thí dụ: Nhóm Hồi giáo quá khích (với sự yểm trợ ngầm của Trung cộng) đang giơ cao ngọn cờ lư tưởng tôn giáo (thánh chiến) để chống Tây phương và Mỹ. Họ nhân danh tôn giáo, nhân danh Allah để thản nhiên giết người một cách tàn bạo, dă man (thí dụ: Các nhóm Hồi giáo quá khích chặt đầu các nạn nhân một cách man rợ và đưa những h́nh ảnh này lên Internet cho mọi người xem). Nhưng xử dụng chiến tranh như là một phương tiện gây áp lực để dẫn dắt các lực chậm tiến về trí tuệ từ bỏ con đường lạc hậu, phản nhân bản để cùng nhau xây dựng một tương lai mới tốt đẹp, đầy t́nh người hơn, th́ cuộc chiến ấy là chính nghĩa, phải đạo. Cho nên thế lực chủ đạo khi xử dụng chiến tranh như là biện pháp cuối, th́ đồng thời họ đă phải nghĩ ngay đến ḥa b́nh, đến xây dựng (bao gồm việc tái tổ chức lại thế giới theo chiều hướng thượng). Đó là hai mặt của một vấn đề. Thất bại trong bất cứ cái nào th́ cũng là thất bại toàn diện.

Ta hăy nh́n lại lịch sử Hoa Kỳ trong hơn 100 năm qua, Hoa Kỳ có dùng bạo lực để chiếm đoạt một quốc gia nào không ? Cuộc chiến với Mễ Tây Cơ nhằm chiếm lấy California, Arizona, Texas, New Mexico trong thế kỷ 19 là hoàn toàn khác về mặt bản chất. V́ thực ra, các vùng đất này là của các bộ lạc da đỏ chưa lập quốc. Khi người Tây Ban Nha chiếm vùng Nam Mỹ th́ họ cũng gộp các vùng đất này vào thuộc địa của họ. Khi người Mễ Tây Cơ (mà đại đa số là dân da trắng gốc Tây Ban Nha) tại thuộc địa đứng lên dành quyền lănh đạo, th́ các vùng đất này nếu xét về nguyên gốc, th́ vẫn không thuộc về họ mà vẫn là đất của các bộ lạc da đỏ. Hiện nay các vùng này đang bị những người Hispanic xâm lấn âm thầm qua ngă di dân (lậu hay chánh thức). Ngoài việc dân gốc Hispanic gia tăng mạnh mẽ tại Mỹ, nước Mỹ vẫn tiếp tục đón nhận một lượng lớn các dân ngoại quốc gồm đủ mọi chủng tộc nhập cư vào Mỹ. Việc này đang làm cơ cấu dân số Mỹ thay đổi từng ngày. Như vậy, nước Mỹ đang là biểu tượng rơ nét nhất một thế giới của tương lai. Trong đó có đa chủng, đa tôn giáo nhưng chỉ có một hiến pháp. Do đó, anh có thể nhân danh tôn giáo, chủng tộc để chống người khác tại nước anh, nhưng anh không thể chống họ tại nước Mỹ được. Hoa Kỳ muốn đem cái giá trị ấy đến cho toàn cầu. Họ có đủ chính nghĩa, điều kiện và phương tiện để làm việc này.

Giờ đây, thế giới đang ở giai đoạn chót của thời kỳ chuyển tiếp từ các giá trị cũ sang thời kỳ mới, với các giá trị mới đang từng bước được xác lập th́ vị trí của Liên Hiệp Quốc và các định chế quốc tế khác (kể cả Interpol, IMF, WTO và các tổ chức cấp vùng khác) cũng phải được chuẩn bị để được thay đổi toàn diện, sâu rộng nhằm đáp ứng với tương lai trên căn bản là: Chính quyền toàn cầu được h́nh thành trong thực tế thông qua Ban Lănh Đạo Toàn Cầu. Luật pháp quốc tế sẽ được tăng cường để bảo đảm là các cơ cấu toàn cầu ấy có đủ sức mạnh và khả năng để hoàn thành trách nhiệm của ḿnh. Nói đến cơ cấu, trách nhiệm mà không nói đến phương tiện th́ thật là thiếu sót. Vào một lúc nào đó trong tương lai, đồng tiền chúng ta xử dụng sẽ phải là đồng tiền toàn cầu. Lúc đó, tùy theo tổng sản lượng quốc gia (GDP) của mỗi quốc gia mà mỗi quốc gia sẽ đóng góp tài chánh cho các tổ chức quốc tế. Thí dụ bằng 1% GDP chẳng hạn. Khi đó, không một quốc gia nào có thể trốn tránh trách nhiệm quốc tế và không một quốc gia nào lại không được hưởng các quyền lợi quốc tế ngang nhau. Các quốc gia lớn, giàu có không c̣n có thể xử dụng tư thế mạnh của ḿnh về dân số, kinh tế để lấn áp các nước nhỏ, nghèo được nữa.

