|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
DỊCH KINH LINH THỂ
KIM ĐỊNH
VI. NHỮNG CHẶNG TIẾN CỦA TÂM THỨC CON NGƯỜI THEO QUẺ KIỀN
Sau khi đă nắm đựơc mấy điểm then chốt về Kinh Dịch th́ bước thứ nh́ phải học về tiến tŕnh chuyển hóa của tâm thức con người. V́ đó chính là tinh hoa của Kinh Dịch. Lộ tŕnh tiến hóa đó được đề cập ngay ở đầu quyển Kinh nơi quẻ Kiền với lời Kinh như sau:
Kiền. Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh.
Chữ hán
Sơ cửu: tiềm long: vật dụng
Cửu nhị: hiện long tại điền, lợi kiền đại nhận.
Cửu tam: quân tử chung nhật kiền kiền, tịch dịch nhược lệ: vô cữu.
Cửu tứ: hoặt dược tại uyên: vô cữu.
Cửu ngũ: phi long tại thiên: lợi kiền đại nhân.
Thượng cửu: kháng long hữu hối.
Dụng cửu: hiện quần long vô thủ: cát.
Chữ hán
Đó là trang đầu của Kinh Dịch, có thể đại biểu cho cả sách. Chúng ta thầy một lối văn kỳ lạ, và nếu đừng về lư trí suông th́ đó là một đoạn văn nhát gừng không cho thấy được ǵ đáng lưu ư đặc biệt, nhất là sau thời kư người Viễn Đông được nuôi dưỡng trong cái học duy lư th́ càng thấy xa lạ. Nhưng đă nói nội dung Kinh Dịch có tính chất lưỡng thê, nên không được dùng lư trí suông để t́m hiểu, v́ như vậy sẽ chỉ thấy được có một chiều. Vậy phải dùng lối quan lối ngoạn, và lúc ấy sẽ nhận ra đó là một nền Minh triết linh động uyển chuyể. Quẻ Kiền đưa ra bốn chặng nền móng trong 4 chữ Nguyên Hanh Lợi Trinh.
Nguyên là điểm khởi phát
Hanh là chặng phát huy hanh thông
Lợi là chặng tựu thành
Trinh là kéo dài thành quả.
Nh́n qua bốn chặng trên chúng ta liền nhận ra tính chất phổ biến hay là vũ trụ theo nghĩa phi thời gian nên là miên tục trường tồn. Đó cũng gọi là ṿng trong. Trái lại ṿng ngoài thuộc những sự vật bé nhỏ riêng rẽ có h́nh thể th́ quá tŕnh tiến triển đi theo tứ tự: sinh, thành, suy, hủy. V́ Kinh Dịch chuyên nói về ṿng trong nên tŕnh bày quá tŕnh biến hóa của cuộc đại diễn thuộc ṿng trong, nên không nói sinh, thành, suy, hủy nhưng nói nguyên, hanh, lợi, trinh. Bốn chặng tiến hóa chung này sẽ được quảng diễn trong 4 hào 2, 3, 4, 5 như sau:
Hào 1-6: hào 1 và 6 đều nói lên chỗ quá đáng nên bảo đừng dùng: “tiềm long vật dụng”. Long là con vật thuộc huyền thoại không ai thấy, nên Kinh Dịch dùng để chỉ cái đức, cái linh lực, hay là cái nguyện vọng sâu thẳm nơi con người hướng đến trạng thái viên măn tṛn đầy cũng gọi là Đạo Thể Viên Dung. Bao lâu chưa xuất hiện cái tâm thức đó th́ không nên dùng: “tiềm long vật dụng”. Nói về triết th́ bao lâu chưa đạt tâm trạng nhân bản tức là biết trọng nhân phẩm và tự do con người và t́m cách phụng sự con người mà đă vội dùng ngay những dữ kiện của giác quan để lư luận, tạo tác ra các triết thuyết, th́ đó sẽ chỉ là cái học trục vật: y như đất là đất trải rộng ra trước mắt, bên ngoài con người, hoàn ṭan hàng ngang sẽ thiếu chiều dọc tâm linh, nên là duy vật. Tiềm long là rồng ẩn c̣n dưới đất. Chữ đất hay ruộng là do hào 1, 2 thuộc về địa.
