DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home

Vĩnh Biệt Kinh Tế Mới.

Phước An.

Anh em chúng tôi ít khi nghĩ đến ngày, tháng, năm. Nhưng thời gian vẫn vun vút trôi qua. Chúng tôi thêm tuổi, cây rừng thêm lá, Kinh Tế Mới thêm nhà hoang.

Các em thêm tuổi th́ chỉ muốn về sống chung với tôi, anh em xum vầy dù đói khổ. Thêm tuổi nhưng chúng tôi vẫn khù khờ hơn những đứa cùng trang lứa. Thỉnh thoăng chúng tôi đốn củi, chẻ Tre vác xuống phố bán để mua thực phẫm. Một tuần đôi lần, chúng tôi cầm đèn dầu xuống trường học của Kinh Tế Mới để học Bổ Túc Văn Hóa vào ban đêm. Hoặc xuống họp Nông Hội, tuy nhỏ nhưng tôi không vào đoàn thể Thanh Thiếu Niên của "Bác", bởi v́ tôi là chủ hộ. Những lần đi học như vậy, bọn trẻ tuy có đứa cũng làm bạn với chúng tôi, nhưng đa số là chọc ghẹo, ăn hiếp chúng tôi. Người lớn th́ nh́n chúng tôi vừa ṭ ṃ vừa thương hại. Tôi thường tránh né những lời thương hại của họ, chúng làm tôi mặc căm và thấy ḿnh nhỏ bé. Mà mọi người cũng không thể nh́n khác được, bởi v́ áo quần chúng tôi mặc không thể gọi là áo quần được. Chúng được vá víu vụng về, bất kể màu sắc, cũ hay mới, quần hay áo. Có khi tay áo vá vào ống quần, hay ngược lại ống quần bóp nhỏ biến thành tay áo. Đi đứng phải cẩn thận, nếu không muốn chúng rách tung ngoài đường.

Đặc biệt đôi dép của tôi là khó làm cho mọ́ người nín cười được. Nó là một đôi dép nhựa đứt quai màu nâu, ai vất bỏ trong rừng. Nó to rộng qúa nên tôi cắt gọt cho vừa. V́ dùng dao và bị gọt mất lớp nhựa láng bên ngoài nên trông nó rất nham nhở. Sau đó tôi khoét lổ, lấy dây rừng sỏ làm quai dép, mỗi lần đứt quai lại lấy dây rừng xỏ lại. Thấy vậy mà nó cũng theo tôi được mấy năm. Cũng v́ áo, v́ quần mà tôi bị mất mối t́nh đầu.

Ba nàng chết trận đă lâu, mẹ con nàng đơn chiếc đi Kinh Tế Mới. Một hôm ba mẹ con nàng đi đốn củi, ghé vào nhà tôi xin nước uống. Thấy hoàn cảnh chúng tôi cũng đơn chiếc như nhà bà, nên mẹ nàng nói rănh th́ xuống nhà bà chơi cho đỡ buồn. Mới gặp nàng lần đầu, trong ḷng tôi rộn ràng, vu vơ căm giác thân quen như t́m lại được hạnh phúc thủa gia đ́nh c̣n đông đủ. Căm giác khó tả đó cứ dâng lên mỗi lần gặp nàng. Thường sau một ngày lao động, đám con trai, con gái mới lớn hay tụ tập lại nhà nàng chơi. Lần đầu mới tới nhà nàng tôi rất ngượng, sau cũng quen. Bọn con trai đàn ca, chọc cười, tán gái. Con gái th́ viết thơ, coi bói, làm duyên. Tôi không nói ǵ với nàng nhiều, chỉ biết nh́n nàng và giúp mẹ nàng làm hết việc nhà. Mẹ nàng thường thưởng công và đăi chúng tôi món bánh tráng chấm mật đường. Từ đó tôi mê cả món mật đường của mẹ nàng và nàng. Tôi thường đến chơi, giúp cuốc đất trồng khoai, nhổ ḿ gọt sắn, việc lớn việc nhỏ trong nhà nàng đều có tay tôi dính vào. Tụi bạn có đứa chọc tôi "Việc nhà th́ nhác việc cô bác th́ siêng". Ai cũng xem như tôi làm rể nhà nàng. Nhờ ĺ, ít nói, siêng làm nên nàng yêu tôi. Bọn con trai hết c̣n dám tán tỉnh nàng. Đi đâu tôi cũng hănh diện, khoe khoang nàng là người yêu của tôi.