Biên cương quốc gia sẽ từ từ bị xóa nḥa đi hoặc biến mất, nhưng chủng tộc th́ vẫn tồn tại cho dù con người sẽ ngày càng thay đổi màu da (chẳng quá trắng mà cũng chẳng quá đen). Với những điều nêu trên, chúng ta có thể dự kiến được một cách khá chính xác tương lai nhân loại sẽ ra sao. Số quốc gia (theo quan niệm hiện đại) sẽ gia tăng rất nhiều v́ nhiều vùng nhỏ tuy cùng chủng tộc, nhưng quá khứ lịch sử trong chỗ sâu thẳm vẫn để lại một số khác biệt đặc thù và v́ con người không phải lúc nào cũng đạt được tŕnh độ phát triển trí tuệ như nhau. Nhưng điều thường được gọi là Chủ quyền quốc gia sẽ được giới hạn lại rất nhiều so với hiện tại. Nó sẽ bị kiểm soát chặt chẽ mạnh mẽ bởi những tổ chức quốc tế trong cơ cấu toàn cầu. Các cộng đồng ấy (từ ngữ này có thể dùng để thay thế chữ quốc gia đang dùng hiện nay) sẽ bị chi phối bởi luật pháp quốc tế mà đỉnh cao nhất là Hiến Pháp Quốc Tế. Hiến Pháp này sẽ là một văn kiện luật pháp cao nhất mà con người phải ra sức soạn thảo, h́nh thành và thông qua trong tương lai tới đây. Khi đó, điều mà Aldous Huxley nói tới là t́nh trạng có quá nhiều luật pháp (theo nghĩa tiêu cực của vấn đề) th́ trong tương lai sẽ không xảy. Các vấn đề môi sinh, chất thải sẽ có cách hướng dẫn và các nhà máy sẽ được thành lập để biến chế, hay tái xử dụng các dụng cụ phế liệu có thể làm ra khí đốt hay dầu hỏa, nước uống, mà không cần phải khổ công t́m kiếm hay lấy lên từ ḷng đất. Công cuộc sản xuất và mua bán vũ khí sẽ chấm dứt hẳn trên quy mô toàn cầu. Việc buôn bán ma túy, buôn lậu người xuyên quốc tế sẽ bị tiêu diệt tận gốc rễ. Các tài nguyên thiên nhiên và các sản phẩm trí tuệ sẽ được xử dụng hợp lư làm sao có lợi nhất cho nhân loại. Kỹ thuật cấy (gene) trong nông nghiệp (hay clone các bộ phận nhân tạo) phải được thế giới chấp nhận. V́ đó là con đường tốt nhất để ngăn chặn nạn phá rừng bừa băi làm nguy hại đến môi sinh toàn cầu. Với kỹ thuật cải biến gene th́ trên cùng một diện tích đất canh tác, người ta có thể đạt được sản lượng gấp 3 lần so với phương pháp canh tác cũ (dĩ nhiên, phương pháp cải biến gene trong nông nghiệp cũng đă được nghiên cứu tường tận, để chúng ta biết chắc rằng những thực phẩm cải biến gene này sẽ không gây nguy hại cho con người trong lâu dài). Có như vậy, con người mới được nuôi nấng đầy đủ chất bổ dưỡng để phát triển về thể lực cũng như trí lực. Lúc đó con người không c̣n cạnh tranh nhau về thực phẩm và tàn phá rừng để lấy đất canh tác. Và c̣n nhiều điều khác nữa nhưng chúng tôi không thể tŕnh bày trong khuôn khổ bài viết này được.

Nhiều người sẽ cho là dự kiến như vậy là không tưởng. Xin thưa: Nó chỉ là không tưởng đối với những ai đầu óc ích kỷ, có cái nh́n hạn hẹp, cục bộ. Bất cứ quốc gia nào, nếu nghĩ ḿnh tài giỏi, khôn ngoan, th́ hướng đi tới của nhân loại chúng tôi vừa nêu trên phải được nghiêm chỉnh cứu xét và hăy chuẩn bị các thế hệ lănh đạo tương lai ngay từ bây giờ về những ư tưởng này, để dễ dàng thúc đẩy dân chúng ḥa nhập với hướng đi chung sắp tới đây của nhân loại. Quư vị đừng đợi 10 năm tới mới suy nghĩ về hướng đi này. Hơi trễ đấy! V́ chỉ trong 10 năm nữa thôi, các vấn đề cụ thể ấy sẽ được mang ra bàn căi trên quy mô toàn cầu (đó cũng là một cách gây áp lực với các thế lực cực đoan chậm tiến khác c̣n sót lại) để sửa soạn cho: Chính quyền toàn cầu, Luật pháp toàn cầu, Tiền tệ toàn cầu, Môi sinh toàn cầu, v.v.v. trong tương lai. Một cơ cấu Chính Quyền Toàn Cầu có thể hoàn tất trong ṿng 50 năm tới để đặt nền tảng cho sự phát triển tốt đẹp, công b́nh, thịnh vượng cho nhân loại trong 500 năm tới theo đúng như lời cụ Lư Đông A đă tiên đoán.