Hào 6 cũng thế, nó chỉ trời nhưng là thứ trời cứng đơ đối kháng với người nên lời Kinh cho là biết tiến mà không biết thoái “kháng long tri tiến nhi bất tri thoái, chư hán”. Cho nên dùng nó th́ là duy tâm, duy linh một chiều chống đối với duy vật ở hào 1, cả hai đều song song đối kháng như cái gông dài hai mươi lăm thế kỷ ḱm kẹp làm ngột thở cái hồn Minh triết. V́ khi dùng 2 hào này th́ đều là cái học xa người: trời quá trời, đất quá đất không liên hệ chi với người như hào 2 tuy thuộc địa và hào 5 tuy thuộc thiên nhưng nằm sát hai hào nhân là 3, 4. Nên dùng 4 hào đó: 2, 3, 4, 5 mớ là “nhân dịch” hay là “kỷ dịch” có hướng nội. C̣n khi dùng hào 1, 6 th́ ra “vật dịch”. Dùng đến sẽ hối hận: “kháng long hữu hối, chữ hán”. V́ rằng “cùng chi tai dă, chữ hán”. Cái ǵ dù cao như trời mà đi đến chỗ quá đáng th́ trước sau ǵ rồi sẽ dẫn tới tai họa. Như thế chỉ c̣n lại 4 hào 2, 3, 4, 5.
Hào 2- “hiện long tại điền” là nói về tâm thức đă khởi xuất hiện trên mặt ruộng. V́ đây là hào 2 thuộc địa nên nói ruộng mà khi giải nghĩa theo lối “kỷ dịch” th́ phải hiểu là tâm trạng thức tỉnh đối với đạo làm người (nhân đạo) nên lời Kinh nói: “Lợi kiến đại nhân”. Nếu hiểu thấp th́ có nghĩa là nên đi gặp ông lớn (để kiếm một ghế bộ trưởng), nhưng nếu giải theo lối Kỷ dịch th́ phải hiểu là “Mỹ lợi” tức cái “lợi phổ biến của đợt an vi” và câu “lợi kiến đại nhân” chỉ có ư nói cần phải vượt qua giai đoạn trục vật thuộc hào 1 và 2 để tiến lên đợt Nhân bản tâm linh. V́ thế lời Kinh thêm rằng: “hiện long tại điền: thời xả dă, chữ hán”, khi long đức xuất hiện trong tâm hồn nào th́ đó là thời xả, thời mà lư trí sẽ lơi ra khỏi cái nh́n duy địa, duy lư đặng đi đến những chân trời xa lạ của tâm linh (tiềm thức, vô thức); ở lỳ lại trong chặng lư sự (địa thời) tức là tự giam hăm ḿnh trong đợt nhị nguyên đối kháng: đất chống trời, trời chống đất cả hai tạo nên những lư thuyết chống đối tiêu cực hay làtrừu tượng son đẹt, nên cần thóat ra khỏi đó. Có hai lối thoát: một là bằng kinh nghiệm sống của hoạt động sẽ tả ở hào 3, hai là bằng lối “thù tĩnh đốc vô vi” ở hào 4.
Hào 3- “quân tử chung nhật kiền kiền” quân tử suốt ngày họat động. Dùng hai chữ kiền kiền nói lên tính cách an vi, chú trọng tới làm nhưng không c̣n chấp đối tượng như có thể xảy ra ở hào 1, 2. do đó nói kiền kiền mà không nói kiền cái chi, nghĩa là chỉ có động từ, nên lời kinh c̣n chua thêm “dữ thời giai hành, chữ hán” luôn luôn hành động. Hành động mà không có đối tượng để tránh cho ḷng khỏi chấp vào đâu cả, đặng thong thả tiến lên cơi Đạo là cái toàn thể bao la gồm cả trời đất người chứ không quy hướng vào một đối vật bé nhỏ nào hết.
