Nhớ theo dơi Diễn Đàn Người Việt Quốc Gia trên hệ thống Đài Việt Nam Hải Ngoại vào lúc 7:00 PM đến 8:00 PM  vào mỗi chiều Chúa Nhật và Diễn Đàn Công Dân vào lúc 4:00 PM dến 5:00 PM mỗi chiều thứ hai, giờ Hoa Thịnh Đốn.                                                                                                                                                                   

DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home

Tra^`n Trung DDa.o
di.ch tu+` ba?n Anh Ngu+~ cu?a Xinhui
Lo+`i ngu+o+`i di.ch: Tho+`i ddie^?m la` dda^`u na(m 1984\. Ba`i ha't ca ngo+.i ti`nh hu+~u nghi. Vie^.t Trung “Vie^.t Nam Trung Hoa nu'i lie^`n nu'i so^ng lie^`n so^ng, mo^'i ti`nh hu+~u nghi. tha('m nhu+ ra.ng ddo^ng” cu?a DDo^? Nhua^.n kho^ng co`n ddu+o+.c ha't trong nhu+~ng chu+o+ng tri`nh Hoa Ngu+~ cu?a dda`i pha't thanh Ha` No^.i\. Cuo^.c chie^'n Vie^.t Trung la^`n thu+' nha^'t dda~ cha^'m du+'t\. Ca? hai be^n, vi` ly' do kha'c nhau, dde^`u kho^ng cho du+ lua^.n the^' gio+'i va` nha^n da^n cu?a ho. bie^'t, nhu+ng tre^n nhu+~ng ddi?nh ddo^`i, nhu+~ng ngo.n nu'i do.c bie^n gio+'i Vie^.t Trung, nhie^`u cuo^.c ddu.ng ddo^. lo+'n nho? va^~n thu+o+`ng xa?y ra\. Ba`i vie^'t nga('n du+o+'i dda^y dda(ng trong trang Internet China Defence va` cu~ng ddu+o+.c in trong ta'c pha^?m Du+~ Kie^.n Bi' Ma^.t Cu?a Chie^'n Tranh Trung-Vie^.t (Secret Records of Sino-Vietnamese War) cu?a ba ta'c gia? Jin Hui, Zhang Hui Sheng and Zhang Wei Ming la` mo^.t trong so^' ra^'t i't ta`i lie^.u ve^` nhu+~ng tra^.n dda'nh dda~ ddu+o+.c tie^'t lo^.\. Ba`i vie^'t du+.a theo lo+`i ke^? cu?a mo^.t trung ddoa`n tru+o+?ng pha'o binh Trung Co^.ng\. Ma(.c du` nhie^`u ddoa.n kho^ng che da^'u ddu+o+.c ti'nh khoa't loa't, cu+o+`ng ddie^.u co^' hu+~u, nhu+~ng du+~ kie^.n do vie^n trung ddoa`n tru+o+?ng cung ca^'p, cu~ng chu+'ng to? ra(`ng Trung Co^.ng va^~n kho^ng tu+` bo? gia^'c mo^.ng thie^n trie^`u xa^m lu+o+.c ba('t nguo^`n tu+` chi'nh sa'ch ba' quye^`n truye^`n tho^'ng cu?a ho.\. DDo^`ng tho+`i, nhu+~ng lo+`i ke^? cu~ng no'i le^n su+. ba^'t lu+.c cu?a gio+'i la~nh dda.o Co^.ng Sa?n Vie^.t Nam chi? bie^'t cu'i dda^`u tha^`n phu.c, chi? bie^'t ho^'i lo^. tham nhu~ng, so^'ng xa hoa tre^n su+. nghe`o ddo'i cu?a nha^n da^n va` kho^ng bie^'t nhu.c khi nhi`n dda^'t nu+o+'c tu+`ng ma?nh ddang ro+i va`o tay Trung Co^.ng\.
Ba`i tu+o+`ng thua^.t do mo^t Trung DDoa`n Tru+o+?ng Pha'o Binh Qua^n DDo^.i Nha^n Da^n Trung Quo^'c trong cuo^.c chie^'n Trung-Vie^.t la^`n thu+' hai\. To^i kho^ng bie^'t cha('c cha('c mu+'c ddo^. chi'nh xa'c cu?a ba?n tu+o+`ng thua^.t nhu+ng kha' ga^`n vo+'i nhu+~ng gi` to^i dda~ ddu+o+.c ddo.c ve^` chie^'n tranh Trung-Vie^.t la^`n thu+' hai\. Ba`i tu+o+`ng thua^.t co' nhie^`u du+~ kie^.n ra^'t chi tie^'t\.
Lu+u y': Nu'i La~o So+n, cao 1422 me't tre^n ma(.t bie^?n\. La~o So+n co' nghi~a la` “Nu'i Gia`” theo tie^'ng Ta`u\. La~o So+n na(`m be^n trong la~nh tho^? Vie^.t Nam ga^`n bie^n gio+'i Trung Quo^'c\. Sau cuo^.c chie^'n 1979, Vie^.t Nam dda~ xu+? du.ng ddi?nh La~o So+n nhu+ mo^.t tra.m xua^'t pha't, no+i ca'c lu+.c lu+o+.ng Vie^.t Nam ddie^`u ho+.p ca'c cuo^.c lu.c soa't lo+'n va`o Trung Co^.ng\.
DDa^`u na(m 1984, trung ddoa`n cu?a chu'ng nha^.n li.nh pha?i chie^'m mu?i La~o So+n\. Nga`y 18 tha'ng 2 chu'ng to^i tie^'n dde^'n Ei-Liang, va` nga`y 20 dde^'n ddo^`i Ma-Sho\. Sau 40 nga`y chua^?n bi., nga`y 1 tha'ng Tu+, 3 dda.i ddo^.i gia nha^.p “DDe^` a'n 142”\. Ho. ba('n va`i loa.t dda.n ve^` phi'a Vie^.t Nam va` ru't ngay, dde^? buo^.c phi'a Vie^.t Nam tra? ddu?a, va` qua ddo', dde^? lo^. vi. tri'\.
Chu'ng to^i du`ng dda.i pha'o dde^? a'p dda?o ddi.ch\. Nga`y 26 tha'ng Tu+, mo.i vie^.c dda~ ddu+o+.c chua^?n bi. sa(~n sa`ng va` Lu+.c Lu+o+.ng DDa(.c Nhie^.m Pha'o Binh 119 ddu+o+.c tha`nh la^.p\.
DDe^? chie^'m mo^.t ca(n cu+' ho?a lu+.c, chu'ng to^i tie^'n qua^n va`o ban dde^m\. Kho^ng ai ddu+o+.c phe'p ga^y tie^'ng ddo^.ng\. Chu'ng to^i tha'o go+~ ca'c bo^. pha^.n su'ng 85 ly va` chi? la('p ra'p la.i sau khi dde^'n ca(n cu+'\. Ta^`m ho?a lu+.c chi? ca'ch ddi.ch qua^n 500 me't\. DDe^? tha^'y ddu+o+`ng ddi, chu'ng to^i du`ng ca'c ta^'m va?i tra?i giu+o+`ng tra('ng\. Chu'ng to^i bo^' tri' su'ng ddo.c phi'a be^n pha?i cu?a mo^.t ca(n nha` hoang\. Trung ddo^.i 4 tha'm thi'nh tie^'n qua' sa't vo+'i ddi.ch qua^n, chi? ca'ch ddi.ch 400 me't va` trong ta^`m ba('n tha(?ng\.
Nga`y 28 tha'ng 4, lu'c 5 gio+` 50 sa'ng, pha'o binh ba('t dda^`u khai ho?a\. Sau 34 phu't pha'o ki'ch, ma(.t dda^'t nhu+ ba('t dda^`u rung chuye^?n\. Lu'c 6 gio+` 24 phu't sa'ng, khi tra^.n pha'o ki'ch vu+`a ngu+ng, bo^. binh mo+? cuo^.c ta^'n co^ng\. Qua^n ddo^.i Vie^.t Nam pha?n u+'ng trong vo`ng 2 phu't\. Va` ngay trong nhu+~ng vie^n dda.n dda^`u tie^n ho. dda~ ba('n ha. mo^.t trung ddo^.i tru+o+?ng cu?a chu'ng to^i\. Anh ta la` ddo^`ng chi' dda^`u tie^n hy sinh ta.i La~o So+n\. Chu'ng to^i ba('n ye^?m tro+. cho bo^. binh\. Bo^. binh tie^'ng ba(`ng ca'ch nha?y tu+` mie^.ng ho^' dda.n na`y sang ho^' dda.n kha'c\. Sau 9 phu't, chu'ng to^i chie^'m ddu+o+.c ddie^?m cao 662.6, va` 54 phu't sau, nu'i La~o So+n hoa`n toa`n lo.t va`o tay chu'ng to^i\. DDe^'n 3 gio+` 30 chie^`u, khoa?ng 20 ddie^?m cao phi'a ddo^ng ddie^?m cao 662.6 cu~ng lo.t va`o tay chu'ng to^i\. Chu'ng to^i cu~ng trie^.t ha. mo^.t xe ta(ng ddi.ch ba(`ng 5 pha't pha'o tru+.c xa.\.
Nga`y 11 tha'ng 6, lu'c 3 gio+` sa'ng, mo^.t vie^n pha'o sa'ng ddu+o+.c ba('n le^n\. Chu'ng to^i tu+. ho?i chuye^.n gi` ddang xa?y ra\. Trong suo^'t 30 phu't, chu'ng to^i kho^ng lie^n la.c ddu+o+.c vo+'i ca'c ddo+n vi. kha'c ba(`ng ddie^.n thoa.i\. Tie^?u ddoa`n 2 tha'm thi'nh cu~ng bi. gia'n ddoa.n lie^n la.c\. Duy nha^'t mo^.t trung ddo^.i tru+o+?ng lie^n la.c ddu+o+.c vo+'i chu'ng to^i va` ye^u ca^`u chu'ng to^i khai ho?a\. Chu'ng to^i tu+` cho^'i vo+'i ly' do ca'c ddo+n vi. ba.n cu~ng o+? ngay trong vi. tri' ddo'\. Chu'ng to^i ye^u ca^`u 5 li'nh tha'm thi'nh cu?a tie^?u ddoa`n 2 dde^'n ma(.t tra^.n, nhu+ng ho. bi. ho?a lu+.c cu?a ddi.ch nga(n cha^.n\. Tro+`i sa'ng, vie^n chi? huy toa'n tha'm thi'nh vo+'i ca? dda.i ddo^.i tha'm thi'nh cu~ng bi. dda^?y lui\. Ta.i ddie^?m na`y chu'ng to^i bie^'t ca'c vi. tri' tie^`n phu+o+ng cu?a chu'ng to^i dda~ bi. ddi.ch qua^n tra`n nga^.p\. Va`o 5 gio+` 30 sa'ng, vo+'i su+. ye^?m tro+. cu?a tie^?u ddoa`n pha'o, chu'ng to^i mo+? cuo^.c pha?n co^ng\. Trong vo`ng 30 phu't, chu'ng to^i chie^'m la.i ca'c vi. tri' dda~ ma^'t\. Lu'c 6 gio+`, ddi.ch qua^n mo+? cuo^.c ta^'n co^ng mo+'i\. Ca'c ddo+n vi. bo^. binh cu?a chu'ng to^i go.i pha'o binh ba('n ye^?m tro+.\. Khoa?ng 500 dde^'n 600 ddi.ch qua^n ta^'n co^ng va`o pho`ng tuye^'n cu?a chu'ng to^i giu+~a lu'c ca'c gia`n te^n lu+?a cu?a chu'ng to^i cu~ng ba('t dda^`u khai ho?a\.
Chu'ng to^i giu+~ ddu+o+.c vi. tri' va` ba('n ha. khoa?ng 100 qua^n ddi.ch\. Tie^?u ddoa`n pha'o thu+' hai cu?a chu'ng to^i cu~ng vu+`a gia nha^.p ma(.t tra^.n va` tuo^n dda.i pha'o va`o qua^n thu`\. DDe^'n 3 gio+` chie^`u, qua^n ddi.ch kho^ng the^? na`o dda.t dde^'n vi. tri' pho`ng thu? cu?a chu'ng to^i\. Lu+.c lu+o+.ng tie^'p vie^.n cu?a ddi.ch ddang co^' ga('ng vu+o+.t qua so^ng va` ta^'n co^ng va`o phi'a ca.nh su+o+`n cu?a chu'ng to^i\. Tu+ li.nh su+ ddoa`n ra li.nh chu'ng to^i khai ho?a\. Tru+o+'c he^'t chu'ng to^i hu+o+'ng no`ng pha'o va`o 10 ddo^. phi'a be^n tra'i va` ro^`i 10 ddo^. phi'a be^n pha?i\. Ca? dda.i ddo^.i ddi.ch qua^n dda~ kho^ng the^? ru't ve^` vi. tri' cu?a chu'ng\.
Nga`y 12 tha'ng 7, ddi.ch qua^n pha?n ki'ch\.
Sau 11 tha'ng 6, chu'ng to^i dda~ ho.c ddu+o+.c ba`i ho.c\. Ca'c o^'ng pho'ng te^n lu+?a do to^i chi? huy\. Pha'o 82 ly do ca'c tie^?u ddoa`n chi? huy\. DDo+n vi. pha'o 100 mm ddu+o+.c dda`o sa^u va`o va` dda(.t du+o+'i quye^`n chi? huy tru+.c tie^'p cu?a to^i\. 12 trung ddo^.i dda.i pha'o, bao go^`m 4 trung ddo^.i xe ta(ng ddu+o+.c pha^n pho^'i cho mo^~i ddo+n vi.\. Ca'c ho?a lu+.c ta(ng cu+o+`ng se~ ddu+o+.c hu+o+'ng da^~n dde^? ba('n tha(?ng va`o nhu+~ng con ddu+o+`ng ma` qua^n ddi.ch cha('n cha('n se~ du`ng dde^? tie^'n\. Nhu+~ng con ddu+o+`ng ddo' ddu+o+.c chia ra\. Mo^~i ddo+n vi. tha'm thi'nh ddu+o+.c cho.n mo^.t hu+o+'ng\. Hai trung ddo^.i pha'o se~ ba('n va`o con ddu+o+`ng chi'nh vo+'i mu.c ddi'ch la`m cha^.m cha^n qua^n ddi.ch\. Ba trung ddo^.i te^n lu+?a ddo'ng tre^n cao ddie^?m 152\. Mo^.t trong so^' ddo' do Li Hai-Ren chi? huy\. Ma^.t ngu+~ dde^? ta^'n co^ng la` Heo Ru+`ng\.
Nga`y 12 tha'ng 7, chu'ng to^i bie^'t ddu+o+.c danh sa'ch ca'c ddo+n vi. ddi.ch qua^n\. Theo su+. u+o+'c ti'nh cu?a chu'ng to^i, ddi.ch qua^n go^`m hai trung ddoa`n thuo^.c su+ ddoa`n 356, mo^.t trung ddoa`n thuo^.c su+ ddoa`n 316, va 6 trung ddoa`n ddo^.c la^.p se~ tham gia tra^.n dda'nh\.
Chu'ng to^i qua? quye^'t ddi.ch qua^n se~ ta^'n co^ng lu'c 5 gio+` sa'ng\. Lu'c nu+?a khuya, chu'ng to^i co' 2.5 la^`n so^' dda.n bi`nh thu+o+`ng sa(?n sa`ng cho ca'c kha^?u pha'o\. Lu'c 3 gio+` sa'ng, to^?ng ha`nh dinh tho^ng ba'o 3 vi. tri' cu?a ddi.ch qua^n va` ra li.nh khai ho?a va`o ca'c vi. tri' ddo'\.
Sau tra`ng pha'o thu+' nha^'t, to^i no'i chuye^.n vo+'i trung ddoa`n tru+o+?ng Chang Yo-Hop\. To^i ho?i o^ng ta ne^'u o^ng ta la` chi? huy ddi.ch qua^n, khu vu+.c na`o cha('c cha('n nha^'t o^ng se~ ta^'n co^ng\. Vie^n trung ddoa`n tru+o+?ng tra? lo+`i la` khoa?ng ro^.ng 300 me't phi'a ba('c cu?a do`ng so^ng\.
To^i ddo^`ng y' vo+'i o^ng va` chi? thi. cho 6 trung ddo^.i tro.ng pha'o ta^.p trung ho?a lu+.c va`o mu.c tie^u 1000 me't chung quanh khu vu+.c ddo'\. To^i ba'o ca'o quye^'t ddi.nh dde^'n bo^. chi? huy\. Tu+ li.nh pho' su+ ddoa`n cha^'p thua^.n\. To^i ra li.nh pha'o binh ba('n tu+`ng loa.t ca'ch nhau 10 phu't\. Sau loa.t pha'o thu+' hai, kho^ng co' gi` xa?y ra (ga.ch bo? pha^`n chu+?i tu.c ba(`ng tie^'ng Ta`u)\. To^i chi? thi. ba('n ho?a cha^u soi sa'ng khu vu+.c va` ke^'t qua? cu~ng kho^ng co' gi`\. Tha^.t phi' dda.n\. Bo^. tu+ li.nh chi? thi. chu'ng to^i ngu+ng ba('n\. Lu'c ddo' khoa?ng 3 gio+` sa'ng\. Nhie^`u binh si? cu?a chu'ng to^i la(n ra ngu? ngay\.
Ngay lu'c ddo' chu'ng to^i mo+'i kha'm pha' ra ra(`ng lu+.c lu+o+.ng ta^'n co^ng cu?a ddi.ch chi? ca'ch pho`ng tuye^'n chu'ng to^i 500 me't\. Hai tie^?u ddoa`n tru+o+?ng cu?a ddi.ch bi. gie^'t ta.i cho^~\. Ma(.c du` kho^ng co' chi? huy, ddi.ch qua^n dda~ kho^ng tu+` bo? vi. tri' cu?a chu'ng\. Nhu+~ng li'nh bi. thu+o+ng cu~ng kho^ng re^n ri~\. Ho. di chuye^?n thu+o+ng binh ra kho?i khu vu+.c sau khi ho?a cha^u vu+`a ta('t\. Ky~ lua^.t cu?a qua^n ddi.ch tha^.t kho^ng the^? na`o tin ddu+o+.c\.
Lu'c 5 gio+` sa'ng, ca? ddi.a ngu.c rung rinh\. Tra^.n dda'nh bu`ng no^~ ta.i mo.i phi'a\. Chu'ng to^i ba('t ddu+o+.c tu` binh dda^`u tie^n va` ta.i ddie^?m na`y chu'ng to^i dda~ ga^y thu+o+ng vong tra^`m tro.ng cho ddi.ch qua^n\. Qua ca'c tu` binh, chu'ng to^i bie^'t nhu+~ng gi` dda~ xa?y ra tru+o+'c ddo'\. DDi.ch qua^n qua? tha^.t ky~ lua^.t dde^'n no^~i ho. tung ra cuo^.c ta^'n co^ng ngay ca? khi chi? huy tru+o+?ng cu?a ho. dda~ tu+? tra^.n\. DDi.ch qua^n cu~ng ra^'t gio?i da^'u tung ti'ch\. Ho. ngay ca? kho^ng du`ng mo^.t phu+o+ng tie^.n truye^`n tin vo^ tuye^'n na`o tru+o+'c khi ta^'n co^ng\.
Ngay khi ddi.ch qua^n ta^'n co^ng, ca'c ddo+n vi. bo^. binh chu'ng to^i go.i pha'o ye^?m tro+.\. To^i lo la('ng se~ ba('n nha^`m qua^n ba.n\. Bo^. chi? huy ra li.nh to^i kho'a pho`ng tuye^'n ba(`ng ca'ch ba('n va`o la`n so'ng ta^'n co^ng thu+' hai\. La`n so'ng ta^'n co^ng thu+' nha^'t thu+o+`ng la` ca'c ddo+n vi. tha'm thi'nh, no+i phi'a sau co' the^? co' ca? trung ddoa`n ddang ye^?m tro+.\. Ca'c gia`n te^n lu+?a cu?a chu'ng to^i nha? 13 tra`ng lie^n tu.c\. Ngoa`i ra ca'c kha^?u pha'o 85 ly, 100 ly, 152 ly cu~ng tham gia pha?n ki'ch\.
Chu'ng to^i ba('n 200 me't ve^` phi'a tru+o+'c ta.i 6 ddie^?m\. Tu+` be^n tra'i dde^'n be^n pha?i va` tu+` phi'a sau dde^'n be^n tra'i la^`n nu+~a\. Ho?a lu+.c pha'o chu'ng to^i du+.ng le^n mo^.t bu+'c tu+o+`ng lu+?a chung quanh ca'c ddo+n vi. cu?a chu'ng to^i\. Chu'ng to^i gie^'t ra^'t nhie^`u ddi.ch qua^n, va` nhie^`u o^'ng pho'ng te^n lu+?a cu?a chu'ng to^i no'ng ddo? ru+.c\. Trong nga`y ddo', trung ddoa`n chu'ng to^i ba('n tre^n 10 nga`n vie^n pha'o\.
DDe^'n tru+a, chu'ng to^i he^'t dda.n\. Khi tin na`y na`y ddu+o+.c ba'o le^n tu+ li.nh trung ddoa`n Chang Yo-Hop, o^ng ta tha^.t kho^ng vui\. Kho^ng co' ho?a lu+.c pha'o ye^?m tro+., tha^.t kho^ng co' ca'ch gi` nga(n cha^.n ddu+o+.c su+'c ta^'n co^ng cu?a 6 trung ddoa`n ddi.ch\. To^i dda~ go.i ta(ng vie^.n dda.n du+o+.c ngay khi vie^n pha'o dda^`u tie^n ddu+o+.c ba('n ddi\.
Lu'c 1 gio+` chie^`u thi` 470 xe ta?i cho+? dda.n cu~ng vu+`a to+'i\. Qua^n ddo^.i Vie^.t Nam dda~ chie^'m la.i ddu+o+.c cao ddie^?m 164\. Mo^.t trong nhu+~ng tie^?u ddoa`n cu?a ho. chi? co`n 6 ngu+o+`i so^'ng so't nhu+ng ho. va^~n tie^'n\. Lu+.c lu+o+.ng bo^. binh cu?a chu'ng to^i ba('t dda^`u khai ho?a pha?n co^ng ngay\. Cuo^.c pha'o ki'ch na(.ng ne^` ca`y na't ddie^?m cao ddo'\. Trong vo`ng 15 phu't chu'ng to^i chie^'m la.i ddu+o+.c cao ddie^?m 164\. Qua^n Vie^.t Nam tu+` cho^'i ru't lui\. La`n so'ng na`y sang la`n so'ng ngu+o+`i kha'c tie^'p tu.c tie^'n le^n gia`nh la.i ngo.n ddo^`i\. Khi cuo^.c chie^'n ta`n, chu'ng to^i dde^'m ddu+o+.c 3700 ddi.ch qua^n ddi.ch bo? tha^y tre^n ma(.t tra^.n\. Tu+ li.nh su+ ddoa`n chu'ng to^i, cu+.u chie^'n binh tu+` tho+`i no^.i chie^'n, cu~ng pha?i no'i ra(`ng o^ng ta chu+a bao gio+` tha^'y nhie^`u xa'c che^'t nhu+ the^'\. Chu'ng to^i ti.ch thu vu~ khi' va` tha('t lu+ng tre^n xa'c Vie^.t Nam va` pha^n pha't cho li'nh trong trung ddoa`n chu'ng to^i\. DDe^m ddo', ba?y chu'ng to^i trong bo^. chi? huy trung ddoa`n vo+'i tu+ li.nh trung ddoa`n Chang Yo-Ho hu't 4 bao thuo^'c\. Chu'ng to^i kho^ng the^? a(n, uo^'ng sa.ch ca? bo^'n thu`ng ru+o+.u\.
Nga`y 14 tha'ng 7, chu'ng to^i ra ti'n hie^.u cho phe'p phi'a Vie^.t Nam dde^? thu ho^`i xa'c che^'t\. Chu'ng to^i chi? thi. cho ho. mang co+` Ho^`ng Tha^.p Tu+., mo^~i toa'n kho^ng ddu+o+.c qua' 50 ngu+o+`i va` kho^ng ddu+o+.c mang theo vu~ khi'\. Mo^.t toa'n khoa?ng 60 dde^'n 70 li'nh Vie^.t Nam dde^'n kho^ng co' co+`\. Khi bie^'t chu'ng kho^ng tua^n theo chi? thi. vi` ddeo theo ddu'ng, chu'ng to^i khai ho?a\.
Chu'ng to^i kho^ng quan ta^m gi` sinh ma.ng cu?a chu'ng\. Kho^ng mo^.t ngu+o+`i na`o trong nho'm li'nh na`y so^'ng so't\. Vie^.t Nam cha(?ng co`n dde^'n thu ho^`i xa'c che^'t nu+~a\. Tro+`i ddang la` mu`a he`\. Na('ng ro^`i mu+a\. Kho^ng ai co' the^? chi.u ddu+o+.c mu`i xa'c che^'t\. Chu'ng to^i buo^.c pha?i go+?i ca'c ddo+n vi. cho^'ng ho'a cha^'t dde^'n dde^? ddo^'t ta^'t ca? xa'c che^'t ba(`ng nhu+~ng o^'ng phun lu+?a\.
Tra^`n Trung DDa.o