VI) T́nh H́nh Thực Tế Hiện Nay:

Các dự kiến nêu trên có vẻ quá lạc quan chăng ? Không! Ngàn lần không! Đó là sự lạc quan đầy khả thi mà người Mỹ đang thực hiện. Dù vậy, ta không được quên rằng: Hiện nay thực tế c̣n nhiều phức tạp. Lúc nào cũng vậy, thế giới luôn được thúc đẩy bởi lực tiến tới phía trước và bị tŕ kéo lại bởi lực bảo thủ, chậm tiến ở phía sau cũng như lực lưỡng lự không dứt khóat đứng ở giữa. Như vậy, lực tiến tới phía trước phải tranh đấu không khoan nhượng với lực cản trở chậm tiến ở phía sau và lấy thuyết phục là chính để đối phó với lực lưỡng lự ở giữa.

Trong t́nh h́nh hiện nay th́ lực cản trở chính chủ nghĩa bành trướng Hán tộc Bắc Kinhcác nhóm cực đoan Hồi giáo, cả hai nhóm này vẫn cố bám víu vào các giá trị lỗi thời đáng bị nguyền rủa. Lực lưỡng lự ở giữa là các quốc gia sợ khốn khó, thích hưởng thụ, cầu an, đặc biệt là thiếu hàng ngũ lănh đạo có bản lănh, đủ trí tuệ. Cho nên các quốc gia này ngồi chờ đợi kết quả của cuộc cờ tay đôi (giữa Mỹ và Tàu-Hồi giáo quá khích). Lănh đạo các quốc gia này nghĩ: Phía nào thắng họ cũng có phần và ít bị hy sinh, tổn thất. Thật là một suy nghĩ đầy sai lầm! Khi cơn băo lớn kéo tới th́ nó không chừa một ai. Nếu mọi người cùng chung tay chống băo th́ sự nguy hiểm hay tàn phá sẽ bớt đi. Tiêu biểu cho nhóm này là Pháp, Đức, Bỉ và một số quốc gia khác tại Nam Mỹ, Á châu, Âu châu. Trong điều kiện ấy, tùy theo mỗi quốc gia khác nhau mà Hoa Kỳ thực hiện những chính sách ngoại giao (áp lực) khác nhau nhưng không đẩy các quốc gia này vào chỗ hợp tác với lực cản trở (Tàu, Iran, Hồi giáo quá khích, v.v.v.). Thay vào đó, Hoa Kỳ cổ vũ cho họ đứng trong hàng ngũ của lực chủ đạo tiến về phía trước trong cuộc chiến giữa cái mớicái cũ, giữa hướng thượng đi lên và lạc hậu đi xuống. Như thế, khi gia nhập liên minh chống khủng bố, nhiều quốc gia chưa ư thức được tầm vóc lớn lao của sứ mạng dẫn dắt nhân loại đi vào thời đại mới do Hoa Kỳ lănh đạo. Có thể họ hành động chỉ v́ bị thúc đẩy bởi các động cơ lịch sử, an ninh hoặc kinh tế là chính yếu. Ngay cả khi xử dụng thuật ngữ "Liên minh chống khủng bố quốc tế", th́ từ ngữ này vẫn bị bó hẹp trong khuôn khổ chiến tranh. Vào một lúc nào đó trong tương lai, khi tiếng súng tạm lắng dịu, từ ngữ này cần phải được thay thế bằng một ngôn từ khác có thể diễn tả đầy đủ chính nghĩa mà Hoa Kỳ đang dẫn dắt loài người đi theo.

