 |
DIỄN ĐÀN
NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA
Ngừoi Quốc Gia là những người
đặt tổ quốc lên bản vị tối cao
Tối cao có nghĩa là trên tất
cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..
Trích VN Tự Điển của Đào Duy
Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
Tầu Cộng:
Một hình thức xâm lăng hợp Pháp?
•
Dịch và Nhận Định: Hùng Nguyễn
Ngày
9-01-2007 vừa qua, trong bài tường thuật nhan đề “Nghi
Vấn Bùng Lên Khi Tầu chuyên chở dầu hỏa ngược dòng Mekong – Sparks
fly as China moves oil up Mekong”
đăng
trên tờ báo mạng asiatimes.com, ông Marwaan Macan-Markar, một ký
giả quốc tế người Sri-Lanca, lại cho ta thấy một vấn đề mới của
dòng ... Mekong, và lại bắt nguồn từ “chủ nghĩa” tân tài phiệt
Tầu Cộng. Xin mời quý bạn cùng theo dõi bài tường thuật này.
BANGKOK
–
Nước Tầu đói năng lượng vừa bắt đầu dùng sông Mekong làm đường
chuyên chở dầu hỏa, gây ra những lo ngại môi sinh mới về các tai
nạn dò dầu làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt của gần 60
triệu dân cư dọc theo hạ lưu con sông và sau cùng có thể biến thành
một căng thẳng ngoại giao giữa Tầu và các nước Đông Nam Á.
Chuyến đầu tiên ngày 29-12-2006 vừa qua gồm hai tầu dầu Tầu vượt
ngược dòng Mekong cho thấy sự cương quyết của Bắc Kinh nhằm tìm
kiếm một con đường khác nhằm chuyên chở dầu hỏa và khí đốt nhập
cảng từ Trung Đông. Theo hãng thông tấn nhà nước Tầu Xinhua, thì hai
tầu dầu đến tỉnh Yunnan miền tây nam Tầu chuyên chở tổng số 300
tấn dầu đã lọc, được chuyển đi từ một cảng thuộc tỉnh Chiang-Rai
nằm ở phía bắc Thái Lan.
Theo hãng thông tấn Xinhua, chuyến vượt ngược dòng Mekong này đánh
dấu “một bước thử nghiệm của chương trình vận tải dầu hỏa của
Tầu với các nước Đông Nam Á khác. Các chuyên gia cho biết thủy lộ
này sẽ là đường tiếp liệu thay thế cho eo biển Malacca và giúp
bảo đảm việc cung cấp dầu hỏa cho tỉnh Yunnan và toàn bộ vùng tây
nam Tầu.”
Tưởng nên biết có khoảng 75% tổng số dầu nhập cảng vào Tầu hiện
nay phải đi ngay eo bể Malacca, nằm giữa bán đảo Malaysia và đảo
Sumatra của Indonedia. Trên mặt trận chiến lược, Bắc Kinh đã liên
tục bày tỏ quan điển cho rằng trong một cuộc đối đầu quan trọng,
các tầu chiến Mỹ có thể tiến vào cắt đường tiếp liệu dầu hỏa
của Tầu ngang qua eo biển này.
Số phận của sông Mekong, bắt nguồn từ Tầu, trong nhiều năm đã là
một điểm căng thẳng giữa Tầu và các nước Đông Nam Á. Tầu dự tính
xây hàng chục đập thủy điện dọc theo thượng nguồn con sông đã làm
lo ngại và nổ ra các lời chỉ trích về hậu quả của các cộng
đồng Đông Nam Á sống dọc theo sông. Bắc Kinh gần đây đã rút lại
chương trình này, nhưng đã có hai đập đang hoạt động và nhiều lần
đã làm cạn nước trong khu vực bắc Thái Lan.
Sông Mekong đã được đào rộng cho các tầu chở hàng vào năm 2004, khi
Tầu bắt đầu cho khai quang một loạt các khúc có thác đá trong
lãnh thổ Lào. Từ đó đã có sự gia tăng mậu dịch dọc theo sông
trong đó hầu hết là các loại sản phẩm nông nghiệp và sản xuất,
hầu hết đến từ các vùng nam của Tầu đến bắc Thái Lan. Hiện nay
đã có những lo ngại về việc thủy lộ này có thể được dùng làm
đường buôn người nhằm tản dân Tầu dễ dàng hơn vào Lào, Thái và
các mục tiêu khác ngoài vùng.