Mùa hè năm đó, chúng bạn rủ nhau đi tắm suối. Quần đùi bên trong của tôi rách qúa, nên tôi về nhà lôi cái váy đầm học tṛ, đồ viện trợ duy nhất c̣n sót lại, mới như chưa mặc một lần. Cái váy xếp ly đó, ngắn cách đầu gối một gang tay, bằng vải Ca-tê mỏng màu xanh lá non, sọc trắng. Không biết tại sao chúng tôi có nó lâu rồi nhưng không mặc. Có lẽ kiểu cách của chiếc váy không phù hợp với dân lao động chúng tôi. Tôi x̣e nó ra, đặt xếp đôi trên bàn, cắt một miếng h́nh tam giác dưới vạt, khâu lại thành cái đáy quần đùi. Xỏ hai chân vào cái quần đùi mới may, mang quần dài vào, tôi chạy lại nhà nàng cùng đám bạn đi tắm suối. Tới suối bọn con gái mặc luôn quần dài và cả áo mà tắm. Con trai chúng tôi th́ ở trần, mặc quần đùi. Khi tôi cởi áo, quần dài ra th́ cả bọn, trai lẫn gái đều sửng sốt, trợn mắt nh́n tôi chằm chằm. Tôi nh́n xuống chân. Trời ơi ! Không như tôi nghĩ, nó không biến thành cái quần đùi, mà vẫn là cái váy xếp, x̣e rộng lất phất trong gío. Ngượng qúa tôi nhảy ùm xuống nước trong tiếng cười rộ của tụi bạn. Họa vô đơn chí. Nhảy xuống nước cái quần đùi của tôi bọc không khí vào trong, nổi phùng lên như một cái phao dù màu xanh bao bọc quanh tôi. Lũ bạn ḅ lăn ra cười. Điên tiết tôi đè cái " dù " xanh của tôi xuống, lặn một hơi thật xa không thèm tắm gần bọn chúng. Bơi mệt tụi nó lên bờ nằm nghỉ. Ḷ ḍ đi lên, nh́n xuống chân, tôi giật thót cả người. Cái quần đùi của tôi ướt, mỏng dính, bó sát lấy thịt da như không mặc ǵ. Tôi vội ngồi thụp xuống nước. May qúa chưa có đứa nào thấy. Nguyên ngày cho đến chiều, tôi ngâm ḿnh dưới nước, không một lần lên bờ. Mặc cho tụi bạn kêu réo, xin lỗi, mặc cho nàng năn nỉ, tôi nhất định ngâm ḿnh dưới nước. Trời chiều, không kiên nhẫn với tôi nữa, mấy đứa bạn bỏ về hết. Chỉ c̣n ḿnh nàng, nàng năn nỉ tôi đưa nàng về. Tôi vẫn không chịu lên bờ, giận tôi nàng đi về một ḿnh. Cẩn thận nh́n quanh không c̣n ai, tôi đi lên bờ, chui vào bụi rậm vắt quần đùi cho khô, mặc quần dài vào rồi chạy một mạch về nhà.

Về nhà buồn, mặc căm. Nghĩ thân phận mồ côi nghèo hèn, thân ḿnh c̣n lo c̣n không nổi, làm sao nghĩ đến lo cho nàng. Không thể giăi thích cho nàng những điều khó nói, từ đó tôi không đến nhà nàng nữa. Gặp nàng xa xa, tôi tránh đi đường khác. Nếu không tránh được nàng, tôi làm mặt xa lạ như chưa bao ǵơ biết nhau. Năm sau, một gă thanh niên từ thành phố lên cưới nàng, đem cả gia đ́nh nàng về thành phố. Từ đó không bao ǵơ tôi c̣n được găp lại nàng nữa.