góp gió <gopgio@web.de> wrote:
GG moi anh Xuong, anh Toan anh Giang Nam va anh CRCT, anh David cung tham khao
Trả lời ông Nguyễn Thanh Giang
và các Đại Ca của ông: Hà Sĩ Phu, Ninh B́nh

Dương Thu Hương (Hà nội, ngày 17 tháng 12 năm 2005)
Thưa ông, tôi không rơ chính ông hay các quan thầy ông ở bộ Nội vụ đă liên tục gửi những bài viết của ông, ông Ninh B́nh và ông Hà sĩ Phu cho tôi từ gần một tháng nay. Tháng trước, sau khi tôi cho đăng bài : Trả lời ông Đinh ngọc Ninh là một loạt bài của cùng một thứ văn phong A 25, đại loại : con mụ điếm già bán ḿnh cho ngoại bang, nhân dân sẽ trừng trị mày, mày sắp chết đến nơi, đồ vô học, đồ vô văn hoá…v…v…Kịch bản này người ta đă dùng với tôi từ năm 1991, không phải bằng cách nhét thư lén dưới khe cửa như bây giờ mà là một chiến dịch phổ biến rộng răi toàn đảng toàn dân, đặc biệt là giới trí thức. Chiến dịch này trực tiếp do tướng Dương Thông và tướng Quang Pḥng của Tổng cục I đảm nhiệm. Sau khi ra tù, tôi được kể lại rằng cả bộ máy nhà nước lẫn bộ máy Đảng đều tham gia vu khống nhục mạ tôi một cách say sưa, hào hứng. Mọi sự chỉ được dừng lại khi tới thành phố Đà nẵng, một đảng viên về hưu bất b́nh đứng lên hỏi :
-- Đảng không c̣n việc ǵ đáng làm hơn là việc ḍm vào đũng quần của một người đàn bà hay sao mà triệu tập chúng tôi đến đây nghe chuyện này ?...