Đối với thế lực cản trở tiến bộ, ta chỉ lấy một câu nói đă được rút tỉa ra từ lịch sử nhân loại cũng đủ để nói lên t́nh h́nh hiện nay. Đó là: Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta (câu nói này đă được Hoa Kỳ áp dụng qua việc xử dụng Trung cộng để chống Liên Xô trong cuộc chiến tranh lạnh). Nghĩa là trong t́nh h́nh thế giới hiện nay th́ Trung cộng và Hồi giáo cực đoan đều coi Hoa Kỳ là kẻ thù của họ. V́ thế, Trung cộng và nhóm Hồi giáo cực đoan (gồm Iran, Syria và các nhóm Hồi giáo cực đoan khác như Al-Qaeda, Taliban, v.v.v.) đương nhiên đă hợp tác với nhau từ nhiều năm qua, ngay cả trước lúc xảy ra biến cố 9-11. Thí dụ: Nhiều cố vấn Tàu đă đến giúp đỡ nhóm Taliban về mọi mặt trong cuộc chiến vừa qua. Ngay trong nhóm khủng bố 9-11 cũng có vài tên đă ghé sang Việt Nam trước khi qua Mỹ. Cho nên khi đánh Taliban, Iraq, Hoa Kỳ chưa thực sự tung ra cuộc tấn công toàn diện nhắm vào vùng Trung Đông mà chủ yếu chỉ là tạo áp lực, để các quốc gia lừng khừng phải thay đổi thái độ chính trị, từ chỗ sợ sệt các nhóm khủng bố trở thành quyết tâm tiêu diệt chúng thẳng tay (Yemen, Saudi Arabia, Libya, v.v.v. đă làm tốt việc này). Pakistan là một ngoại lệ, tổng thống Musharaf đă và đang tích cực tham gia chiến dịch chống khủng bố ngay từ lúc đầu khi ông cho phép quân Mỹ xử dụng lănh thổ Pakistan làm bàn đạp tấn công phe Taliban tại Afghanistan. Ông Musharaf đáng để chúng ta ngả nón kính phục v́ trong giờ phút sinh tử của dân tộc Pakistan, ông ta khôn ngoan, can đảm và đầy dũng lược, dám chọn một thái độ dứt khóat đứng về phía chính nghĩa loài người để chống lại những thế lực chậm tiến phi nhân bản (Taliban, Al-Qaeda và xa hơn nữa là lănh đạo Bắc Kinh) đang muốn kéo nhân loại quay về thời tiền sử. Mai đây khi cuộc chiến lớn v́ chính nghĩa đă xong, nhân loại bước vào thời kỳ Nhân Chủ thịnh trị tốt đẹp th́ cả dân tộc Pakistan và loài người đều phải nhớ ơn ông Musharaf, một người lănh đạo sáng suốt, không sợ nguy hiểm tính mạng (v́ đứng về chính nghĩa chống khủng bố mà ông Musharaf đă bị nhóm Hồi giáo quá khích mưu sát 2 lần), coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, sẵn sàng nhận trách nhiệm trước lịch sử dân tộc Pakistan và thế giới để đem an b́nh dài lâu cho dân tộc Pakistan và cho nhân loại.

Các người Cộng sản Việt Nam c̣n sót lại một chút tinh thần dân tộc và sĩ khí trong người, phải học thái độ kiên cường dũng cảm của ông Musharaf để bất khuất đứng lên, đón nhận trách nhiệm trước lịch sử oai hùng của dân tộc, can đảm đứng về chính nghĩa dân tộc để dứt khoát lật đổ nhóm lănh đạo hèn hạ, tay sai Bắc Kinh đang ngồi chỗm chệ tại Bắc Bộ Phủ, đang hưởng thụ trên xương máu, trên nỗi thống khổ, tủi nhục của dân tộc. Chúng bán đất, dâng biển, dâng cả dải non sông gấm vóc mà tổ tiên ta đă tốn bao công lao, mồ hôi, xương máu trong nhiều ngàn năm giữ ǵn, bảo vệ và xây dựng cho quan thày tham lam Bắc Kinh. Chẳng lẽ dải giang sơn quư giá do tổ tiên để lại đến ngày nay sẽ bị mất vào tay bọn người Cộng sản sao ?

Hai quốc gia Hồi Giáo c̣n lại tỏ vẻ thách thức Hoa Kỳ là Syria (theo phái Su-ni) và Iran (theo phái Shi-ai) mà các bất ổn hiện nay tại Iraq và Afghanistan không nhiều th́ ít, đều có liên quan tới hai quốc gia này. Với Syria th́ vấn đề Li-băng là quan trọng với họ v́ Syria muốn có một hành lang an toàn đi ra Địa Trung Hải. Ngoài ra Syria cũng là quốc gia bảo trợ cho nhiều nhóm khủng bố có liên hệ tới vấn đề Palestine và Iraq. Với Iran th́ hồ sơ nguyên tử của Iran và việc Iran can thiệp trực tiếp vào t́nh h́nh tại Afghanistan cũng như tại Iraq là chuyện quá hiển nhiên. Khi mới đây chính phủ Iran đă công khai tuyên bố: "Nếu muốn ổn định Afghanistan và Iraq th́ Hoa Kỳ phải nói chuyện với Iran". Báo chí và các lời tuyên bố của các giới lănh đạo Iran c̣n đi xa hơn nữa khi huyênh hoang tuyên bố để hăm dọa Mỹ và Tây phương: Iran đă có sẵn gián điệp nằm vùng tại 29 địa điểm nhạy cảm tại Mỹ và các nước Tây phương. Các giáo sĩ tối cao Iran chỉ cần ra lệnh tấn công th́ các gián điệp này sẽ đồng loạt biến nước Mỹ và phía Tây phương ngập trong biển máu.