Đó là lối họat động, kế đến là lối cảm t́nh cũng thế: “tịch dịch nhược lệ: vô cữu”, chiều đến c̣n như lo săng sắc: không lỗi. Chữ lệ có nghĩa là mạnh mẽ (lệ thanh: lớn tiếng, lệ tinh: phấn khởi tinh thần) như “lo mạnh”, nhưng không lo về một cái ǵ nền toàn bầu t́nh tứ giốc vào việc lo, nhưng không có đối tượng nên nói “như lo mạnh: dịch nhược lệ”. Thực ra đây là lo cho Đạo, lo cho đường tiến hóa nên chữ “dịch” ở hào 3 thêm bộ tâm vào chữ dịch là nét đặc trưng của hào 3 là Nhân Bản, mà nên Nhân Bản chân thực bao giờ cũng phải chú trọng đặc biệt đến việc chuyển hóa tâm thức con người nên nói: “cố kiền kiền nhân kỳ thời nhi dịch, chữ hán”, do đó mà c̣n phải tùy thời để cải hóa tâm hồn.
Cũng có một chữ nữa nói lên tính chất đi vào nội tâm là chữ “tịch”, tịch là đêm tối, nếu ngày biểu thị ư thực lư trí th́ đêm biểu thị tác động huyền diệu của các sức lực thiêng liêng tai mắt khôngthấy được, nhưng luôn luôn làm việc để đưa con người đạt tới tŕnh độ thông hiểu để giải thóat. Bởi thế thay v́ duy lư thí dụ “ngôn ngôn th́ đây nói “kiền kiền”: thay v́ nói lên bứơc rẽ đi từ “vật dịch” tiến vào “nhân dịch”, “kỷ dịch”.
Vào đến kỷ dịch thấy mở ra hai lối: một là nhất hạp, hai là nhất tịch. Nhất hạp là lăn lưng vào đời sống: un engagement, một bước đi vào cuộc sống sinh lư, xă hội như lập gia đ́nh, t́m địa vị, giúp cải thiện xă hội… Nếu không đi qua đợt này th́ khó phát triển hết mọi khả năng con người, v́ đây thuộc giai đoạn tán, tán là một “nửa” của Đạo: nửa âm; có làm tṛn nửa âm th́ mới bước sang “nửa” dương, và khi làm tṛn nửa dương là “tụ vào, quy tâm” th́ mới đạt Đạo là cái bao gồm cả âm lẫn dương: “nhất âm nhất dương chi vị đạo”. V́ thế lời Kinh được bàn rộng rằng: “Quân tử tiến đức tu nghiệp. Trung tín sở dĩ tiến đức dă. Tu từ lập kỳ thành sở dĩ cư nghiệp dă. Tri chí chí chi, khả dĩ cơ dă. Tri chung chung chi; khả dĩ tồn nghĩa dă, chữ hán”.
Muốn lăn lưng vào đời theo lối hiền triết th́ cần tiến đức tu nghiệp. Muốn tiến đức th́ phải lấy hai chữ trung tín làm nền. Muốn tu nghiệp phải biết tu từ để đạt đến độc lập. Lập là bước thứ ba trong tiến tŕnh học tập gồm 4 bước là học, hành, lập, quyền. Vậy chớ hiểu tu từ là luyện văn chương hay sáng tác văn nghệ, nhưng phải hiểu từ theo nghĩa uyên nguyên là lời vôo ngôn hay lời Tự sự theo nghĩa Logos của cố hiền triết Hy Lạp hay Vac của nền minh triết An Độ. Hiểu cụ thể th́ có thể là những lời trong Kinh Dịch phải biệt ngoạn biết chiêm.