Lúc ấy, chắc bộ năo của các nhà cầm quyền hồi tỉnh nên họ vội vàng ra lệnh dừng chiến dịch này lại. Từ chỗ dùng toàn bộ hệ thống truyền thông và các loại hội họp đoàn thể để vu khống nhục mạ một kẻ đối đầu đến nay, chỉ dám khủng bố tinh thần bằng cách nhét thư nặc danh qua khe cửa, mười lăm năm năm trôi qua cho thấy : không có ǵ chống lại được thời gian.

Tuy nhiên, cách thức đổi thay nhưng kịch bản không thay đổi,v́ thế,chẳng có điều ǵ khiến tôi phải quan tâm. Điều đáng quan tâm duy nhất chính là bài viết của các ông. Do đó, tôi sẽ trả lời ông, ông Ninh B́nh và ông Hà sĩ Phu trong cùng lá thư này. Phần thứ nhất dành riêng cho ông. Phần thứ hai, chung cho cả ba người. Tôi không nhiều thời gian, cũng không hề có ư định trao đổi hay liên lạc với cả ba ông. Chính v́ bài viết của các ông đă được nhét vào khe cửa nhà tôi ṛng ră hàng tháng trời, theo cùng một cách khủng bố, quấy nhiễu của bộ Nội vụ nên tôi đành dẹp cuốn sách dang dở lại để làm cái việc mà tiền nhân gọi là : Sự chẳng đành.

Trước hết, nếu những bài viết này do các quan thầy ông ở bộ Nội vụ gửi th́ họ quả là những kẻ cao tay đểu cáng. Nếu do chính ông gửi tới ông đích thị là cao nhân mặt dày bởi cái ngày tôi đuổi ông ra khỏi nhà tôi chưa xa, nếu tôi không nhầm đó là hai hoặc ba tuần trước ngày ông Trần dũng Tiến bị bắt. Để khỏi dài lời tôi nhắc lại rằng từ khởi sự, tôi đă tuyên bố thẳng thừng với tất thảy mọi người ông chính là con chim mồi của tổng cục 1, rằng đừng một ai dẫn ông tới nhà tôi và tôi sẽ không bao giờ tiếp xúc với ông cả. Nhưng v́ được giao nhiệm vụ : “Phải tiếp cận đối tượng bằng mọi cách” nên ông hành sự theo mệnh lệnh. Lược tŕnh như sau :
1- Ông nhờ Hùng râu, một người ốm yếu đáng thương đến nhà tôi lải nhải không ngưng nghỉ. Những người quen tôi đều biết rằng tôi không nỡ thẳng tay với những con người bị tước đoạt, bị thua thiệt. Sau rốt, tôi đành nhận lời gặp ông ở cà phê Thuỷ Tạ. Buổi đó, tôi kéo thêm một người ngoài cuộc là bác sĩ Thanh để chị ta chứng kiến cảnh tôi mắng ông như tát nước vào mặt, hy vọng chút sĩ diện nào c̣n tồn tại trong con người ông sẽ khuyên bảo ông kiềng mặt tôi ra. Nhưng ư nghĩ của tôi là hăo huyền.
2- Sau đó, ông nhờ ông Trần Đĩnh mời tôi tới nhà ông ăn sinh nhật, khao bằng Viện sĩ Mỹ quốc. Tôi có cảnh cáo ông Đĩnh : “Ông không phải bố tôi, chồng tôi,người yêu của tôi, ông chỉ là một trong số những người bạn, v́ lư do ǵ ông lại nhận lời mời?...” Ông Đĩnh trả lời rằng ông ấy chỉ CHUYỂN chứ không phải NHẬN và ông ấy biết rất rơ tôi ghét ông nhưng không có cách nào khác để từ chối.
3- Tiếp nữa, ông nhờ người thuyết phục tôi một cách chi tiết, tỉ mỉ rằng ông được nhà nước Mỹ tin cậy, sứ quán Mỹ tới nhà ông dùng cơm bữa thân mật, rằng ông là ngọn cờ đầu của lực lượng đấu tranh cho dân chủ hiện nay …Tôi trả lời : Mỹ là Mỹ, tôi là tôi, tôi không ăn lương Mỹ để hành xử theo Mỹ. Mặt khác, tôi là kẻ Một ḿnh, tôi đấu tranh theo riêng cách của tôi, chỉ liên hệ và kết hợp từng vụ việc với nhóm Dân chủ, trên nguyên tắc b́nh đẳng và cả hai bên đều thuận t́nh. Cuộc đấu tranh của tôi là để làm yên ổn lương tâm của chính tôi nên tôi không quan tâm đến ngọn cờ đầu hay ngọn cờ cuối, tôi không dính líu đến phần xôi thịt. Nhà thuyết pháp của ông (được trả thù lao bằng tiền mặt hay bia hơi mực nướng?...) tiu nghỉu ra về.
4- Rồi, ông phái cậu thư kí của ông ba lần tới nhà tôi,lần nào cũng vào khoảng hơn chín giờ sáng. Tôi thấy rơ đó là một sinh viên thất nghiệp đang t́m mọi cách kiếm cơm nên chỉ đáp : “Tôi không biết Nguyễn thanh Giang là ai.”. Tới lần cuối cùng, đành phải sẵng lời : “Tôi không có nhu cầu quen thủ trưởng của cậu, cũng không muốn đọc những bài ông ta viết. Đối với tôi ông ta là một thằng mặt dày. Tôi yêu cầu cậu không được đến nhà tôi nữa.”
5- Sau rốt, ngày ông Trần dũng Tiến đến nhà tôi để nhận bài viết ông đă bám càng ông ta theo vào và tôi đă đuổi ông như người ta đuổi ma đói... Cái nghề nghiệp của ông tuyệt vời thật, nó tạo ra một thứ phẩm chất mà chưa có từ ngữ nào diễn tả nổi. Theo thói thường,những chính khách đă có thời từng lê lết trong bùn phải t́m cách thủ tiêu chứng nhân của quá khứ. Nếu ngày đẹp trời nào đó,với sự giúp đỡ của người Mỹ, ông lên ngôi tổng thống nước Việt nam dân chủ, hẳn người ông muốn thủ tiêu đầu tiên là tôi, rồi tiếp đến ông Trần dũng Tiến. Nhưng tiếc thay, cái ngày đẹp trời ấy chưa đến, vậy ông phải kiên nhẫn chờ. Và trong khi chờ, hăy vui ḷng đọc bài trả lời của tôi.
Trước hết, để lư giải sự thất bại của ông, tôi xin biếu ông cái bí mật này : Xưa nay, tôi chỉ bị lừa v́ đàn bà thôi, và nói cho cụ thể hơn,bị lừa v́ nước mắt của họ.Ông không phải đàn bà, bộ mặt ông cũng không thể nặn ra được vẻ đau khổ, cho nên ông phải thua. Thứ hai, ông không may mắn v́ ông đến sau bà Phương Quỳnh.

Trong quan hệ với bà Quỳnh, tôi đă bị mê lú đến mức bỏ ngoài tai mọi lời cảnh cáo của hai người đàn em tôi, cho đến lúc chúng nó sao được chính bản báo cáo của bà Phương Quỳnh tôi mới chịu tin. Tôi đă thấm thía sự ngu dại của ḿnh. Tôi không cho phép có thêm một lần nữa. Như thế, nhiệm vụ : “Tiếp cận, thâm nhập, nắm chắc đối tượng thù nghịch” chỉ có bà Quỳnh thực hiện nổi c̣n ông th́ không v́ ông thiếu hụt sức hấp dẫn và chữ THỜI. Thêm nữa,bà Quỳnh tuy giỏi nhưng sau cùng cũng không đạt được mục tiêu lên làm giám đốc nhà xuất bản Thế giới v́ hai vị thần bảo trợ của bà là Dương Thông và Quang Pḥng găy cánh cùng cấp trên Mai chí Thọ,như thế chân lư cổ xưa : “Thiên định” hăy c̣n hữu hiệu. Trở lại công việc của ông, tôi xin nói ngay rằng đó cũng là một nghề hấp dẫn v́ nó đ̣i hỏi trí thông minh và một ư chí sắt đá.Nghề ấy vinh hay nhục tuỳ theo từng hoàn cảnh cụ thể và theo cách đánh giá của người đương thời. Trước ông, từng đă có những người làm điệp viên cho cộng sản Hà nội, ông Ngô trí Nhạ chẳng hạn. Rất nhiều người trong số đó có tôi vô cùng kính phục ông Nhạ.
Trong t́nh thế chiến tranh người có lương tri phải đặt quyền lợi dân tộc trên quyền lợi bản thân và gia đ́nh. Ông Ngô trí Nhạ đă hành động như vậy. Không chỉ ông Nhạ mà cả những nghệ sĩ, những nhà văn lớn trên thế giới cũng đă từng hết ḿnh ủng hộ chính quyền Hà nội, ông Jean Paul Sartre, bà Jane Fonda và rất nhiều gương mặt rực rỡ khác….Chỉ có điều buồn thảm là sau đó mọi người đều nhận thấy ḿnh đă sai.
Ông thủ tướng Thuỵ điển Palmer đă dẫn đầu các đoàn biểu t́nh phản đối chính quyền Hà nội xâm lược Campuchia, ông Jean Paul Sartre và bà Jane Fonda tuyên bố thẳng thừng là rất ân hận v́ đă ủng hộ cho những tên đao phủ của chính dân tộc Việt nam vào lúc nạn thuyền nhân gióng lên tiếng chuông báo động khắp địa cầu. C̣n ông Nhạ, theo một logic chặt chẽ hẳn ông cũng đau đớn lắm nhưng ông sẽ không bao giờ dám lên tiếng như ông Jean Paul Sartre hay bà Jane Fonda, bởi v́ ông sống ở trong nước chứ không ở ngoài nước. Và, rất có thể theo một logic khác, một nỗi đau quá lớn,một nỗi thất vọng quá khủng khiếp giống như một cái vực quá sâu, khiến con người không đủ can đảm nh́n thẳng vào nó, nhất là khi người ta đă ở tuổi xế chiều.
Đối với ông Nhạ, không ai dám khinh bỉ bởi vào lúc ông làm việc cho Hà nội, ông chỉ nh́n thấy đấy là người áo vải cờ đào đang đứng lên đánh đuổi giặc ngoại xâm, c̣n ông, ông làm tôi mọi cho một chính quyền mà ngay đến những người dân b́nh thường nhất cũng biết đó là bọn sâu mọt tàn độc. Cho nên, cùng một nghề nhưng vị thế khác nhau, đ̣i hỏi những nhân cách khác nhau.Và v́ nhân cách khác nhau, buộc phải hứng chịu những cách ứng xử khác nhau của người đời. Tôi không biết rơ những người khác đối đăi với ông ra sao,nhưng riêng phần tôi, ông chính là kẻ bị tôi khinh bỉ và nhục mạ nhất, tôi chưa từng đối đăi với ai như vậy, kể từ lúc tôi trưởng thành cho tới nay, tuổi sáu mươi. Hồi ở trong tù,tôi thường xuyên chửi đám người hỏi cung tôi là :”lũ chó hầu hạ mấy thằng già óc đầy bă đậu, bụng đầy mỡ với cứt .” Tôi chửi họ nhưng trong ḷng tôi vẫn thương họ, v́ tôi hiểu con người khó mà lựa chọn số phận, khó mà lách ra ngoài ṿng quay của xă hội, nhất là một xă hội chật chội, khép kín như Việt nam. Đối với ông, hoàn toàn ngược lại, bởi không phải là Số phận chọn ông, chính ông chọn số phận.
Ông đă chọn tṛ chơi này v́ ông tin rằng ông làm chủ được nó, rằng đến một giờ A hay giờ Z nào đấy, ông sẽ đặt cả hai phía : Các nhà dân chủ liên kết với ông và các quan thầy ông phải công nhận một sự đă rồi : LỘNG GIẢ THÀNH CHÂN. Nhưng bọn quan thầy ông cú cáo hơn ông tưởng. Vào lúc uy tín của ông vọt lên như pháo thăng thiên ở trong nước cũng như ngoài nước, tổng cục 1 ném ra bản thú tội của ông trong tù, câu chữ rơ ràng, nét bút phân minh không căi vào đâu được. Cũng từ tổng cục 1 qua báo An ninh việc ông khóc lóc điều trần rằng ông yêu Đảng, ông muốn vào Đảng nhưng không ai cho ông vào…ầm ĩ khắp nơi như món nộm thêm vào các bữa ăn trưa của đám dân Hà nội. Nghĩ cũng tội nghiệp cho ông, ông chính là nạn nhân cho sự tự tin thái quá vào bản thân ḿnh. Những kẻ đứng trên đầu ông có thể thua ông tấm bằng viện sĩ nhưng nghề Đểu th́ chắc chắn phải uyên thâm và chuyên nghiệp hơn ông. Xưa nay, trong giới công an có hai hiện tượng Lộng giả thành chân :

1. Trong số sư đểu có những người bị chinh phục bởi giáo lư nhà Phật,do cơ duyên, do tố chất thiện bẩm sinh c̣n chưa bị nghề nghiệp và môi trường giết chết, họ trở nên giác ngộ thật sự và trở thành chân tu. Số này tuy không nhiều nhưng khiến các ông kễnh đau đầu bởi một khi đă trở thành chân tu, họ không c̣n chịu điều khiển của bộ máy bộ nội vụ cho dù chẳng dám công khai tuyên bố.