Cuộc sống niềm vui th́ ít, sự buồn th́ nhiều. Cũng may, chúng tôi c̣n trẻ và không có nhiều ǵơ rănh để buồn. Nhưng điều phiền phức th́ khó có thể tránh né. Một trong những điều phiền phức đó là tôi không nhận ra được các em gái tôi đă lớn, đă thành thiếu nữ. Cho đến lúc thấy bọn con trai trong làng kéo đến nhà tôi chơi càng lúc càng đông, tôi mới biết. Đó cũng là lúc tôi thấy trách nhiệm " Quyền huynh thế phụ" của ḿnh nặng hơn cả trách nhiệm cơm gạo.

Điều phiền của tôi lúc đó là bọn công an, xă đội, du kích thôn xă. Mỗi tối chúng chia nhau đi tuần khắp làng, rồi trở về điểm hẹn tập trung là nhà tôi. Chắc v́ nhà tôi không có người lớn. Chúng cứ gơ cửa xét nhà bất kể ǵơ giấc, bắt tôi thức dậy thắp đèn lên, chúng soi dọi đèn pin lên trần, dưới gầm, vào giường các em, bới móc thúng rỗ, nồi nêu, áo quần kể cả những miếng vải vụn của các em gái tôi chúng cũng không từ. Vừa lục soát như nhà không người, chúng vừa nói cười hô hố. Có nhiều đêm chúng ngồi trước sân nhà tôi, ăn uống cười nói oang oang, nồng nặc mùi rượu, hứng lên lại gơ cửa xét nhà.

Sợ nhất là mấy thằng say xỉn, phá làng phá xóm. Băng quậy phá toàn những đứa xưa chăn trâu xứ này. Lợi dụng chăn trâu chúng bới cơm, đem thuốc nuôi cha ông, bà con của chúng là cán bộ, du kích trốn trong rừng. Bây ǵơ cha ông, bà con của chúng là Tỉnh Ủy, Huyện Ủy, Chủ Tịch, Công An, nhỏ nhất cũng Bí Thư Xă. Bọn chúng một chữ cũng không biết, không làm ǵ được, chỉ làm biếng nên suốt ngày rượu chè say sưa. Chuyện ăn hiếp người dân, phá làng phá xóm, muốn đánh ai th́ đánh của chúng th́ không sao kể hết được. Những ai không biết, nghe một hai chuyện của chúng th́ đă khiếp, thấy đâu tránh đó. Một bận có nhóm bộ đội đóng quân khai thác gỗ gần làng, xuống làm quen con gái trong xóm. Nhóm bộ đội và tụi nó ḱnh nhau, thấy bộ đội có súng nên chúng nhịn. Đêm sau phục kích hai bộ đội trên đường về trại, chúng xông ra thủ sẵn tre vót nhọn đâm hai bộ đội chết tại chỗ. Cán bộ ở trên xuống bắt chúng về điều tra, mấy ngày sau thấy chúng về nhà phây phây, lại có thêm tiền nhậu lớn nữa. Từ đó chúng càng phá làng phá xóm hơn. Có lần sau khi nhậu say, chúng ra lịnh làm lễ "Tắt Đèn". Chẳng ai hiểu ǵ hết, sau mới biết là khi chúng đi đến xóm nào th́ xóm đó phải tắt hết đèn, nếu nhà nào không tắt đèn, chúng sẽ xông vào đập phá nhà đó. Nhiều khi làm lụng ngoài nương rẩy về, vừa mới dọn cơm tối ra ăn, chưa kịp ăn mà nghe chúng đi ngoài đường gào lên "Tắt Đèn!" th́ phải tắt đèn ngay. Cũng may chúng chỉ làm lễ "Tắt Đèn!" có vài lần th́ chán không muốn chơi nữa.