Cả Syria và Iran đều lầm lẫn! V́ họ chẳng có ǵ để thương thuyết với Hoa Kỳ cả! Đối với hai nước này, chỉ cần có một cuộc chiến tranh phát động từ phía Do Thái, cũng đủ làm thay đổi các chế độ độc tài giáo quyền tại hai nước này, hầu đưa các quốc gia này đi vào con đường dân chủ. Mới đây Mỹ đồng ư bán cho Do Thái 5.000 quả bom tinh khôn (smart bomb) loại mạnh có sức phá hoại thật kinh khủng. Nhất định loại bom có sức tàn phá khủng khiếp này sẽ được Do Thái xử dụng trong cuộc đụng độ sắp tới với Syria và Iran, nếu hai nước này không từ bỏ ư đồ và giúp đỡ các nhóm khủng bố phá hoại sự ổn định trong vùng Trung Đông. Do Thái không tung quân chiếm đóng đất đai, th́ thế giới Ả Rập không thể phản đối được. Ngoài ra, Ai Cập gần Do Thái nhất th́ lại quá yếu so với Do Thái. Saudi Arabia th́ c̣n đang lo đối đầu với nhóm khủng bố quá khích tại chính trong nước họ, vả lại Saudi Arabia với Iran chẳng thương yêu ǵ nhau mà c̣n đối đầu với nhau nữa. Cộng thêm với sự hiện diện của hơn 150.000 quân Mỹ trong vùng Trung Đông th́ việc lật đổ các chế độ tàn bạo tại Syria và Iran không mấy khó khăn. T́nh h́nh chưa chín mùi để có hành động mạnh với hai nước này mà thôi! Hiện nay Syria tỏ ra biết điều và hiểu biết t́nh h́nh. Họ đă đồng ư từ từ rút quân ra khỏi vùng Li-băng và đồng ư ngăn chặn việc để nhóm khủng bố quốc tế dùng biên giới Syria như là một bàn đạp để tung người, vũ khí và tiền bạc vào quậy phá Iraq.

VII) Kết Luận

* Vấn Đề Trung Cộng Hiện Nay Là Chính Yếu.

Bản Đề Cương Chính Trị (của đảng Cộng Hoà trong đại hội 2004 vừa qua) tuy có nói đến nguyên tắc "một nước Trung Hoa", nhưng Hoa Kỳ lại tuyên bố "bảo vệ Đài Loan nếu bị Trung cộng xâm lấn". Nghĩa là: Nếu Trung cộng tấn công Đài Loan, tức là tấn công Hoa Kỳ, tấn công quyền lợi của Hoa Kỳ trong vùng Đông Á. Đằng khác, Hoa Kỳ tuyên bố: "Việc thống nhất Đài Loan với Trung quốc phải phù hợp với nguyện vọng của toàn thể nhân dân Đài Loan". Như vậy, Hoa Kỳ muốn nói rằng: Nếu nhân dân Đài Loan muốn độc lập th́ phải để cho họ được độc lập. Dân Đài Loan muốn độc lập là cái chắc! Họ chẳng ngu dại ǵ thống nhất với Trung cộng để rồi họ bị tước đoạt quyền tự do quư báu mà họ đang thụ hưởng, mất quyền tự do mà họ phải tốn bao nhiêu mồ hôi, nước mắt mới đạt được. Cụ thể hơn nữa, Hoa Kỳ ủng hộ Đài Loan tham gia nhiều tổ chức quốc tế khác như tổ chức Thương Mại Thế Giới (WTO), tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO). Tất cả các điều này cho thấy trên thực tế đường lối “một nước Trung Hoa” đă bị Hoa Kỳ ném vào sọt rác!

Bản Đề Cương ấy cũng đă liệt kê các quốc gia đồng minh hoặc thân hữu của Hoa Kỳ tại Á châu và hài tội các quốc gia hung đồ c̣n lại như Trung cộng, Việt Nam, Campuchia, Miến Điện, Bắc Triều Tiên. Như vậy, thế "Bạn - Thù đă phân minh". Các quốc gia bị coi là hung đồ, thù địch sẽ phải bị dẹp tan không khoan nhượng.