2. Đa số công an bị đánh vào làm đặc t́nh để nghiên cứu bọn nghiện ma tuư lại trở thành các con nghiện trầm trọng, khó cai nghiện hơn nhiều con bệnh lâu năm khác.Trong số này có những người vĩnh viễn không c̣n khả năng phục hồi buộc phải giải ngũ và gia đ́nh không tránh khỏi con đường tan nát.
Như thế, trước khi giao việc cho ông, các thủ lĩnh của ông đă lường trước khả năng này và họ cho ông rơi mặt nạ vào đúng thời điểm định trước. Tội nghiệp cho ông, diễn viên phố huyện mà lại dám qua mặt nhà hát quốc gia!... Giá như ông nghiện ma tuư họ chỉ chép môi thương hại,hoặc ông trở thành sư chính hiệu họ cũng chỉ khó chịu rồi cho qua nhưng ông lại muốn trở thành rường cột Cuốc ra, đại diện gần một trăm triệu dân Việt nam bắt tay với Mỹ quốc….Chao ôi, món mồi to quá,làm sao các quan thầy của ông chịu nổi?. C̣n cả trăm vương tôn cộng sản đang nhăm nhe chờ đợi, sức mấy tới lượt ông?...

Nhưng các quan thầy ông không làm tôi mấy quan tâm,tôi trở lại với bài viết của ông,đặt tên : “Chợ trời dân chủ”, trong đó nổi lên hàng loạt những chi tiết vụn vặt nhằng nhịt trong mối quan hệ giữa ông, ông Hoàng minh Chính, ông Hoàng Tiến, ông Hà sĩ Phu., ông Ninh B́nh…Cả một tháng trời bị quấy nhiễu v́ món cháo ôi này nhưng thực t́nh tôi vẫn không thể nhớ đầy đủ các t́nh tiết,cho nên tôi sẽ chỉ đề cập tới những ư chính thôi:

Thứ nhất ông lên án ông Hoàng minh Chính là người gia trưởng.
Đúng quá, bởi ông ấy hơn tám mươi tuổi rồi, nhất là v́ đă có thời làm quan cộng sản. Tôi chưa từng hân hạnh làm quan nhưng cũng gia trưởng. Chính do thói quen gia trưởng nên tôi không chịu tốn phí thời giờ thuyết phục mà doạ nạt con cháu tôi : “Đứa nào đuổi theo con đường quan chức, sống tao từ, chết tao về phá bàn thờ”. …Phần ông, ông c̣n gia trưởng hơn ông Chính. Ông hăy nhớ lại lần gặp tôi ở Thuỷ Tạ, câu đầu tiên ông nói với tôi là “Chị phải tiếp tục viết bài,tham gia đóng góp với anh em dân chủ” Tôi đáp : “Tôi không phải làm theo ư ai cả. Trên đời này chỉ một người được quyền ra lệnh cho tôi, nhưng ông ấy đă chết rồi” Trong một xă hội nông nghiệp lạc hậu, mọi sản phẩm dù nhiều hay ít đều mang theo tính chất và dấu vết cái khuôn đúc ra nó. Cả ông Chính, cả ông, cả tôi đều chui ra từ một cái ḷ. Phải có thời gian cho mọi sự đổi thay. V́ thế,trước khi phán xét người khác, hăy tự sờ lên gáy.

Thứ hai, ông Hoàng minh Chính háo danh. Đúng quá, nhưng ông c̣n háo danh hơn. Lần vào viện Việt - Xô thăm anh Trần Độ, tôi nh́n thấy tuyển tập những bài báo ca ngợi ông được in thành một cuốn dày cộp để dưới chân giường,tôi cười sằng sặc hỏi : ”Thế nào tướng quân? nhậu được món này à?...” Anh Trần Độ lắc đầu,chép miệng: “Cậu này háo danh khiếp thật !...”. Nếu tạm ví như ông và ông Chính cùng thích đặc sản Mắm tôm đậu phụ, mắm tôm của ông nặng mùi hơn.
Thứ ba, ông Chính là kẻ hữu dũng vô mưu, nói trắng ra là ngu dốt, bộp chộp. Nếu đúng vậy, ông phải cảm ơn sự ngu dốt của ông ấy một ngàn lần, bởi lẽ,nếu ông ấy khôn ngoan, thận trọng, biết chọn đúng người tử tế, biết coi trọng chất lượng hơn số lượng, biết đặt rào chắn để canh pḥng những kẻ giả mạo, địch t́nh th́ chắc chắn không bao giờ ông lọt vào sâu được đến như vậy, để ngày hôm nay, ông đánh từ tung thâm đánh ra. Tiếc thay, trên đời này chữ NẾU không tồn tại và bao giờ con người cũng chỉ nh́n ra sự thật khi bức tường đă sụp.

Thứ tư, ông Chính là kẻ ba hoa,phét lác. Tôi không được biết cụ thể về việc đó nhưng tôi biết rơ ràng một kẻ ăn gian nói láo khác là chính ông.Chính ông, Nguyễn thanh Giang, đă bị tôi đuổi một cách nhục nhă trước mặt ông Trần dũng Tiến nhưng ông lại bịa chuyện với một ông già công nhân tên là Trần Đoàn, số nhà 114, đường Cầu Giấy, điện thoại số 8342527 rằng ông Hoàng Tiến nhờ ông Trần dũng Tiến dẫn đến nhà tôi, kích động tôi viết thư tay vu cáo ông là công an …Khi tôi gọi đến số điện này, ông Trần Đoàn kêu than rằng ông ấy già nên trót dại, rằng ông ấy đang bận việc bán nhà để chia tiền cho con cái, xin hẹn bốn ngày sau sẽ gặp. Khi gặp ông ta, tôi thấy đó là một người vừa thành thực vừa láu cá, thứ láu cá thường thấy ở dân nửa quê nửa tỉnh, mà người ta gọi nôm na là dân ven đô. Đặc biệt, thiếu hoàn toàn óc phân tích và khái niệm về logic. Ông Trần Đoàn tự kể với tôi lịch sử cá nhân ông, rằng ông ấy vốn là đứa trẻ bị vứt ra lề đường, đi ăn mày tứ phương trước khi vào lính, rằng ông ấy chưa bao giờ được bước vào trường học, óc đặc đến mức trong thời gian c̣n tại ngũ,ở tiểu đoàn công binh, khi cấp trên cho đi học bổ túc, không thể nào trả bài toán cho giáo sư nên đành làm thơ lục bát xin thầy tha bổng…Tôi không hiểu v́ sao ông có thể làm nổi một việc vừa thất nhân tâm vừa ngu ngốc như vậy ?...Bởi v́, tính dối láo điêu toa của ông đă đẩy một người bẩy mươi bẩy tuổi vào ṿng sợ hăi lẫn hổ thẹn. Mặt khác, hành vi dối trá này không đem lại một kết quả cỏn con nào v́ cả người bị ông xui dại lẫn những kẻ bị ông vu khống đều chưa chết, mà Hà nội th́ bé như một cái làng,đâu có phải cảnh … “muôn trùng quan san” như ngày xưa …?
Thứ năm : Ông chế riễu ông Chính là phường tuồng Quảng Lạc. Cứ cho là như vậy,nhưng vào cái ngày mà anh em dân chủ bị đưa ra xử,người thông minh,uyên bác,tiến sĩ viện sĩ như ông sao không ra động viên chiến hữu mà ngồi nhà ôm vợ hay uống trà, v́ lí do sợ băo hay sợ công an, lư do nào th́ cũng khốn nạn. Nếu đă không ra th́ chí ít cũng phải im mồm đi chứ. Đằng này, không những ông không biết hổ thẹn, lại c̣n mỉa mai ông Chính là phường tuồng Quảng lạc và trách ông Chính gọi tên ông. Xă hội cộng sản là xă hội tiêu biểu cho tính chất chuyên chính, tàn bạo. Trong xă hội ấy, sự sợ hăi nghiền nát con người, bẻ c̣ng lưng họ xuống. Những ai dám đối đầu với xă hội ấy buộc phải chấp nhận nỗi cô đơn khủng khiếp, nhiều khi, cô đơn ngay trong chính gia đ́nh ḿnh. Ở vào hoàn cảnh ấy, một ánh mắt đồng t́nh, một tiếng chào, một câu nói cũng đă là niềm an ủi quư giá, huống chi sự cổ vũ của những người cùng chí hướng. Cho nên, dù là tuồng Quảng Lạc hay chèo Thái B́nh, nó cũng vẫn có giá trị khuấy động sự sợ hăi tê liệt như băng giá đông cứng bao trùm lên xă hội và cảnh báo thói quen “Trùm chăn đánh chết người một cách an nhiên” của kẻ cầm quyền.

Qua đây, tôi càng thấm thía nguyên lư vĩnh cửu của đạo Phật, và hiểu một cách sâu sắc hơn v́ sao trong tất thảy những kiếp nạn của loài người tính Tham được đặt lên trên. Ông vừa muốn là ngọn cờ đầu của phong trào dân chủ, lại vừa muốn được yên thân, nhàn thân. Ông quên rằng mọi tṛ chơi đều phải trả giá. Và tất thảy những kẻ điêu toa, gian manh, lươn lẹo, dẫu có khôn ngoan, tính toán, dẫu có bày binh bố trận đến đâu, cuối cùng mặt thật cũng lộ ra.

Bây giờ, qua năm điểm chính,tôi xin tổng kết lại : Ông căm ghét, ông nhục mạ ông Chính v́ ông có nhiều điểm giống ông Chính.Thiên hạ tổng kết từ lâu rồi : Những kẻ giống nhau quá không thể chịu được nhau. Chỉ có điều về chuẩn mực của kẻ cầm quyền, ông thua điểm.

Tôi chứng minh :