Bọn chúng cũng đến nhà tán tỉnh, chọc ghẹo các em gái tôi thường. Chúng xin đưa em gái tôi đi chơi, tôi không chịu, tụi nó tức lắm nhưng v́ đang tán em gái tôi nên chúng nhịn. Theo hoài không được, chúng nó ŕnh sáng sớm em tôi gánh rau Lang ra chợ bán. Bọn nó bao vây định cưỡng ép, em tôi vất gánh rau chạy về được. Tôi làm đơn kiện ra xă, th́ ủy ban xă chỉ gọi hai bên lên giăi ḥa rồi thôi. Từ đó chúng hay tới nhà tôi quậy phá luôn, có lần đập phá đồ đạc, c̣n hăm dọa đốt nhà. Đi tŕnh báo công an, công an cũng không tới giăi quyết. Một hôm chúng đến bao vây nhà, đ̣i tôi đi mua rượu cho chúng uống. Tôi ngồi trên giường trả lời không có tiền, th́ tên đầu đàn cung tay đánh một cùi chỏ vào giữa mặt tôi. Tôi té lật ngang, tay ôm mặt, không đau nhưng tôi choáng váng không thấy ǵ một thoáng. Định thần trở lại, tôi thấy máu từ trong mũi ḿnh chảy ra đỏ cả mặt cả áo. Các em tôi khóc la kêu cứu xóm làng. Tay ôm mặt tôi gượng ngồi dậy trên giường như không có ǵ xảy ra. Thằng đầu đàn lại hỏi " Mày có chịu đi mua rượu không?". Tôi lắc đầu. Nó nắm tay lại giơ lên cao đấm vào đầu tôi, tôi bật ngữa, trong đầu máu như sôi lên nóng ran. Lồm cồm ngồi dậy, máu trong mũi tôi lại chảy ra. Thấy tôi ngồi lên, nó lại hất hàm hỏi tiền, tôi lại trả lời không có tiền. Thực sự là chúng tôi không có tiền, nhưng nó tưởng tôi ngoan cố. Nó vung chân đạp thẳng vào bụng tôi, tôi nghe miệng tôi thoát ra một tiếng "Hự" khô khan, ruột như rách ra. Tôi đứng dậy, cố gĩư hai chân cho vững, tay vịn vào thành giường. Nó bước lui một bước, trợn mắt nh́n, tôi nói: Nếu các anh không muốn chúng tôi sống ở đây, ngày mai chúng tôi sẽ khăn gói ra đi. Chúng nó chửi tôi thêm mấy câu tục tỉu nữa, rồi kéo nhau đi. Tôi nằm vật ra giường, thấy ḿnh mẩy đau qúa, nhất là cái mũi. Nh́n lên trần nhà, vừa đau vừa ức, nước mắt tôi chảy ra ṛng ṛng không cầm được. Tôi khóc như một đứa con nít. Không biết sao, từ đó chúng không quậy phá nhà tôi nữa.

Một trong những niềm vui hiếm hoi, nhưng to lớn của chúng tôi là nhận được thư của ba tôi báo tin c̣n sống. Ba tôi hiện đang "Cải tạo" tại trại tù thuộc tỉnh Thanh Hóa tận ngoài Bắc. Trong thư ba viết vẫn khỏe, khuyên chúng tôi cố gắng sống chờ ba về, và nếu có thể th́ đi thăm ba một chuyến, hoặc gởi ít qùa cho ba. Đọc thư ba chúng tôi mừng qúa, cứ như người bơi kiệt sức thấy bến bờ. Chúng tôi liền viết thư cho ba, tha hồ trút hết buồn đau, côi cút. Tôi quyết định phải đi thăm ba tôi một lần, nhưng tiền đâu, qùa thăm nuôi đâu mà đi. Chúng tôi trở lại nghề ăn xin. Ông bà ngoại cho một bao cát (loại bao dùng đựng cát, làm hầm chống bom đạn) khoai lang luộc, xắt lát phơi khô. Ông bà nội cho con chó giữ nhà, làm thịt, đem kho mặn để ăn cho được lâu. Ông nội cũng c̣n cho một xị rượu đế, bỏ ít rể cây vào rồi ghi bên ngoài chai là rượu thuốc trị đau lưng. Chúng tôi đi đến các nhà bà con, người quen hay các bạn cũ của ba tôi mà chúng tôi biết để xin tiền. Cuối cùng cũng gom được ba bao cát quà nhỏ và một ít tiền. Qùa th́ chỉ khoai khô, sắn bột, gạo rang, bánh tráng và ít đường cát. Nói chung chỉ toàn sản phẫm của thôn quê. Tôi gánh hai bao, em gái tôi vác một bao cùng lên đường.