Muốn tu từ theo nghĩa sơ nguyên th́ cần vừa phải biết chỗ chí cực mà cũng vừa phải đi tới chỗ chí cực. Có thế mới hiểu đặng thiên cơ (là điều cần cho được lập kỳ thành), phải biết chỗ cùng cực, và làm cho trọn vẹn th́ mới tốt nghiệp. Đó là một sứ mạng gồm cả nội thánh lẫn ngoại vương, nên hết sức cao trọng. C̣n nếu để ḿnh trụt cuống đợt cưỡng hành, lợi hành ở hào 1, 2 th́ sẽ chấp vào một đối tượng bé nhỏ mà không c̣n là kiền kiền, không c̣n là triết lư bằng động từ. V́ thế tuy lo mà không mắc lỗi.
Ở đây nên chú trọng đến mấy chữ “tri chí chí chi, tri chung chung chi”. Ngược với hào 6 nói “cùng chi tai dă” hay hào 1 “tiềm long vật dụng”. Tại sao hào 3 hô đi đến cùng cực mà hào 6 lại nói “cùng cực là tai họa”? thưa khác nhau v́ hào 3 thuộc nhân, càng cùng cực th́ càng đi sâu vào nhân tính. Cho nên ở hai hào nhân đều hô đi đến cùng cực: có chí trung (kỳ trung) th́ mới đạt chí ḥa. Nói khác nếu hỏi biết đâu là chí, biết đâu là chung? Th́ thưa rằng: chí hay chung đều không ở đây không ở trời nhưng ở nơi người. V́ thế đến hào 4 nói về nhất tịch, un désengagement, c̣n cách mạng hơnnữa là hô nhảy vào uyên tuyền, tức là đi đến cùng cực.
Cũng nên ghi nhận xét sau: ở hào 3 cũng như hào 4 đều không nói tới Long, là v́ hai hào này thuộc Nhơn, nên dùng chữ quân tử là chủ thể thay cho chữ Long. Hào 4 không có chủ thế th́ hiểu ngầm là cùng một chủ thể như hào 3.
Hào 4 –“hoặc dược tại uyên: vô cữu”, hoặc nhảy vào uyên mặc: không lối. Phương pháp “dược tại uyên” này mạnh hơn lối “kiền kiền” ở hào 3. hào 3 gồm 3 bước, một bước ngầm là lơi ra khỏi lư trí thuộc hào 1, 2. C̣n hai bước tích cực th́ một là họat động (kiền kiền) hai là vun tười tâm t́nh (dịch nhược lệ). Hào 4 cũng theo hướng “kỳ dịch” như hào 3 nhưng đi mạnh hơn: về tiêu cực không phải lơi ra khỏi lư trí nhưng là chống lại lư trí và để sự chống lại được mạnh mẽ th́ nhảy vào uyên mặc: đoạn tuyệt không những với lư trí mà luôn cả với hành động và cảm t́nh. V́ thế lời Kinh cho là cách mạng: “hoặc dược tại uyên: kiền đạo năi cách, chữ hán”, nhảy vào hố thẳm là cách mạng. Nếu gọi hào 3 là “hữu vi” th́ dược tại uyên là “vô vi”. Tuy nhiên không lỗi v́ c̣n đang trong tiến tŕnh dịch lư là đạo hành vi, nên được tại uyên chỉ là nói lên tính cách linh động uyển chuyển có lên mà cũng có xuống: “thượng hạ vô thường phi vi tà dă: tiến thoái vô hằng phi lư quần dă, chữ hán”, lên xuống không có luật thường miễn là không làm điều tà vậy; tiến thoái không có luật nhất định miễn không xa ĺa xă hội. Tuy nhiên lại đặt chữ hoặc chỉ ư nghi ngờ v́ đây là trạng thức có phần nguy rất dễ ly quần, xuất thế, nên lời kinh nói:
“Thượng bất tại thiên
Hạ bất tại điển
Trung bất tại nhơn
Cổ hoặc chi
Hoặc chi giả nghi chi dă”.