1- Người Việt nam vốn tôn trọng Bậc lăo thành. Trong cụm từ này bao gồm nhiều nghĩa : nghiệm sinh, độ bền qua những thử thách, phẩm chất ưu thắng của con thú đầu đàn mà phẩm chất này ở những người làm cách mạng (hoặc làm giặc,theo một cách gọi khác) không ǵ dễ đo hơn là những năm tháng ngồi tù. Ông bị tù bao lâu?... một năm hay năm rưỡi?... Ông Chính tù mười bốn năm. Cùng là tù của cộng sản nhưng ông ngồi tù thời phe xă hội chủ nghĩa đă tan ră, bức tường Berlin sụp đổ, chỉ c̣n hiu hắt Cu-ba,Việt nam rúc sau cái đuôi gà Trung quốc một cách thảm hại, và thêm một nửa Bắc Triều Tiên đang điên khùng đói khát sống bằng cách giơ bom nguyên tử doạ láng giềng để đổi lấy bát cơm giống như gă Chí Phèo của Nam Cao giơ dao bầu dọa Bá Kiến để xin bữa rượu. Trong cái t́nh thế đó, Đảng cộng sản Việt nam dù có thong manh cũng không thể không nh́n thấy sự thế đă xoay vần. Bởi vậy, các ông mới là những tù nhân chính trị đầu tiên được hưởng chính sách : CỦ CÀ RỐT. Theo chính sách này, ông cũng như ông Hà sĩ phu được ngủ giường đệm, ăn 50.000 đồng một ngày, toilette hiện đại, tivi xem thoả thuê. Ông Chính bị tù thời Đảng c̣n được coi và tự coi ḿnh là Thần thánh nên các tù nhân bị ngược đăi như xúc vật, hai thứ tù đó khác xa nhau,cứ đọc lại cuốn :”Đêm giữa ban ngày” của Vũ thư Hiên là biết.
2- Bất cứ người nào muốn trở thành con chim đầu đàn cũng phải có phẩm chất làm TRƯỞNG. Thế nào là làm trưởng ?...Ông viện sĩ hăy nhớ lại câu nói nôm na của dân quê: “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu ḷng”. Câu này có thể không đúng nếu đặt nó vào một xứ khác, ví như châu Âu, nhưng trong xă hội Việt nam cổ truyền nó gần như đă thành chân lư. Với tinh thần thực tiễn người nông dân thấy rằng đứa con gái trưởng của họ cùng một lúc đảm trách rất nhiều vai tṛ, nó vừa là tá điền vừa là vú em,vừa là kẻ canh giữ cửa nhà vừa là đứa sai vặt cũng lại vừa là đầu bếp…Mà nó lại thực hiện mọi phận sự một cách tự nguyện, đó mới là điều đáng quư. Cái phẩm chất đáng quư ấy gọi là tinh thần đảm trách. Tinh thần đảm trách là nguyên lư cốt lơi là tiêu chí thiết yếu cho một tập thể khi họ muốn chọn người đại diện.
Dù anh tài giỏi đến đâu,uyên bác đến đâu nhưng anh không có khả năng lo lắng,săn sóc cho tất thảy mọi người, quan tâm đến những lợi ích chung… th́ xin anh hăy ngồi nhà để làm người hùng cho vợ anh thán phục, làm thần tượng cho con cháu anh tôn thờ, làm siêu nhân cho bố mẹ của riêng anh… tóm lại làm quân vương trong biên thùy của gia tộc ḿnh. Trong nhóm Dân chủ cỏn con ở xứ này, xét trên tinh thần đảm trách, liệu ông có hơn được ông Chính hay không ?...Để khỏi mất thời gian vô ích với một người mắc chứng đứt dây thần kinh xấu hổ như ông,tôi xin đưa dẫn chứng : Sau khi ra tù, ông Quế Dương gọi điện thoại cho tôi để cảm ơn tôi đă viết bài đấu tranh cho ông ấy. Tôi trả lời việc đó không cần làm vội hăy đến nhà ông Chính vào buổi chiều để gặp tôi. Chiều hôm ấy tại nhà ông Chính tôi cho ông Quế Dương biết rằng chính ông Hoàng minh Chính đă mời tôi đến,nói cho tôi biết t́nh h́nh của ông trong tù, đưa thư của vợ ông cho tôi và do đó tôi mới viết bài : “Hà nội, tháng sáu năm 2004”. Như thế,hăy cảm ơn ông Chính chứ không cần cảm ơn tôi. Tôi suốt ngày ở trong nhà không biết sự ǵ xảy ra bên ngoài cánh cửa. Lúc đó,ông Quế Dương mới biết chuyện. C̣n ông, tôi không rơ ông đă giúp Nguyễn Vu B́nh những ǵ nhưng để quảng cáo và tuyên truyền cho cái thành tích đó, ông đă tốn quá nhiều nước bọt.
Thêm nữa, tôi hoàn toàn không biết ai trong nhóm dân chủ trẻ tuổi v́ đă từ lâu tôi hầu như băi bỏ mọi giao tiếp. Cho đến tận hôm nay,nhờ ông Hoàng Tiến tôi mới biết Đỗ nam Hải cũng chính là Phương Nam. Nếu trong các bài báo của tôi gần đây có được tên những ông Sơn, ông B́nh, ông Toàn…ấy là nhờ ông Chính kể lại từng người, hoàn cảnh sơ lược và t́nh h́nh hiện tại, có như vậy tôi mới có đủ ấn tượng để viết …

Tóm lại,quan tâm tới những người cùng hội cùng thuyền, săn sóc họ và gia đ́nh họ tới mức tối đa trong khả thể, lo lắng và tranh đấu cho họ cũng ở mức tối đa trong khả thể, điều ấy ông Chính làm bội phần tốt hơn ông. Tôi không tin ông Chính làm tất thảy những công viêc nhọc nhằn và nguy hiểm ấy chỉ v́ háo danh. Tính háo danh, ông ấy có nhưng cũng chỉ bằng năm mươi phần trăm tính háo danh của ông,Nguyễn thanh Giang, nếu như người ta có thể đo nó bằng số học. Nhưng ngoài tính háo danh,ông ấy có một phẩm chất mà nơi ông thiếu hụt, đó là ḷng tốt bẩm sinh. Đă hơn mười năm nếm cơm mục, ḿ thiu trong nhà lao cộng sản, đang ngồi ghế bộ trưởng rơi xuống xà-lim, có lúc hoạt động mănh liệt, có lúc nản ḷng, có thời nếm vinh hoa, có thời bị dày ṿ nhục mạ…dưới cái vẻ hăng hái thô thiển mà ông gọi là hữu dũng vô mưu,là xồn xồn, là tuồng Quảng lạc…ông ấy là người từng trải và v́ từng trải,ông ấy lo lắng thương xót cho những người đang ở trong tù.
Người ta có câu : “Chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ”. Câu ấy dành cho ông trong trường hợp này là hoàn toàn chuẩn xác. Ông bước vào cuộc chơi với Bộ óc của điệp viên và tâm hồn của kẻ gian thương đầu cơ quyền lực.
Ngoài hai thứ đó, ông không có ǵ hơn. Ông chưa bao giờ đau khổ v́ chế độ này. Ông cũng không có khả năng cảm thông với những người bị chế độ này chà đạp. Cho nên,nếu để ví von một cách thô thiển th́ ông chỉ là một thứ hoa bằng nhựa, nó lừa được mắt những người ở xa, không lừa được mũi những ai đứng gần .
Như vậy, đă tạm đủ cho ông tự nh́n lại bản thân chưa ?... Lịch sử của một dân tộc không phải lúc nào cũng sáng chói, ngay cả những dân tộc hùng mạnh nhất. Lịch sử cũng không sản sinh thường xuyên những vĩ nhân cũng như những anh hùng. Bởi nếu họ được sản xuất thường xuyên như những đôi giầy th́ họ sẽ không c̣n là vĩ nhân và anh hùng nữa. Trong ḍng chảy b́nh thường của sự tiến triển,trên cái nền của những con người phàm tục như tất thảy chúng ta, chuẩn mực chung được chấp nhận là : LẤY CÔNG LÀM LĂI. Tôi cứ coi như ông Chính cũng có những khiếm khuyết, thậm chí những tính xấu giống hệt như ông, ngay cả trong trường hợp giả định này là đúng, công của ông ấy vẫn lớn hơn ông gấp nhiều lần, cả một bề dày lịch sử buộc những người khác phải kính nể, hoặc khoan nhượng, hoặc tha thứ cho những lỗi lầm do hạn chế về tŕnh độ và sự lăo hoá. Ông lớn tiêng chê bai ông Chính là hữu dũng vô mưu, là bộp chộp. Ông c̣n hành động bộp chộp hơn cả ông Chính,ông muốn :”Tốc chiến, tốc thắng” ,ông quyết tâm : “Đốt cháy giai đoạn “ … Chiến lược, chiến thuật của ông khiến tôi nhớ lại khẩu hiệu ám ảnh tôi đằng đẵng một thời : “Chúng ta quyết tâm đốt cháy giai đoạn tư bản chủ nghĩa,tiến thẳng lên chủ nghĩa xă hội…”. Hẳn ông c̣n nhớ, khẩu hiệu ấy là của Đảng quang vinh.
Bây giờ, để kềt thúc phần thư gửi riêng cho ông, tôi nói thêm hai điều :

1- Sau khi đuổi ông đi, tôi chưa hề kể lại chuyện đó với ai, kể cả các con tôi, bởi tôi không muốn quảng bá nỗi nhục của một con người, cho dù người đó là ông. Giờ đây, đọc bài viết của ông, tôi thấy ông lớn tiếng chửi ông Chính và nhân tiện dạy đời là : “Khi con người đă bị danh vọng chi phối th́ họ trở nên độc ác, ti tiện như thú vật…”, tôi đành phải nói rơ ngọn ngành sự thực, để từ giờ tới lúc xuống mồ, trước khi muốn lên giọng hạ nhục ai ông phải tập cho được thói quen kiểm soát lại bản mặt của chính ḿnh.

2- Tôi không ghét ông Chính như ông (v́ lẽ tôi không có nhu cầu cạnh tranh với ông ấy) nhưng tôi cũng không thích ông Chính. Nói một cách ṣng phẳng, trong nhóm Dân chủ, ngoài ông Hoàng Tiến là đồng nghiệp quen biết từ hơn ba mươi năm trước, tôi chí có một người bạn là Trần Độ mà thôi. Anh Độ chết rồi, tôi không có nhu cầu t́m người thay thế. Vả chăng, người ta chơi được với nhau c̣n do cơ duyên, do tính t́nh tương hợp. Một nửa người coi như bạn cũng đă là nhiều, cần chi kết bè tụ nhóm. Nhưng trên nguyên tắc,tôi không quan niệm rằng tôi có quyền nhận xét,đánh giá mọi người theo t́nh cảm của riêng ḿnh. Hoặc nói cách khác, một người trung thực th́ phải biết đánh giá người khác một cách trung thực và muốn như thế cần phải cảnh giác tối đa với cảm xúc của bản thân.
Bây giờ, tôi sẽ chuyển sang phần thứ hai, phần chung cho cả ông, ông Hà sĩ Phu, ông Ninh B́nh.
                                                    * * *

Trước hết,tôi có một quan sát rằng trong bài viết của ông, những ư kiến của ông Hà sĩ Phu được đưa ra như chân lư cuối cùng,như chuẩn mực bằng vàng ṛng và sau những lời châu ngọc của ông Phu tất thảy mọi chân trời đều khép lại. Thái độ này khiến tôi nhớ thời quá văng. Trong thời ấy ông thánh Karl Marx là chân lư tối thượng,là lời phán quyết cuối cùng đối với mọi tư tưởng và hành vi của con người. Tôi nhớ lại những hội nghị văn học và chỉnh huấn,nếu một quan chức Đảng đứng lên hùng hồn tuyên bố : “Marx đă nói rằng…” như thế coi như bản phán quyết đă xong. Các nạn nhân không c̣n quyền chống án mà chỉ c̣n chuẩn bị khăn gói vào hoả ḷ nếu tội nặng đi trại cải tạo nếu nhẹ hơn, hoặc về vườn đuổi gà cho vợ nếu may mắn nhất. Đặc biệt, có vô số đảng viên bị khai trừ khỏi đảng, đứng dưới cờ búa liềm và ảnh Karl Marx, Lénine khóc khư cha chết, không phải v́ họ sai lầm tư tưởng mà v́ họ trót hoạt động cái phần dưới rốn …không theo mệnh lệnh của chi bộ…
Tội nghiệp thay cho những người cộng sản Việt nam …Bởi họ không biết rằng chính ông thánh Marx của họ là một gă chơi gái ngoại hạng, mười sáu tuổi đă ra vào nhà thổ như cơm bữa, đặc biệt thích lang chạ với đàn bà tsigan. Sau này, khi lấy được Jenni rồi vẫn không chừa thói trăng hoa, ṃ xuống ngủ với đầy tớ gái khiến cô ta mang thai và ḷi ra một đứa con ngoại hôn, thứ sản phẩm mà người xưa vẫn gọi là : Dâm nô… Người như Marx, xét theo tiêu chuẩn của các tiền nhân là thứ người nhảm nhí và nếu gặp ở những đám khao vong hay giỗ chạp trong làng, họ sẽ không chịu ngồi chung mâm …Cho nên, cách bám víu lấy một ai đó xem như thần bảo mạng là một tṛ nguy hiểm. Trong bài viết của ông, ông đưa ra ba nhậnđịnh của ông Hà sĩ Phu, xem như ba sự kiện làm tổn thất cho phong trào dân chủ. Tôi chỉ quan tâm đến nhận định liên quan tới ông Hoàng minh Chính thôi. Ông Phu xem như chuyến đi Mỹ của ông Chính là một thất bại, làm tổn hại đến phong trào…Điều này không có cơ sở.
Trước hết, nội dung những ǵ ông Chính nói ở Mỹ là hoàn toàn cũ . Tất cả những điều đó, ông Chính đă nói ngay ở Hà nội. Cũng ngay ở Hà nội, ông Chính đă chủ trương liên hiệp với tất thảy các lực lượng đấu tranh cho dân chủ ở bất ḱ đâu, Mỹ, Châu Âu hay Úc. Và những điều ấy, ông Chính không chỉ nói một lần. Ông ấy bị ám ảnh từ rất lâu bởi giấc mơ này. Một trong những điều khiến tôi không thích chơi với ông Chính là ở đây. Câu chuyện của ông Chính vô cùng đơn điệu v́ chỉ có một chủ đề duy nhất là chính trị , tôi vốn không chịu nổi những cuộc đối thoại chỉ có một chủ đề. Có lúc hai,ba năm tôi mới tới nhà ông Chính mà c̣n bíêt rơ nội dung những ư tưởng của ông ấy, không lẽ ông Hà sĩ Phu hoàn toàn không biết ǵ ?...Đó là một giả thuyết gần như phi lư,xác xuất rỗng. Như thế, sẽ chỉ c̣n lại hai khả năng : Hoặc là, ông sợ công an và ông phải tuyên bố sự ly khai chính thức của ông để tránh bị đàn áp. Hoặc là vai tṛ của ông Chính trong chuyến đi Mỹ khiến ông cay mũi, và do đó, dù là con người nho nhă ,ông cũng không thể cầm ḷng?...

Nếu khả năng thứ nhất là hiện hữu, miễn luận bàn, bởi nó chỉ thuộc riêng ông thôi và ông có quyền chọn lựa.