Đường đi ra Bắc thăm cha thật gian nan không kể xiết. Trời lạnh, áo không đủ ấm, chúng tôi phải luôn quấn tấm Ni-lon quanh ḿnh, lúc đi cũng như khi ngũ. Chúng tôi hết đi tàu lửa, rồi đi xe hàng trăm cây số. Đi ghe qua sông, qua suối, lại đi bộ hằng mấy chục cây số mới đến được trại tù heo hút. Dọc đường gặp những người cũng đi thăm tù, thuê người gánh hàng bao tải thực phẫm. Hai anh em tôi nh́n lại ba bao qùa tí xíu của ḿnh mà buồn. Cán bộ nói sẽ cho cha con ăn chung một bữa cơm. Chúng tôi vội thổi cơm, nấu đồ ăn dọn sẵn chờ ba chúng tôi ra ăn. Ba tôi mặc bộ đồ tù đi ra, phải một lúc chúng tôi mới nhận ra nhau, rồi cứ ngồi nghẹn ngào khóc suốt cả buổi thăm nuôi. Nói chuyện không được bao nhiêu th́ hết ǵơ. Tôi rút hết tiền ra trao cho ba tôi, chỉ chừa lại chút ít đủ để ăn trên đường về. Ba tôi tháo gỡ qùa ra cho cán bộ xét, rồi cất gánh đi vào, đi vài bước lại quay nh́n chúng tôi. Đợi ba tôi khuất bóng, chúng tôi chuẩn bị đi về. Trên đường ra khỏi trại tù "Cải Tạo", tôi thấy nhiều người tù ăn mặc phong phanh cuốc đất trong cái rét kinh hồn của miền Bắc, cái rét mà người ta nói là cá cũng phải chết nổi lên mặt nước. Một người tù ǵa đứng gần lề đường, nháy mắt với tôi chỉ vào một bụi rậm. Nh́n vào trong bụi cây, thấy một bó thư, tôi vội lượm nhét vào bụng. Nh́n quanh thấy yên, tôi cởi áo ấm và lấy tấm ni-lon dùng để che mưa gío của tôi nhét vào bụi rậm. Đi một đoạn tôi cúi xuống tháo đôi giầy vải ném vào lề đường. Mấy người tù gần đó thấy vậy vẫy tay chào cám ơn. Trên đường về chúng tôi nhẹ nhàng qúa, không c̣n ǵ. Nhưng càng đi càng lạnh, máu ở bàn chân như đông cứng lại. Chân tôi từ từ sưng đỏ lên, không c̣n căm giác. Đường về càng dài hơn, phần không có tiền đi xe đành đi bộ, phần chân đau cứ đi vài cây số lại phải nghĩ. Chúng tôi qúa giang xe, đi tàu chui (không vé) về tới thành phố Vinh th́ may sao gặp một chiếc tàu chở than đá vào Huế. Chúng tôi nằm lăn trên than ngủ vùi. Đến Huế chúng tôi nhảy xuống sông Hương, tắm rữa cho sạch bụi than. Rồi lại đi tàu chui mà về Nam. Về đến nhà hai bàn chân tôi sưng đỏ, căng bóng lên hết mấy tuần. Cứ mỗi lần nh́n vào hai bàn chân sưng húp, đỏ như hai bắp chuối Sứ, là tôi lại chảy nước mắt v́ sợ và nhớ ba tôi. Gần mười năm ba tôi ở tù "Cải Tạo", chúng tôi chỉ đi thăm được hai lần như vậy.