Phản ứng của Trung cộng quả thật là gay gắt. Họ chuẩn bị chiến tranh tối đa với nhiều thủ thuật khác nhau. Trung cộng muốn tam phân thiên hạ và muốn thực hiện hai mũi giáp công để bẽ găy các kế hoạch của Hoa Kỳ. Trong thực tế, họ đă liên kết với các nhóm khủng bố (Hồi giáo cực đoan, buôn lậu ma túy, buôn lậu vũ khí, du kích phản loạn) từ Trung Đông tới Nam Mỹ, kéo sang Đông Nam Á để cố làm Hoa Kỳ bị lâm trận tứ phía rồi suy yếu, đồng thời một cách ngấm ngầm trong bóng tối, họ tạo ảnh hưởng lên các nhóm phản chiến khắp nơi hầu mong trói chặt tay của chính quyền Mỹ và đồng minh trong các cuộc chiến đă, đang và sẽ xảy ra (bài học Việt Nam dưới thời tổng thống Johnson và Nixon là rơ ràng nhất). Trung cộng t́m mọi cách để khủng bố Mỹ, đồng minh của Mỹ và các nước Tây phương (qua bàn tay của nhóm Hồi giáo quá khích) khắp nơi trên thế giới. Nhưng ưu tiên số một của Trung cộng là làm những cú khủng bố lớn tại ngay trong nội địa Hoa Kỳ (như dùng nhóm Hồi giáo quá khích hay những tên gián điệp Tàu đang trà trộn trong cộng đồng người Tàu và người Việt ở khắp nước Mỹ). Đây là điều Trung cộng đă và đang chủ trương và họ quyết tâm theo đuổi mục tiêu này.

Gia tăng việc xâm lấn lân bang, liên tục tạo bất ổn trong vùng Đông Nam Á và Á châu để đưa chiến tranh ra xa khỏi lục địa Tàu là một kế sách khác của Tàu. Hiện nay Cộng sản Hà Nội đă tuyên bố cho phép du khách Tàu (lính Tàu trá h́nh) được tự do tới và đi lại khắp Việt Nam mà không cần đóng tiền, chờ đợi thời gian xin Visa hay Chiếu Khán nhập nội, h́nh thức tương tự cũng xảy ra tại Lào, Campuchia, Miến Điện. Đây là một h́nh thức Trung Cộng đă ra lịnh cho bọn cầm quyền tay sai của họ ở Á Châu, phải mở cửa biên giới cho Tàu dễ dàng động binh để chuẩn bị cho cuộc chiến tranh toàn diện với Hoa Kỳ. Một khi t́nh h́nh bất lợi cho Tàu xảy ra tại các nước này (thí dụ nếu phe độc tài quân nhân tại Miến Điện do Tàu yểm trợ hay phe cầm quyền Việt cộng, Lào cộng thân Tàu bị dân chúng hay chính phe quân đội có tinh thần quốc gia chống Tàu lật đổ) th́ tức khắc các nhóm du khách Tàu này sẽ phối hợp với đạo quân thứ năm người Tàu tại Việt Nam, Campuchia, Lào, Miến Điện rồi kết hợp với quân Tàu đang áp sát tại biên giới Việt, Miến hay Lào sẽ tổ chức phản công lại để giữ cho phe bù nh́n của Tàu khỏi bị lật đổ. Hay nếu cuộc chiến tranh giữa Hoa Kỳ - Trung cộng trực tiếp xảy ra và các chính phủ độc tài thân Tàu tại các quốc gia này bị lật đổ th́ chính nhóm du khách Tàu này sẽ cùng đạo quân thứ năm người Tàu đang nằm sẵn tại các nước Đông Nam Á (những người Tàu trong đạo quân thứ năm này v́ đă sống lâu năm tại các nước Đông Nam Á cho nên họ rành các địa thế cũng như các cơ sở quan trọng của các nước này) h́nh thành các ổ kháng chiến du kích tại các quốc gia đó, và phối hợp với quân Tàu đang ép sát tại các biên giới các nước lân bang với Tàu để thi hành cuộc chiến tranh du kích, gây khó khăn cho các chính phủ quốc gia mới nắm quyền để tạo bất ổn trong vùng. Kế sách này của Tàu cũng áp dụng cho Nepal, Nam Thái Lan, Phi Luật Tân, Bangladesh (ta đang thấy nhóm Mao-ít ở Nepal ngày càng hoạt động mạnh và uy hiếp cả thủ đô Nepal. Bangladesh là một quốc gia nghèo nhưng tương đối an b́nh, nhưng vừa qua th́ xảy ra một loạt bom nổ chết người, tạo ra các bất ổn chính trị. Rồi mới đây viên Tham Mưu Trưởng quân đội Bangladesh đă sang thăm Bắc Kinh, gặp gỡ Bộ trưởng Quốc pḥng Trung Cộng và sau đó gặp gỡ Tư lệnh Hải quân Tàu. Chắc chắn ba nhân vật quân sự Bangladesh - Tàu họ không nói chuyện ngoại giao hay kinh tế, mà nói chuyện hợp tác quân sự với nhau. Thái Lan th́ bị nhóm Hồi giáo cực đoan nổi loạn gây bất ổn. Indonesia mới đây đă bị khủng bố bằng bom gây chết người trước toà đại sứ Úc Đại Lợi). Ngoài ra, Bắc Kinh cũng đang t́m cách lôi kéo các quốc gia lừng khừng ra khỏi ảnh hưởng của Mỹ từng bước một. Thí dụ: Mới đây Trung cộng tổ chức một đại hội lớn mời tất cả các đảng phái tại hơn 80 quốc gia trên khắp thế giới về họp tại Bắc Kinh (đây cũng là một h́nh thức ra lịnh cho các nước Chư hầu về chầu "Thiên tử" mà các vua chúa Hán tộc đă làm ngày xưa). Việc bà tổng thống Phi Gloria Arroyo mới đây đến Trung cộng để phát triển quan hệ kinh tế - quân sự giữa Manila và Bắc Kinh cũng nằm trong ư đồ này - ư đồ chia để trị hay kế bẻ đũa từng chiếc.