Tôi chỉ bàn về khả năng thứ hai v́ nó đă,đang, và sẽ liên quan tới nhiều người. Chuyến đi Mỹ của ông Chính có hai chiều kích. Đó là cuộc du lịch của một chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ nhằm liên kết với các lực lượng dân chủ ngoài biên giới. Nhưng trước hết, và quan trọng hơn hết là chuyến đi để t́m sự sống của một con bệnh trong trạng thái vô vọng. Tất cả mọi người đều biết rơ rằng ông Chính ở lại là chết. Đương nhiên tất cả chúng sinh đều phải chết nhưng ở đây tôi muốn nói rằng cái chết sẽ đến với ông Chính một cách vô cùng mau lẹ nếu ông ấy c̣n ở lại trong nước và tiếp tục điều trị với các phương pháp lẫn thuốc men của bệnh viện Việt -Xô. Nhiều người đă đến giục vợ ông làm di chúc. Những đứa con của ông đă khóc vụng sau lưng ông. Đa số những người quen biết đă chuẩn bị tinh thần cho một chuyến biệt ly vĩnh viễn…

Tóm lại, chuyến đi Mỹ đă trả lại cho ông Chính cuộc sống hoặc nói chính xác hơn,kéo dài cuộc sống cho ông. Đối với bất cứ một con người b́nh thường nào, với văn hoá trung b́nh và ḷng tốt cũng ở mức trung b́nh cũng sẽ mừng cho ông. Vậy tại sao ông Hà sĩ Phu lại coi chuyến đi của ông Chính là tổn hại đến nền dân chủ.?... Lư do nào tiềm ẩn trong nhận định ấy?...

Ông c̣n trích dẫn những lời lẽ đầy bay bướm của một ông văn sỉ hay thi sĩ nào đó rằng : “Đi là chết….” Xin lỗi, từ xưa đến nay không có người tử tế nào xui kẻ khác chết cho một mục đích nào đấy, dù cao đẹp như Tổ quốc, nhân loại hay tự do…trong khi ḿnh lại sống nhăn nhăn. Một người chính trực th́ luôn luôn phải nhận trách nhiệm về ḿnh trước khi nhằm vào người khác,cho dù người khác đó là chồng, vợ, mẹ, con hay anh em, đồng chí. Cái hạng người xui kẻ khác chết đă có từ thượng cổ và người ta đặt tên cho nó là Lư Thông … Nếu để cho cái bè Dân chủ được nổi, nếu qủa t́nh ông Hà sĩ Phu muốn vậy th́ bản thân ông phải nhảy xuống nước chứ không thể đẩy ông Chính xuống được. Làm như thế là ác là hèn là tham. Ác v́ coi cái chết của người khác là hiển nhiên. Hèn v́ tự ḿnh không dám chết. Tham v́ muốn dự vào một bữa cỗ nào đó [nền dân chủ chẳng hạn, hoặc tượng đài của những người đi tiên phong trong cuộc đấu tranh cho dân chủ] mà ḿnh vẫn được toàn thân. Cho nên, trong những người chống cộng sản ở hải ngoại tôi tôn trọng ông Hoàng cơ Minh, dẫu rằng tôi biết nhiều người khác cũng hành động một cách cao thượng và hiệu quả. Để phác hoạ nên sơ đồ tâm lư của một nhân vật như Hoàng cơ Minh, tôi ngờ rằng ông ta cũng có nhiều nét “xồn xồn” kiểu ông Chính, cho nên ông ta mới rơi vào bẫy bọn “chống cộng c̣ mồi”, và phải trả giá bằng sinh mạng của ḿnh. Cũng từa tựa như ông Chính rơi vào bẫy của ông Giang ….Thật ra, mọi sự so sánh đều không chuẩn xác, nhưng khi chưa t́m được một cách diễn đạt nào hiệu quả hơn, chúng ta đành phải chấp nhận những thứ “đồ tầm tầm”.

Bây giờ, tôi trở lại điều nghi vấn : Lư do nào xui khiến ông Hà sĩ Phu đưa ra nhận định có tính tiêu cực một cách toàn cục như vậy về ông Hoàng minh Chính ? Vào đúng thời điểm ông Chính đang bị hệ thống truyền h́nh, truyền thanh,báo chí…tóm lại tất cả guồng máy văn hoá, thông tin và tư tưởng của đảng lẫn nhà nước nghiền nát? Bên trong, cuộc đấu đá, mạt sát giữa ông Chính với ông Giang cũng lên tới hồi chót, đă có lúc ông Giang tuyên bố rằng ông ta muốn nhổ vào mặt ông Chính…v…v…và v…v…? Cũng không có ǵ quá bí hiểm ở đây. Cuộc tranh giành quyền lực của con người vốn là cuộc đấu tranh khốc liệt nhất từ cổ chí kim. Trong bất cứ một băng đảng, đoàn, nhóm, triều đ́nh nào, khi một sự “Đánh giá lại” được đưa ra, có nghĩa là vào lúc ấy âm mưu lật đổ hay tiếm quyền đă h́nh thành, con người chỉ c̣n đợi thời cơ và chọn phương thức để hành động.
Ông Chính đă già, thậm chí quá già, theo ư tôi. Việc một ai đó trong nhóm lên thay là đương nhiên, là cần thiết. Ấy là việc nội bộ của các ông. Đối với tôi, trừ Nguyễn thanh Giang – tôi nhắc lại v́ ông là đặc t́nh, c̣n bất cứ ai, dù là ông Quế Dương,ông Hoàng Tiến,ông Hà sĩ Phu, ông Phương Nam…hay mai đây ông Sơn, ông B́nh, ông Toàn…đều như nhau cả. Nếu một ai đấy lên thay ông Chính, liên hệ với tôi và yêu cầu hợp đồng tác chiến tôi cũng sẽ làm như đă từng làm với ông Chính với điều kiện duy nhất là Trời Phật c̣n cho tôi sức khoẻ và sự minh mẫn. Nhưng bất kể một hành vi nào của con người cũng phóng chiếu nhân cách của họ. Và cùng một hành vi nhưng xảy ra trong những t́nh thế khác nhau tố cáo những tâm địa khác nhau. Anh cười trong đám cưới anh là người vui vẻ. Anh cười trong cảnh tang tóc, anh là phường bất nhân. Các ông có thể tranh căi, giành giật chức tước vào bất kể ngày nào đó…Nhưng chính vào lúc một ông già vừa ốm thập tử nhất sinh, lại đang bị hệ thống quyền lực đàn áp…việc đó, đối với tôi thật ghê rợn…Có lẽ chính v́ quan niệm như thế mà tôi không bao giờ có ư muốn làm chính trị.

Các ông chỉ nh́n thấy khía cạnh đáng thèm khát của cuộc viễn du: Nào là được kiều bào đón tiếp, nào là được gặp gỡ những nhân vật quyền thế, vinh danh …Tôi thấy mặt thứ hai của cuộc viễn du : ấy là một con bệnh phải chịu thêm hai lần mổ. Chắc chắn ông Chính đă phải cố gắng rất nhiều để đứng được cho thẳng lưng, để bàn tay chết lạnh giữ nổi những cử chỉ b́nh thường…Không ai chống lại được thiên nhiên, kể cả người luôn luôn gồng ḿnh lên như ông Hoàng minh Chính.

Tại sao một người thông minh, nho nhă như ông Hà sĩ Phu lại không nh́n ra điều ấy?...ông cũng đă từng là người bệnh và ông hiểu sự tàn khốc của những nỗi đau ?. Chỉ có thể lư giải được thái độ của ông bằng một điều thôi : Sự vị ngă. Nếu không v́ sợ công an th́ chỉ có sự vị ngă mới có thể xui khiến ông hành động như vậy. Khi con người bay lượn trên bầu trời vị ngă, tất thảy mọi sinh linh khác đối với nó trở nên vô nghĩa, nhỏ nhoi. Sức hút địa cầu đặt trong tâm điểm của ḷng tự ái và tự tôn. Tất thảy mọi tư tưởng lẫn hành động của con người đều bị quy chiếu vào đấy. Hẳn ông tự biết và cũng nhiều người công nhận rằng ông là cây bút lư luận số 1 trong nhóm Dân chủ. Rằng công lao của ông trong việc giác ngộ ,nâng cao nhận thức,phổ cập lư luận cho quần chúng là rất đáng kể…Vậy mà giờ đây một kẻ vơ biền, lư luận kém cỏi,nói năng thô lỗ…lại đương nhiên đứng lên đại diện cho ông …ấy là chưa kể tới việc ông ta có thể được nhận những món viện trợ khổng lồ …mà ông không được biết…(đương nhiên ông sẽ không bao giờ tuyên bố công khai điều này, nhưng ở đây tôi làm phép loại suy, căn cứ trên những điều các ông đă trao đổi với nhau về “…tính lươn khươn của ông Trần Khuê…”. Cũng có thể đây là sự “méo mó nghề nghiệp “ của tôi. Nếu ông “trong ngọc trắng ngà “, xin lượng thứ.)
Hơn mười năm trước, khi ông xuất hiện trên bầu trời dân chủ như một ngôi sao sáng chói với những bài viết sắc lẻm, khúc chiết, văn phong giản dị hàm súc, đại bộ phận những người đọc đều trầm trồ,tấm tắc. Tuy nhiên,có một nhóm người, tôi tạm gọi là các bậc trí giả v́ họ ít nhất cũng có từ hai đến ba ngoại ngữ.Họ chuyên làm các loại từ điển hoặc dịch những tác phẩm có tính chuyên sâu. Các bậc trí giả Hà nội bảo tôi rằng những bài viết của ông đều rút tỉa, sao chép, xào nấu lại hoặc mô phỏng, phóng tác những ư tưởng của các triết gia, chính trị gia hoặc văn gia ngoại quốc. Và để minh hoạ, họ đọc cho tôi một lô tựa đề những tác phẩm phương Tây. Lúc đó,tôi đă bảo họ rằng :

-- Các ông tài giỏi hơn sao không tự viết bài tham dự vào cuộc đấu tranh cho đất nước. Cho dù ông Hà sĩ Phu chỉ nhặt nhạnh, rút tỉa từ những tác phẩm đă in ở nước ngoài,nhưng ông ta biết dẫn nhập vào t́nh h́nh cụ thể của Việt nam. Như thế đă là công lớn.

-- Tôi cho rằng tôi bảo vệ ông Hà sĩ Phu là hoàn toàn đúng. Đất nước chúng ta lạc hậu ít nhất cũng năm mươi năm so với các nước văn minh. Bất cứ ai làm điều ǵ, bằng con đường nào để thúc đẩy sự phát triển đất nước,để nâng cao dân trí đều đáng trân trọng. Vả chăng, theo cụ Đào duy Anh, một trong những học giả xuất sắc nhất mà xứ sở chúng ta có được, khả năng sáng tạo không phải là thế mạnh của người Việt. Tôi xin trích vài câu trong tác phẩm : “Việt nam văn hoá sử cương “ do nxb Quan hải tùng thư in tại Huế năm I938 : “Về tính chất tinh thần th́ người Việt nam đại khái thông minh,nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường…..Tính khí cũng hơi nông nổi không bền chí,hay thất vọng,hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài,ưa hư danh và thích chơi cờ bạc.Thường th́ nhút nhát và chuộng hoà b́nh,song ngộ sự th́ cũng biết hy sinh v́ đại nghĩa. Năo sáng tác th́ ít,nhưng mà bắt chước,thích ứng và dung hoà th́ rất là tài…” Sau này, để t́m một cách diễn đạt mới và hấp dẫn hơn, ông Phan Ngọc dùng chữ bricolage : “Bản sắc văn hoá,do đó, không phải là một vật mà là một kiểu quan hệ. Kiểu quan hệ kết hợp, chúng đến từ nhiều gốc khác nhau, nhưng tạo nên một thể thống nhất hữu cơ ḱ diệu. Tôi tạm dùng chữ bricolage, người Việt nam là bậc thầy về nghệ thuật bricolage…” – [Phan Ngọc, 1994]. Như thế, cái được và cái không được của ông Hà sĩ Phu cũng đều nằm trong các dữ liệu có tính “tiền định“ của dân tộc. Và như thế,nếu ông là người tỉnh táo, nói theo cách nôm na là “biết điều” th́ ông sẽ măi măi giữ được sự tôn trọng của mọi người. Nhưng giờ đây ông đang bay lượn trên bầu trời của sự độc tôn vị ngă, ông phán quyết ông Hoàng minh Chính theo cái lối “xanh rờn”, nên thưa ông, tôi buộc phải kéo ông trở về mặt đất để ông nhớ lại ông đang đứng ở đâu.