Kinh Tế Mới này ruộng th́ ít, rừng rẩy th́ nhiều vậy mà cũng bị đưa vào Hợp Tác Xă nên đời sống ở đây càng tệ hại hơn. Người làm lụng trực tiếp th́ ít, người lao động gián tiếp th́ nhiều. Nông dân chỉ làm lấy lệ, v́ làm điểm nhiều nhưng lúa gạo chẳng bao nhiêu. Nhân số cán bộ sấp sỉ nhân số xă viên. Từ tổ trưởng, tổ phó lên đội trưởng, đội phó. Từ thôn trưởng, thôn phó lên xă trưởng, xă phó. Rồi c̣n kiễm soát tổ, đội, thư kư, kế toán, thủ trưởng (chủ mhiệm Hợp Tác Xă), thủ phó, thủ qủy, thủ kho v.v.. Nói chung đi đâu cũng đụng cán bộ. Cán bộ chẳng làm ǵ, ôm cặp sách chỉ tay năm ngón. Cán bộ chỉ đi bắt bớ, đi tán dóc, tán gái, la cà uống cà phê. Vậy mà cuối vụ, lảnh lúa gạo vẫn nhiều hơn xă viên. Mấy năm sau Hợp Tác Xă giăi tán, cán bộ chia nhau đất ruộng tốt, dành cho nông dân xă viên phần ruộng xa đất xấu.

Phần anh em chúng tôi cũng vậy, sống nhờ rừng nhờ suối. Sống trong rừng riết, chúng tôi biết nh́n cây, nh́n rong rêu đoán hướng đi. Biết bẩy thú rừng để ăn. Biết phân biệt rau qủa rừng nào ăn được, cái nào không. Nấm nào độc, nấm nào lành. Vào rừng không có nước biết chặt cây lấy nước uống. Hái trái rừng làm xà pḥng giặc áo quần... Tóm lại chúng tôi cứ như là sinh trưởng trong rừng vậy, chẳng c̣n chút hơi hướng thành phố. Thế mà anh em chúng tôi cũng có vài lần suưt chết v́ rắn rết chui vào gầm giường, v́ ăn trúng độc. Có một lần đào được mấy củ Nần, đem ngâm dưới suối chưa tan hết chất độc, đói qúa luộc lên ăn. Trưa hôm ấy cả mấy anh em đều lăn ra hôn mê không c̣n biết ǵ. May có người đi rừng ngang qua, báo bà con dưới xóm lên cứu chữa. Cũng có lần ăn hột đậu Rựa, v́ không làm kỷ, anh em tôi chóng mặt, nhức đầu, ói mữa nằm la liệt. May bữa đó tôi ăn ít, tuy có say sẫm nhưng cũng c̣n sức đi xuống kêu cứu với xóm làng.

Cuối cùng ba tôi cũng được thả về. Ba tôi đi thăm ông bà nội ngoại, rồi gom các em nhỏ cùng về xum họp một nhà. Chúng tôi mừng lắm, nhất là tôi, như trút bỏ được gánh nặng, thấy từ đây cuộc sống sẽ khá hơn. Ba tôi vừa làm cha vừa đóng vai mẹ. Sắp xếp việc trong việc ngoài, nấu nướng bữa ăn hằng ngày cho chúng tôi đi rừng kiếm gạo, kiếm tiền. Tưởng rằng cuộc sống sẽ tốt hơn, nhưng không nó cũng vậy mà c̣n tệ hơn. Ở vùng Kinh Tế Mới này ba tôi là người có cấp bực lớn nhất của chế độ củ đi tù về, nên du kích, công an hay ŕnh ṃ, mời lên mời xuống hoài. Nhà th́ nhỏ, người th́ đông, ba tôi lấy tre làm thêm giường. Nhà thêm người nhưng gạo tiền, khoai sắn chẳng thêm ra. Ba tôi gần mười năm trong tù đă quen nếp sống đói khổ một ḿnh. Nay ra ngoài thấy cuộc sống khó khăn hơn, đói khổ một nhà nên đâm ra khó tính, gắt gơng la mắng anh em tôi suốt ngày. Chúng tôi cứ nghĩ dại, chắc ba bị tiêm thuốc tẩy năo nên tính t́nh mới thay đổi như vậy. Cuộc sống cha con, anh em chúng tôi cứ trôi qua trong căng cứng phiền muộn, no đầy tủi cực.