Tất cả các điều nêu trên cho thấy Trung cộng muốn mua thời gian với Mỹ để chuẩn bị đầy đủ về sức mạnh quân sự (theo nghiên cứu của bộ Quốc pḥng Mỹ, th́ vào năm 2020 Trung cộng mới đủ sức đối đầu trực tiếp với Mỹ về quân sự). Hiện tại Trung Cộng không c̣n thời gian để mua, th́ Trung cộng phải chuẩn bị cuộc chiến tranh du kích tiêu hao để buộc Mỹ sa lầy. Khi bị sa lầy, Mỹ phải chịu ngồi xuống thương thảo với Trung cộng và chấp nhận giải pháp: Chia ba thiên hạ trong đó Trung cộng được làm chủ Á châu.

Nếu làm chủ được Á châu th́ Trung Cộng với dân số 1 tỷ 3 (và c̣n tăng hơn nữa trong tương lai), và hơn 100 triệu thanh niên Tàu không thể kiếm được vợ v́ nạn trai thừa gái thiếu (con số 100 triệu thanh niên không vợ này, sẽ là nguồn nhân lực dồi dào cho Bắc Kinh khi xua quân đi xâm chiếm hay cai trị thế giới, chưa kể một đạo quân “không tên" khác nữa khoảng 50 triệu thanh niên Tàu đang ở trong các trại tù được thả ra để tung sang phá hoại các quốc gia Á Châu bằng nạn tệ đoan xă hội, bọn người tù tội này có thể đă được công an Trung cộng dạy về cách thức cướp của giết người, trước khi đưa sang các nước Á Châu để quậy phá), với đạo quân thứ năm hơn 30 triệu người Tàu đang nắm nền kinh tế ở Đông Nam Á (không kể 23 triệu người Đài Loan), một vùng Đông Nam Á đầy tài nguyên thiên nhiên, dân đông, biển rộng, kinh tế đang phát triển tốt đẹp th́ chỉ trong một thời gian ngắn, Trung cộng dư sức tiến lên lấn áp quốc tế và sẽ áp đặt nền "cai trị thế giới kiểu Trời Con", th́ văn hóa các dân tộc khác sẽ bị tiêu diệt, các vùng đất màu mỡ tốt đẹp của các nước chung quanh sẽ được người Tàu di dân tới cư ngụ và cai trị. Viễn tượng này th́ thật là một thảm họa cho nhân loại, mà chúng ta phải nh́n thấy để ngăn chận kịp thời. Đây là cách thức mà ḍng Hán tộc đă làm cách đây mấy ngàn năm để tiêu diệt ḍng Bách Việt tại miền Hoa Nam nước Tàu. Và đây cũng là cách thức Bắc Kinh đang làm đối với người Tây Tạng và người Hồi giáo vùng Tân Cương, Măn Châu hay Nội Mông. Các vị lănh đạo các nước trên thế giới, đặc biệt giới lănh đạo của các nước lưỡng lự, lừng khừng đang lăm le bắt tay hợp tác với Bắc Kinh phải suy nghĩ cho kỹ những điều (các hiểm họa thê lương chính quư vị và dân tộc quư vị sẽ gánh chịu khi người Tàu thống trị thế giới) chúng tôi vừa nêu trên, để dứt khoát quyết định, chọn lựa đứng về phe Chính Nghĩa do Mỹ lănh đạo hay phe Gian Ác do Bắc Kinh cầm đầu.

Tuy nhiên, chúng ta b́nh tâm mà xét: Về trí tuệ, về khả năng kinh tế, về kỹ thuật quân sự giữa Mỹ và Tàu th́ ta thấy: Kế sách của Tàu không qua mặt được Mỹ và không thể thực hiện được. V́ t́nh h́nh thế giới hiện nay đă khác hẳn với thời kỳ cách đây 50 năm khi mà:

1) Cộng Sản Nga không c̣n nên Hoa Kỳ không cần dùng Trung cộng để ngăn chận Liên Xô.