-- Toàn bộ các sản phẩm của ông được rút tỉa, chế biến từ khoảng mười hai cuốn sách được coi là thiết yếu cho những ai muốn nghiên cứu các xă hội công sản. V́ tôi chưa bao giờ có ư định cạnh tranh với ông để trở thành cây bút lư luận xuất sắc trong nhóm dân chủ nên tôi không thể nhớ toàn bộ các cuốn sách ấy. Tôi chỉ nhớ bốn cuốn thôi. Đó là :
1- Sách đen về chủ nghĩa cộng sản [Le livre noir du communisme -crimes,terreur et répression] của nhóm tác giả: Stéphane Courtois- Nicolas Werth – Jean Louis Panné – Andrzej Paczkowski – Karel Bartosek – Jean Louis Margolin.
2- Cuốn sách nổi tiếng của nhà văn Pháp Olivier Todd, có chủ đề là : Sự tương hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và chế độ gia trưởng. Tôi không c̣n nhớ chính xác tựa đề, chỉ nhớ trong cuốn sách ấy, Olivier Todd đă phân tích một cách hoàn hảo sự xâm nhập và thống lĩnh của chế độ cộng sản trên các quốc gia đang c̣n chịu ảnh hưởng nặng nề của chế độ gia trưởng, tóm lại, bản đồ của phe xă hội chủ nghĩa được đặt trùng khít lên bản đồ của các xứ sở c̣n ở trong ṿng ngự trị của chế độ gia trưởng và bản đồ đó không thể lan tới những đất nước mà chế độ này đă cáo chung (châu Âu chẳng hạn).
3- Cuốn “Biện chứng là ǵ?...” của Karl Popper. Đây chỉ là một phần trong cuốn “Conjectures and refutations, nxb London năm 1976. Với sự tài trợ của sứ quán Áo, một dịch giả đă dịch phần “What is dialectic ?...” vào năm 1995, từ bản dịch tiếng Nga của G.A.Novichkov. Phần này chưa quá một trăm trang, nhưng trong đó Karl Popper đă bẻ gẫy phép biện chứng của Karl Marx một cách hoàn hảo đến nỗi tất thảy những kẻ thờ Marx buộc phải căm thù Karl Popper. Đây cũng chính là lư do ban văn hoá tư tưởng Việt nam dấy lên chiến dịch chửi tôi là kẻ : “Tự nguyện làm tôi tớ cho ngoại bang” mấy năm về trước v́ một lẽ : Tôi là người kính trọng triết gia Viennois này.
4- Cuốn : “Xă hội mở và những kẻ thù của nó” của Karl Popper. Theo tôi, cuốn sách này vẫn có thể làm cẩm nang cho các chiến sĩ dân chủ tại những xứ sở chậm tiến trong một thời gian dài dù tác giả của nó đă chết.
Thưa nhà lư luận Hà sĩ Phu, xin ông tha lỗi v́ trí nhớ ngắn ngủi của tôi. Nhưng tôi nghĩ chỉ riêng bốn cuốn ấy cũng đă quá đủ nguyên liệu để chế biến,xào xáo đối với một người thông minh như ông. Ngoài ra, tôi cũng có dịp được đọc một cuốn sách ngoài lề, được nhiều người văn hay chữ tốt như ông ưa chuộng, đó là cuốn : “Đế quốc bất động” hay là ; “Sự va chạm của các thế giới” ở đây, có thể hiểu là sự va chạm của các nền văn minh . Cuốn này do nxb Fayard in. Tác giả là viện sĩ hàn lâm Alain Peyrefitte. Trong cuốn sách này, các ông có thể t́m ra hết sức dễ dàng các hệ quy chiếu châu á phong kiến và làm phép liên tưởng cũng như so sánh Trung quốc với Việt nam …Tóm lại, tài năng của ông tuy chói lọi nhưng nó vẫn nằm trong bầu trời của cái truyền thống bricolage thôi. Và nằm trong bầu trời quen thuộc ấy, ông cũng đă không tránh được một thứ khí quyển cũng rất quen thuộc, một thứ truyền thống tiêu cực, một tính xấu được lưu giữ,bảo tồn khá chặt chẽ,người ta gọi nôm na là ghen ăn ghét ở hoặc văn vẻ hơn là ḷng đố kị. Ḷng đố kị không nhất thiết phải là kẻ song sinh với tinh thần vị ngă nhưng với một số trường hợp, nó không những là kẻ song sinh mà c̣n là cách thức độc tôn để biểu thị tinh thần vị ngă. Trong trường hợp này, bi kịch xảy ra. Hệ quả là sự phá hoại và nỗi bất hạnh. Sự phá hoại và nỗi bất hạnh xảy ra cho cả hai phía: kẻ đố kị lẫn nạn nhân của họ.

Đến đây,tôi xin được hầu chuyện ông Ninh B́nh. Lần đầu đọc văn của ông, đă thấy ngay rằng ông rất thích ra lệnh, có nghĩa là ông đặc biệt thích xài thể văn mệnh lệnh.
-- Không được đụng đến dân tộc !

Ông ra lệnh. Vậy th́ tôi sẽ đụng đến dân tộc. Và tôi chờ xem ông sẽ lấy ư kiến của các bà nông dân Cần Thơ, Sóc trăng hay Rạch giá…đ̣i treo cổ tôi hay đem tôi ra pháp trường tùng xẻo…(Như báo An ninh thành phố Hồ chí Minh đă làm trong chiến dịch đàn áp tôi mấy năm trước…) Xưa nay, mị dân vẫn là phương tiện kiếm lời nhanh nhất, thuận tiện nhất của các chính trị gia, dù tả hay hữu, Dân chủ hay Cộng hoà. Nhưng không may cho ông, tôi chưa bao giờ nuôi mộng làm chính trị, mà tôi cũng đă nh́n thấy cảnh các ông bà nông dân hành hạ, đả đảo, bắn chết địa chủ khi tôi tám tuổi.
Dưới đây là các h́nh ảnh kinh hoàng "đấu tố-cải cách ruộng đất" Bắc Việt 1955
Photos by Dmitri Baltermants ©, Russian Photographer (1912-1990)
 
  
A "People Court" of a "bourgeois" landowner in North Vietnam, 1955. He was executed on the spot.
Thế nên cả thể văn mệnh lệnh lẫn sự doạ nạt của ông đối với tôi xem ra …”chưa phê”. Cố t́m cách khác,may ra có hiệu quả hơn. Tôi chờ. Trong khi chờ, tôi tiếp tục công việc của tôi. Cách đây vài tháng,trong bài : “Trả lời ông Đinh Ngọc Ninh “ tôi đă đề cập tới một truyền thống tiêu cực của dân tộc Việt nam, đó là : “Hèn nhát trước nội xâm. Nói cách khác là có thói quen khuất phục kẻ cầm quyền trong mọi t́nh thế, mọi hoàn cảnh, chỉ có khả năng suy nghĩ lại khi bị dồn đến chân tường của cái đói và cái chết…”. Giờ, để hầu chuyện ông,một người yêu dân tộc theo lối phèng phèng thanh la, năo bạt MI DÂN, tôi xin đưa ra tính cách tiêu cực thứ hai của dân Việt, đó là ḷng đố kị. Hiển nhiên rằng toàn thể nhân loại đều có chung những tật xấu như nói dối, ăn cắp, vụ lợi, đố kị, tham lam,ích kỉ, óc phân biệt chủng tộc…nhưng nồng độ của những thói tật ấy không ở cùng một vạch trên thước đo. Nếu thống kê t́m xác suất,hẳn kết quả sẽ cho những con số khác nhau.Ví dụ, dân tộc nào cũng có những tên kẻ cắp,những thành viên sống bằng nghề móc túi nhưng để t́m ra một quốc tịch tiêu biểu cho số lượng lẫn chất lượng “nghề nghiệp”, th́ dân châu Âu thường kể tên dân tsigan gốc roumanie…Rất có thể trong tương lai, đất nước này sẽ phát triển kinh tế, rồi cùng với những thói quen mới trong đời sống công nghiệp lối sống lang thang với nghề hát rong,nhảy múa rong hoặc ăn cắp sẽ dần dần biến mất…Không có ǵ vĩnh cửu và con người đổi thay theo ḍng chảy của cuộc sống…Nhưng chúng ta sẽ không tḥ cổ ra khỏi biên giới để nh́n người tsigan, hăy quay lại với bản địa v́ ở đó đă có quá nhiều vấn đề phải tính.
Từ xưa đến nay đă có bao nhiêu tác giả ca ngợi những đặc tính tích cực của người Việt ?...Không ai đếm xuể. Dường như nhân loại trên hành tinh này có bao nhiêu ưu điểm th́ người Việt chúng ta có tất, nếu không muốn nói là c̣n đồng bộ và hoàn chỉnh hơn …Yêu nước, anh dũng, cần cù, thông minh, sáng tạo, lạc quan, nhân ái…Nếu chúng ta có toàn bộ những phẩm chất ưu tú của nhân loại th́ duyên cớ nào mà chúng ta vẫn c̣n đứng trong danh sách mười nước nghèo nhất thế giới ?... Các quan chức Việt nam luôn luôn có bàn tay hứng gió v́ phải ngửa ra xin tiền. Trước đây, trong thời ḱ chiến tranh lạnh th́ ngửa tay xin các nước “anh em phe xă hội chủ nghĩa”, c̣n giờ đây th́ ngửa tay xin viện trợ liên hiệp quốc, viện trợ của các tổ chức phi chính phủ…và vừa rồi, ông Phan văn khải sang Mỹ, xin con người giàu nhất hành tinh : Bill Gates. Chịu một số phận như vậy không có ǵ đáng để quá tự hào như thói quen suy nghĩ của rất nhiều người. Bởi ḷng tự tin và tự hào là những phẩm chất cần thiết cho hiện sinh. Nhưng chỉ với điều kiện nó đồng hành với tinh thần duy trí và khả năng tự phân tích. Trượt khỏi nguyên tắc ấy, con người rơi vào bi kịch của sự lố bịch. Họ chỉ gợi nên sự thương hại hoặc nhạo báng nơi tha nhân.

Trở lại bàn về các tính cách tiêu cực của người Việt, tôi xin lưu ư hai ông, ông Hà sĩ Phu và ông Ninh B́nh rằng người Việt nam có một phẩm chất đúp, nghĩa là một cặp tính chất song hành,giống như hai mặt của đồng xu, như cặp song sinh Thái lan nổi tiếng lưng dính vào nhau, và hai tính cách ấy lần lượt đổi thay theo t́nh thế mà hiện diện, nổi trội và tác động lên tiến tŕnh phát triển lịch sử của dân tộc.. Mặt tích cực là tinh thần đoàn kết. Mặt tiêu cực là thói ghen ăn ghét ở, đố kị. Tinh thần đoàn kết của người Việt được thể hiện một cách rơ rệt nhất vào những lúc mối nguy cơ chung dồn đẩy tất cả mọi người vào một hoàn cảnh : Giặc ngoại xâm, lũ lụt, hoả hoạn, cướp bóc…Đặc biệt là trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, tinh thần đoàn kết của người Việt trở thành, cùng một lượt, sức mạnh vật chất và năng lượng tinh thần khiến họ vượt qua mọi gian lao …Nhưng khi cuộc sống đă trở lại nhịp điệu b́nh thường, khi kẻ thù chung đă biến mất khỏi chân trời xa xôi mà chỉ c̣n lại những người gần gũi bên kia bờ dậu,những người gần gũi ấy lại trở thành các đối tượng của cuộc cạnh tranh thường nhật. Cuộc cạnh tranh thường nhật ở xă hội Việt nam xưa là cuộc cạnh tranh trong sự tù đọng của bốn luỹ tre làng, nơi con người sinh sôi không ngưng nghỉ nhưng đất đai không những không hề sinh nở mà c̣n xơ xác bạc màu theo năm tháng. Công cuộc đô thị hoá chưa có. Một nền thương mại cho xứng đáng với số dân của đất nước cũng chưa h́nh thành. Con đường ra biển không hấp dẫn được người Việt v́ tính họ sợ phiêu lưu, ưa ngồi nhà rang thóc cắn chắt hơn là thăm thú, kiếm t́m vàng ở những ḥn đảo lạ …Với một nền kinh tế tiểu nông lạc hậu không lối thoát, tư tưởng và tâm hồn con người không thể chắp cánh bay. Vậy mà dù muốn hay không, con người cá nhân vẫn tồn tại, sự vị kỉ vẫn theo nó như kẻ đồng hành,ư thức về cái tôi vẫn chi phối suy tư cũng như hành động …tất thảy những yếu tố đó dẩn đến,một cách không tránh nổi, theo cách diễn đạt khác th́ có thể coi là gần như tiền định, cái tính cách tiêu cực có tính phá hoại của người Việt, đó là tinh thần đố kị …: ”Cùng một cánh đồng mà lúa nhà nó tốt hơn lúa nhà ḿnh, mỗi sào hơn hẳn ba thúng thóc…Cùng một lứa lợn giống sao vợ nó mát tay thế, bán cả lứa năm con,con nào cũng ngót nghét bảy chục cân, trong khi lợn nhà ḿnh chưa nổi nửa tạ…Cùng một vườn cà chua, nó bán đầu vụ, một kí hơn ba ngàn. Cà nhà ḿnh chín đúng lúc chợ ngập cà chua thiên hạ, bán tống bán tháo cũng không nổi năm trăm đồng một kí…” Với thứ tâm lư đại loại như vậy, trong bối cảnh của một nền kinh tế tiểu nông bí bức như ngơ cụt, không tương lai. Cộng thêm tính vị ngă vốn là một trong những bản năng gốc của con người, thói đố kị là hậu quả khó tránh.

-- Khi đă là một tính cách phổ biến, dù che đậy hay phô bầy, dù công nhận hay phủ nhận, nó cũng vẫn là một hiện thực và hiện thực đó đập vào mắt tha nhân. Năm 1997, nhóm sinh viên ngoại quốc đang sống và làm việc tại Hà nội kể cho tôi nghe một trong những chuyện tiếu lâm chính trị do họ sáng tác. Chuyện có tựa đề : “Giấc mơ Việt nam.” Tôi xin lỗi ba ông nếu các ông đă nghe chuyện này rồi, v́ nó rất phổ biến trong thời gian ấy.