Chữ hán
Trên chưa đă trời (trời khởi từ hào 5, đây mới là hào 4) dưới đă ĺa đất (đất hết hào 2) giữa không ở với người. V́ tuy hào 4 thuộc nhân nhưng cái vị trí (hào 4) là dương: hào dương ở vị dương cả hai đều cứng: như thế có cứng thiếu mềm khó thích nghi với xă hội, nên lời kinh nói: cửu từ trùng cương nhi bất trung, chữ hán”: hào 4 hai lần cương th́ không phải là trung. V́ trung phải ở giữa cương và nhu. Toàn cứng th́ sao mà trung, bởi vậy khi trải qua giai đoạn này cần phải nghi ngờ mới không lỗi.
Hào 5- “phi long tại thiên, lợi kiền đại nhân”.
Hào 5 thuộc thiên nên chữ long tại xuất hiện. Lần này xuất hiện trên trời, bay lượn thong thả. Đó là tả cái cảnh đạt Đạo: Đạo của thánh nhân. Lợi kiền đại nhơn: cũng một câu như hào 2, nhưng ở hào 3 đại nhân được nhắm tới như một ư tưởng. C̣n đây là đă đạt được đích, hành giả đă trở thành đại nhân rồi, nên ở hào 5 kể ra đức tính của đại nhân như sau:
Phù đại nhân giả
Dữ thiên địa hợp kỳ đức
Dữ nhật nguyệt hợp kỳ minh
Dự tứ thời hợp kỳ tự
Dữ quỷ thần hợp kỳ cát hung
Chữ hán
Thật là đúng nghĩa đại nhân mà sứ mạng là ḥa là hợp là giao là hội (xem Nhân Chủ). V́ cho được thành đại nhân theo đúng nghĩa th́ không c̣n để ḿnh bị tù túnng trong một cái duy nào nữa: không duy địa, duy thiên, hoặc duy nhân; nhưng là hợp với linh đức của trời đất, hợp với sáng soi của nhật nguyệt, hợp với tiết diệu của 4 mùa, hợp với cát hung của quỷ thần.
Mấy câu này nói lên mức “chí thành” của hào 5: tất cả những ǵ đă khởi sự ở các hào 2, 3, 4 đều được kết tinh nơi hào 5, nên mở ra rộng tới tận cùng bờ cơi vũ trụ, nhờ đó mà đại nhân đạt độ sáng tác tạo dựng. Tất nhiên không có ư nói về sáng tác văn nghệ nhưng về “an bang tế thế” khó hơn nhiều v́ đ̣i phải biết đến thiên cơ, để hướng dẫn thiên hạ. Phải nh́n ra được rất nhiều cách giải quyết cho một vấn đề và biết chọn một lối ứng đáp thích hợp hơn cả. Nhờ đó trở thành uyển chuyển linh động khkông bị ḅ sát vào một lối giải quyết nhưng có thể “vô khả bất vô khả”. Ai làm được như thế, nếu không phải là bậc “phi long tại thiên” nghĩa là bay rất cao đặng nh́n rất rộng hầu có thể tạo với tác, nghĩa là thích ứng với mọi hoàn cảnh. Nếu đọng lại ở “hữu vi” hay “vô vi” th́ làm sao linh động được như thế. Bởi vậy lời kinh nói: “quân tử kiến cơ nhi tác, chữ hán” và “thủ xuất thứ vật vạn quốc hàm ninh, chữ hán”, người hướng dẫn (đi đầu) thiên hạ, làm cho vạn quốc được hàm ân, tức là được hưởng an ninh. V́ đó là hậu quả của “thượng trí dă”. V́ thế lời kinh nói:
Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.
Thủy lưu thấp, hỏa tựu táo
Vân tùng long, phong tùng hổ
Thánh nhân tác, nhi vạn vật đổ
Bốn hồ thiên giả thân thượng
Bồn hồ địa giả thân hạ
Tắc các tùng kỳ loại dă.