2) Âu châu, Nga, Úc, Nhật Bản đều có quyền lợi thân thiết với Mỹ trong nhiều năm, nên không dại ǵ họ chạy theo Tàu

3) Kỹ thuật chiến tranh hiện đại đă làm thay đổi toàn diện cách thức tiến hành chiến tranh (hăy nh́n cách Mỹ đánh bên Afghanistan và Iraq vừa qua th́ rơ).

4) Kế bẻ đũa từng chiếc hay chia để trị của Tàu sẽ hoàn toàn thất bại

5) Trung cộng khó đem chiến tranh đến nội địa của Mỹ, nhưng Mỹ thừa sức đem chiến tranh đến nội địa của Tàu bất cứ lúc nào và chỉ cần một xáo trộn nhỏ th́ nước tàu cũng sẽ bị chia làm từng mảnh. Điều này cũng tốt thôi! V́ các nước Tây Tạng, Nội Mông, Tân Cương, Măn Châu phải được độc lập. Các tỉnh thuộc vùng Hoa Nam phải trả lại cho các dân tộc Bách Việt (hiện đang bị người Tàu gốc Hán tộc đè nén, chèn ép và cướp hết nguồn lợi kinh tế trên chính vùng đất của tổ tiên họ đă đổ bao xương máu tạo dựng) để họ lập thành các quốc gia riêng. Đài Loan phải được độc lập. Hồng Kong, Ma Cao có quyền chọn lựa sự độc lập của ḿnh nếu dân chúng hai ḥn đảo này muốn.

Vấn đề bây giờ là: Khi nào hai phía sẽ phải ra tay hành động và phần thắng sẽ nghiêng về phía nào ra tay nhanh nhất ? T́nh h́nh biến động trên thế giới hiện nay cho thấy, chiến tranh sẽ xảy ra bất cứ lúc nào giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng. Nhưng chiến tranh giữa dân tộc Việt Nam và kẻ thù phương Bắc đă thật sự xảy ra.

Các cụ ta đă dạy: Đánh rắn phải đánh trúng đầu. Cho nên chắc chắn Hoa Kỳ không ra tay để can thiệp vào từng quốc gia riêng lẻ tại Đông Nam Á, mà Hoa Kỳ phải thực hiện các kế sách nào đó để đánh thẳng vào đầu năo của Tàu bằng những "đ̣n dài" ngoạn mục. Dân tộc Việt Nam sẽ làm nội ứng để đánh những “đ̣n ngắn" dứt điểm. Và vào thời điểm này "Cuộc đấu tranh thực tế của các nước nhỏ yếu (như: Việt Nam, Tây Tạng, Tân Cương, Măn Châu, Nội Mông, Miến Điện, Lào, Campuchia, Nepal) bấy giờ mới thành tựu nổi lên. Tàu sẽ trở về một cuộc nội loạn và ngoại hoạn để có thời gian cho Á Châu sống lại”. Có như vậy, các quốc gia nhỏ ở chung quanh nước Tàu mới có cơ hội tồn tại, không bị diệt vong và phát triển hài ḥa, tốt đẹp trong một thế giới Nhân Chủ. Cụ Lư Đông A đă từng nói: "Hợp các nước nhỏ để đánh nước lớn là Vương đạo”. Hiện nay Hoa Kỳ đang chuẩn bị thi hành cái Đại đạo chính nghĩa này một cách tích cực, không khoan nhượng.

Bây giờ th́ cả thế giới đang ngạt thở để xem các chiêu thức sẽ được tung ra như thế nào. Nhưng chắc chắn trong cuộc chiến sắp tới, phe Chính Nghĩa sẽ thắng nhóm Gian Tà để mai đây, khi tiếng bom đạn qua đi, khúc nhạc hoan ca thanh b́nh sẽ reo vang khắp thế giới, mở đường cho Bài Ca Nhân Chủ ngân vang trên khắp địa cầu. Đó là ước mong của tất cả chúng ta, của tất cả loài người, và của những người có ḷng"Vô Ngă" hằng quan tâm tới sự tồn vong, hạnh phúc của nhân loại.

Để kết thúc bài viết dài này, tôi xin trích đăng lại đây bài phát biểu của bà Laura Bush, Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ: "Không có tổng thống nào muốn chiến tranh. Abraham Lincoln không muốn chiến tranh, nhưng ông biết chỉ có chiến tranh mới cứu được Liên Bang khỏi tan ră. Franklin Roosevelt không muốn chiến tranh, nhưng ông hiểu phải lao đầu vào chiến tranh mới có thể đánh bại được độc tài. Chồng tôi không muốn chiến tranh, nhưng ông biết sự an toàn của Hoa Kỳ và thế giới đ̣i hỏi chiến tranh".

Lê Văn Xương.

Home