GIẤC MƠ VIỆT NAM
Chuyện rằng, vào dịp kỉ niệm ngày thành lập Hội những nhà du hành vũ trụ quốc tế, hai nước đi đầu trong lĩnh vực này là Mỹ và Nga chung nhau chế tạo một phi thuyền mang tên ”Du lịch v́ hoà b́nh“ nhằm tổ chức một chuyến bay cho đại diện công dân các nước khắp hành tinh. V́ biết chắc các bậc rường cột quốc gia sẽ dành vị trí trong cuộc rong chơi thần thánh này nên ban tổ chức quyết định dùng một đội máy bay trực thăng đặc biệt nhằm ”Bắt cóc có thoả thuận “, có nghĩa là họ sẽ cuỗm bất cứ công dân nào gặp ngẫu nhiên trên cánh đồng hoặc trên đường phố. Phương sách ấy xem ra là tối ưu v́ tránh được mọi sự bầu bán, kiện tụng. Đoàn du hành gồm các công dân b́nh thường, không hề có chuẩn bị nên không thể đối phó với các t́nh thế theo các phản xạ được tập rượt trước. Họ cũng không được dạy bảo, bồi dưỡng những lời hay ư đẹp nên họ chính là những con người lư tưởng để các nhà tâm lư học nghiên cứu tính cách dân tộc. Như thế, cuộc chọn khách du hành một cách ngẫu nhiên được đánh giá là tuyệt hảo.
Rồi, con tầu khởi hành trong sự hài ḷng của ban tổ chức lẫn niềm vui tràn ngập của du khách. Khi phi thuyền lượn tới ṿng thứ ba quanh trái đất, lúc này giống như quả cam lớn màu xanh, nhà tâm lư học lên tiếng:
-- Chúng tôi không dám làm bất cứ điều ǵ để phá vỡ hoặc gián đoạn những giây phút hạnh phúc này. Nhưng chúng tôi sẽ rất hân hạnh nếu được biết giờ đây,các vị đang mơ ước điều ǵ ?...
Đương nhiên là các vị khách trong chuyến du hành không phải trả tiền sẽ vui ḷng thoả măn yêu cầu của ban tổ chức. Trước hết, công dân Mỹ lên tiếng :
-- Tôi đang mơ ngày người Mỹ bay lên sao Hoả. Khi mà các phi hành gia và các nhà bác học đă nghiên cứu đầy đủ điều kiện sống trên đó, tôi sẽ dành tiền mua vé lên chơi. Trong trường hợp vợ chồng tôi không đủ tiền dành dụm, con gái chúng tôi sẽ giúp. Tôi hy vọng là như thế…
Người tiếp theo đương nhiên là công dân Nga. Anh ta vừa nói vừa tu chai Vodka :
-- Ồ, tôi không mơ bay lên sao Hoả hay sao Kim v́ trên đó sẽ không có rượu Vodka và trứng cá đen mà chỉ có thức ăn đựng trong ống plastic. Nhưng tôi mơ hải quân Nga sẽ thống lĩnh địa cầu, việc mà người Anh đă làm từ hai thế kỉ trước. Khi chúng tôi chế ngự toàn bộ các lănh hải, kể cả Bắc cực và Nam cực, chúng tôi sẽ thuê vệ tinh của người Mỹ để bay quanh trái đất chơi …Như hôm nay chẳng hạn…Và đương nhiên chúng tôi không chỉ đem theo Vodka với trứng cá đen, mà c̣n cả xúc-xích Nga và cần tỏi muối…
Người Nga chưa kịp kết thúc,người Thổ nhĩ Ḱ đă cướp lời :
-- Chúng tôi không cần lên mặt trăng, v́ h́nh ảnh trăng lưỡi liềm đă thuộc về nền văn minh rực rỡ Bizantine từ nhiều thế kỉ trước. Chúng tôi cũng không thích lên sao Hoả v́ đó là tṛ chơi tốn kém. Nhưng chúng tôi sẽ chế tạo café đặc biệt dành bán cho các phi hành gia và du khách. Tiền lời thu được, chúng tôi sẽ xây những giáo đường lộng lẫy tuyệt vời để thờ thánh Allah…
Tiếp đó tới lượt người Trung hoa, người Brazin, người Pháp, người Úc…Sau rốt, tới lượt người Việt nam. Anh ta ngắc ngứ hồi lâu, rồi khi thấy tất cả các du khách quay lại nh́n ḿnh,anh ta cuống lên đáp:
-- Tôi ước…tôi ước ǵ con lợn nhà gă láng giềng chết toi v́ dịch.


Khi nghe xong câu chuyện ấy, tôi cảm thấy như bị cả một nồi cháo sôi tạt vào mặt. Và tôi cười. Bởi v́ tôi không thể khóc. Nhất là khóc trước mặt những sinh viên nước ngoài trẻ tuổi. Tôi biết họ hoàn toàn không có ác ư. Những câu chuyện của họ chỉ phản ánh đơn thuần những nhận xét khách quan trước sự vật mà thôi ….


Hai năm trước đây, t́nh cờ tôi xem được một số đĩa giảng kinh do nhà xuất bản tôn giáo thành phố Hồ chí Minh in bán. Trong số đó, có đoạn hoà thượng Thích chân Quang nói về tính cách người Việt nam. Tôi không nhớ rơ từng lời,nhưng tôi nhớ ư. Ông Thích chân Quang nói rằng, từ thuở thiếu thời, ông ấy đă nghe nói rằng một người Việt nam đứng riêng rẽ th́ bằng một người Nhật. Nếu ba người Việt nam đứng với nhau th́ thua ba người Nhật. Vậy thử hỏi gần một trăm triệu dân Việt sẽ thua dân tộc Nhật đến bao nhiêu lần?...Ông Thích chân Quang chỉ khoảng tứ tuần, thuộc thế hệ sau nhưng vẫn băn khoăn, vẫn phiền tâm v́ thói đố kị của người Việt. Như vậy, căn tính này KHÔNG PHẢI LÀ ẢO ẢNH MÀ LÀ HIỆN THỰC. Và, một dân tộc, nếu không dám đối mặt với hiện thực, sẽ không bao giờ t́m được cho ḿnh con đường sáng trong tương lai.

Thưa ông Ninh B́nh, chính trị gia tương lai của đảng Dân chủ (nếu có một ngày mai như thế…) Liệu ông có tập hợp quần chúng đi phá chùa, đốt kinh và treo cổ hoà thượng Thích chân Quang hay không ?.
Thói ve vuốt đám đông, tâng bốc những người khác một cách vô lối và phi lư bao giờ cũng là mặt tiền của một ngôi nhà mà bên trong ẩn chứa bọn lưu manh cùng những mưu ma chước quỷ. Tính hai mặt của những kẻ làm chính trị và những kẻ cầm quyền cũng không phải là thứ con người vừa khám phá ra. Trước đây, thời Việt nam c̣n ra rả chửi Mỹ, người chửi Mỹ có bài bản nhất, hay ho nhất chính là bộ trưởng bộ ngoại giao Nguyễn cơ Thạch. Nhưng khi ông ta chửi Mỹ một cách ráo riết ngoài mặt th́ bên trong lại xin Mỹ cho con cháu ông theo học và cư trú. Giờ đây, trong chuyến tầu vét của lịch sử, những kẻ cầm quyền Hà nội chỉ c̣n một con bài duy nhất là Mị dân. Không có bài ca nào dễ hát và thích hợp hơn là : ”Bài ca không quên…”…Đừng quên, đừng quên, không quên, không quên…bao nhiêu người đă ngă xuống trong hai cuộc chiến tranh thắng Pháp và thắng Mỹ…để dân tộc ta trở thành tấm gương sáng cho các dân tộc về phẩm chất anh hùng…. không quên, không quên, không quên, dân tộc ta anh hùng, bao nhiêu người đă ngă xuống cho ngày hôm nay độc lập, tự do ….

Đúng, bao nhiêu người đă ngă xuống THẬT, nhưng Độc lập Giả và Tự do Giả. Độc lập giả v́ không thể có độc lập thật khi anh c̣n ngửa tay xin tiền các nước khác. Tự do giả v́ đại bộ phận những người khác chính kiến đang c̣n nằm trong nhà tù, không chỉ có các chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ mà c̣n cả các nhà thừa hành tôn giáo. Ví dụ : Hoà thượng Thích Thiện Minh đă ngồi tù cả thảy mười một năm,nếu tôi không nhớ nhầm. Ông Thích Thiện Minh không phải trường hợp đặc biệt được ăn cơm tù mà c̣n biết bao nhà sư khác và các linh mục Thiên chúa giáo, linh mục Tin Lành, Hoà Hảo… Ở Việt nam hiện tại chỉ có một thứ tự do dành riêng cho những kẻ cầm quyền, một thứ tự do ngoại hạng, bất khả xâm phạm, đó là thứ tự do tham nhũng của các quan lớn. Và thứ tự do này chỉ bị tổn thất khi các quan chia phần không đều nhau. Nếu ăn cắp theo kiểu bè rau muống, nghĩa là rải vàng khắp lượt từ trên văn pḥng thủ tướng lẫn ban tổ chức trung ương đảng rồi xuống đến cơ sở cuối cùng có uy lực và liên trách nhiệm th́ mọi sự sẽ êm nhẹm như buồm xuôi gió. Trường hợp ăn chia không đều, ắt vỡ lọ mắm tôm… Và nếu để đánh giá sự việc cho thật công bằng,th́ trong trường hợp này, tính đố kị, thói ghen ăn ghét ở lại có hiệu ứng tích cực. Nhờ nó, lọ mắm tôm mới được x́ ra cho công chúng ngửi…

Tuy nhiên, trên tổng số gần một trăm triệu người Việt, số quan lớn,những kẻ được hưởng thứ tự do nhũng lạm đó không chiếm quá 0,5 phần trăm, nên chúng ta không thể đem khía cạnh tích cực có tính cục bộ của thói ghen ăn ghét ở mà áp dụng chung cho cộng đồng. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng chính sách mị dân bao giờ cũng có bộ mặt thứ hai của nó. BỘ MẶT ẤY CÓ TÊN LÀ SỰ TRỤC LỢI. Vậy th́, thưa ông Ninh B́nh, ông mị dân hơi sớm. Ông đă cầm quyền đâu mà vội ?... Kẻ cầm quyền bây giờ hót đủ bài ca mùi mẫn vào tai dân chúng là để họ quên đi những vụ ăn cắp khổng lồ của chúng, là để chúng có thời giờ rửa tiền cho sạch, chuyển tiền ra nước ngoài cho êm thấm …để rồi mai đây, các món nợ quốc gia chồng chất lên vai các thế hệ con cháu chúng ta, c̣n bọn “Chuột ngày” th́ đă cao chạy xa bay với gia đ́nh chúng. Các nhà băng Châu Âu, Mỹ, Băng-cốc, Singapour, Úc…đă sẵn sàng chờ…Không có ǵ mới !... Kịch bản viết sẵn cho tất thảy lũ độc tài trên khắp hành tinh. Đặc biệt là những nước kém phát triển nhất. Công gô chẳng hạn. Thưa ông Ninh B́nh, nước Việt nam của ông và của tôi xếp hàng trên hay dưới Công Gô ?...

Bây giờ, tôi xin trở lại với vấn đề : Những đặc tính tiêu cực của dân tộc. Cụ thể là tính đố kị. Tôi đọc thấy rơ rệt tính cách này phía sau phản ứng của ông Hà sĩ Phu với ông Hoàng minh Chính. [Xin nhắc lại,trừ trường hợp ông phải làm và chấp nhận làm điều này dưới ngọn roi của công an]. Như tôi đă nói ở phần trên,không có ai phủ nhận rằng về mặt lư luận ông Hà sỉ Phu sắc sảo hơn ông Chính. Hơn nhiều, nếu muốn nói một cách chính xác. Nhưng trong một phong trào, người ta không chỉ cần lư luận mà c̣n cần hành động. Có triều đ́nh nào tồn tại được nếu chỉ dựa vào quan văn?...Bởi khi giặc đă tràn qua biên thuỳ, vấn đề sinh tử không c̣n ở kẻ bày mưu nhưng ở người trên lưng ngựa. Cho nên thuật điều hành triều chính quan trọng nhất là cầm trịch và giữ hoà khí giữa hai hàng quan văn, quan vơ. Phong trào dân chủ tuy trứng nước nhưng nó vẫn là một phong trào và nó vẫn cần những người đảm trách việc hành chính cũng như bếp núc chung. Trên phương diện này, ông Chính là người tận tụy. Mấy năm gần đây, tôi chứng kiến cảnh ông ấy chạy ngược chạy xuôi để lo t́m luật sư bào chữa cho anh em bị tù, ông ấy vận động các lực lượng tiến bộ ngoài nước cũng như trong nước lên tiếng ủng hộ anh em, ông ấy hội họp mọi người để đi thăm gia đ́nh các tù nhân …Chưa kể rằng trong các cuộc xử án, dù bất cứ &#