Chữ hán
Nhờ nền minh triết phổ biến không duy thiên hay duy địa, mà có thủy có hỏa, có lên có xuống, có thân thượng mà cũng có thân hạ, nênkhông một khuynh hướng nào bị ức chế, nhưng được phát triển tùy tài. Đó là cái sáng tác của thánh nhân khiến hết mọi người đều xem thấy đều được hưởng nhờ.
Hào 6- Đă nói trên: “dùng th́ hối”. Lời kinh thêm lư do: “tri tiến nhi bất tri thoái, tri tổn nhi bất tri vong, tri đắc nhi bất tri táng, chữ hán”, biết tiến mà không biết thoái, biết c̣n mà không biết mất, biết đắc mà không biết thất. Đó là lối nhị nguyên độc khối một chiều, nên thiếu linh động. V́ thế tiếp sang hào dụng cửu.
Dụng cửu: không có hào 7 mà lại có dụng cửu, đó là một nét đặc trưng của quẻ Kiền. Dụng cửu được thêm vào để nói lên 7 đợt tiến hóa của con người, v́ đó là luật trời “thiên tắc”. “Kiền nguyên dụng cửu: năi kiến thiên tắc, chữ hán”, mà thiên tắc là “lục hào phát huy, bàng thông t́nh dă, chữ hán”: cả 6 hào phát huy, gần nhau mà thông hội. Đây gọi là “tắc thiên” cao hơn nghi thiên, oán thiên v.v…
Tại sao trên đă gạt bỏ hào 1 và 6 mà đây lại gồm cả 6? Thưa không chuyên dùng, nhưng bao hàm do sự lân cận: hào 2 liền với hào 1 cùng đất, hào 5 liền với hào 6 cùng thiên. Sở dĩ bao hàm được v́ không nói ra, không viết ra. Chính ví không nói ra nên hiệu năng toàn triệt. Bởi vậy lời kinh nói “bất ngôn sở lợi đại tai hỷ, chữ hán”: không nói ra nên lợi rất lớn! Và sự không nói diễn đạt bằng câu “hiên quần long vô thủ, chữ hán”: hiện ra một đoàn rồng không đầu, đ̣an rồng là 6 hào hay chia ra ba cặp, chỉ Tam tài quy vào Nhất thể như Đầu. Nhưng Thể đây là tiềm thể u linh không xuất hiện nên gọi là vô thủ. Nói vô thủ tức cũng là vô vĩ, vô thân, vô túc, nên không cần chỗ để chân hay dự a đầu. Không có ǵ nên không phải ở đâu, đó là thần, v́ “thần vô phương”. Chính v́ vô thủ nên diệu dụng như thần, bao hàm khắp hết các đợt tiến của con người và sẽ tùy thời, tùy tŕnh độ mà dùng hào này hào kia uyển chuyển đặng đi lên trời: “vị bộ nhơn với lập thành, thời thừ lục long dĩ ngự thiên, kiền đạo biến hóa. Các chính tính mệnh, bảo hợp như đại, chữ hán”: sáu nấc tiến, tùy thời mà thành tựu. Tùy thời mà cỡi 6 con rồng để đi lên trời. Th́ mọi loài sẽ tiến theo đúng cái tính của ḿnh gây nên cuộc thái ḥa trong vũ trụ.
Đó là lộ tŕnh tiến hóa được tả lại trong quẻ Kiền nhằm giúp cho mọi vật giữ được tính mệnh để duy tŕ sự ḥa hợp cùng tột.
Đó là cứu cánh của conngười mà xưa kia thánh nhân đă nhằm khi làm ra Kinh Dịch với mục đích giúp con người thuận theo cái lư của tính mệnh: “tích giả thánh nhân chi tác Dịch dă, tương dĩ thuận tính mệnh chi lư, chữ hán” (thuyết quái 2)