Mấy năm sau, nhiều người lo thủ tục giấy tờ đi Mỹ diện H.O. Ba tôi sợ, không tin Cộng Sản nên không chịu làm giấy tờ ra đi. Bởi v́ có mấy người bạn cùng tù "Cải tạo" của ba tôi, loan báo tin tức chương tŕnh H.O. trước khi nhà nước công bố nên bị bắt đi tù trở lại. Sau này nhiều người đă đi Mỹ rồi, ba tôi cũng không nhúc nhích ǵ. Cho đến lúc ông bác họ của ba tôi qua Mỹ gởi thư về nhiều lần khuyên bảo, ba tôi mới muộn màng đi t́m hiểu lo thủ tục giấy tờ xuất cảnh. Cái khó khăn bấy ǵơ của cha con chúng tôi là tiền đâu để lo thủ tục. Ba cùng tôi chạy đến anh em, bà con họ hàng xin xỏ vay mượn. Được chừng nào th́ lo chừng đó, thiếu lại chạy đi xin, đi mượn nữa. Thật t́nh cha con chúng tôi cũng không hy vọng ǵ mấy. Làm hồ sơ th́ làm chứ không có đủ tiền để lo lót đến nơi đến chốn làm sao đi được, chỉ cầu may. Chúng tôi cứ nghĩ rằng, kiếp chúng tôi không thể nào thoát khỏi cảnh rừng rú này.

Chờ đợi mấy năm, nhận được giấy báo, rồi giấy phỏng vấn, gia đ́nh chúng tôi vẫn không tin là thật. Cứ như mơ chúng tôi chạy vay tiền bạc, vào Sài G̣n phỏng vấn, khám sức khỏe. Ḷng luôn phập phồng lo lắng trục trặc hay có sự ǵ đổi thay. Số chúng tôi luôn không được suông sẽ, phải ở lại thêm sáu tháng để tôi uống thuốc chữa bịnh phổi. Cái khó của chúng tôi là không tiền và ở ngoài Trung qúa xa Sài G̣n. Đành chấp nhận, chạy ra chạy vô, chắp vá tiền bạc. Cuối cùng chúng tôi cũng ḅ lết tới được ngày ra đi.

Dù không biết ngày mai ra sao, không nghề nghiệp, học vấn, tiếng Anh không có ǵ, chúng tôi cũng có lo lắng qua Mỹ làm ǵ để sống. Nhưng chắc một điều là sẽ sung sướng, tự do hơn ở đây rất nhiều, nên chúng tôi thấp thỏm chờ đợi ngày đi. Ngày đi Mỹ đă tới, chúng tôi bỏ nguyên lại nhà cửa, vật dụng, bỏ lại những thứ rách rưới đă bao năm cùng chúng tôi. Vài bộ áo quần vào Sài G̣n, như là hành trang bước vào một giấc mơ. Chỉ sợ khi tỉnh giấc, lại phải quay về vùng Kinh Tế Mới sống nốt đời hoang dă.

Điều may mắn hiếm hoi đến trong cuộc sống mọn hèn của chúng tôi, làm chúng tôi không dám tin rằng, đời ḿnh mà cũng có ngày hôm nay. Ngồi trên máy bay rồi, tôi cũng chưa chắc sẽ được đi Mỹ. Cho đến lúc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi mới dám nói lời: Vĩnh biệt Kinh Tế Mới.