Các nhóm tranh đấu về môi sinh đã báo động ngay trong năm 2004 khi
Bắc Kinh hé lộ các kế hoạch mơ hồ về một con đường buôn bán mới
nhằm chuyển vận dầu hỏa. Các nhóm này cũng đã bày tỏ lo ngại
trong giữa năm 2006 khi Tầu rụch rịch muốn tăng lượng dầu được phép
vượt sông. Thỏa hiệp đầu tiên, được ký trong tháng 3-2006 giữa Miến
Điện, Lào, Thái Lan và Tầu, cho phép lượng vận chuyển hàng tháng
là 1,200 tấn dầu đã lọc.
Theo sự thuật lại của hãng Xinhua về lời của Kiều Xin Minh, một
viên chức thủy vận Tầu, thì khi hai tầu dầu thực hiện chuyến thử
nghiệm hồi tháng 12-2006, Bắc Kinh đã dự tính chuyên chở đến
“70,000 tấn dầu lọc mỗi năm từ riêng Thái Lan theo đường sông
Mekong.”
Làm Đục Dòng Nước
Việc chở dầu ngược dòng Mekong đã gây chống đối nơi các tổ chức
tranh đấu cho môi sinh. Theo lời Premrudee Daoroung, đồng giám-đốc Liên
Minh Hướng Về Khu Vực và Phục Hồi Môi Trường Sinh Thái – Towards
Ecological Recovery and Regional Alliance (TERRA), có trụ sở tại
Bangkok, thì “Toàn bộ thỏa ước đã được thực hiện trong vòng bí
mật mà không hề có một tin tức nào được tiết lộ cho đại chúng
hay một nỗ lực trưng cầu dân ý nào, đặc biệt cho những người sống
dọc theo bờ sông. Điều này cho thấy ai mới thực sự là người kiểm
soát sông Mekong.”
Với các kế hoạch xây đập trên thượng nguồn Mekong trên bàn, Bắc
Kinh đã xảo quyệt thắng được các chính quyền Đông Nam Á khi thay
đổi kế hoạch và còn “cống hiến” việc đào sâu lòng sông một
cách nhanh chóng tại Lào và Miến Điện để mở một con đường cho
các tầu hàng lớn di chuyển trên sông. Ông Premrudde nói, “Tầu dẫn
đầu nỗ lực này và cũng là kẻ đầu tiên tài trợ cho kế hoạch, vì
họ là người thủ lợi chính.”
Giới môi sinh e ngại có thể dầu sẽ bị dò từ các tầu hàng Tầu
Cộng đang di chuyển trên lộ trình Chiang Rai-Yunnan. Ông Pianporn
Deetes, một vận động viên cho Mạng Lưới Sông Ngòi Đông Nam Á, một
tổ chức đặt trụ sở tại phía bắc thành phố Chiang Rai phát biểu,
“Các tầu chở hàng này đang làm ô nhiễm dòng sông, và gây phiền
nhiễu cho dân cư dọc theo sông.”
Được biết, 4,880 km của sông Mekong bắt đầu từ cao nguyên Tibetan,
xuôi theo tỉnh Yunnan, rồi chảy dọc theo biên giới 3 nước Miến, Lào,
Thái trước khi sang Cambốt và Việt Nam rồi chảy ra biển Đông. Có
khoảng 60 triệu dân vùng Đông Nam Á sinh sống dọc theo hai bờ sông
và nhờ sông mà có thực phẩm, đường lưu thông, và nước để sống.
Các cộng đồng sống dọc theo hạ lưu sông đặc biệt phải nhờ sông để
có cá, theo lời Ủy Ban Sông Mekong – Mekong River Commission (MRC), một
tổ chức liên chính quyền gồm có các nước hạ lưu là Thái, Lào,
Việt Nam và Cambốt đặt trụ sở tại Vạn Tượng, thì tổng sản lượng
cá vùng hạ lưu Mekong lên đến gần 2% của “tổng sản lượng cá
thế giới” và 20% tổng sản lượng cá nước ngọt trên toàn thế
giới.”
Theo các bản tường trình được đưa ra, thì điều đáng để ý là
quyết định của Tầu nhằm dùng sông Mekong làm đường tiếp liệu thay
thế đến từ việc gia tăng tiêu thụ dầu hỏa của Tầu, với tổng số
dầu nhập cảng hiện nay lến đến 140 triệu tấn mỗi năm. Hơn thế,
đường Mekong là một trong hai đường tiếp liệu thay thế mỏm Malacca
mà Tầu vừa bật mí. Hồi tháng 4, Tầu đã ký kết thỏa hiệp với
Miến nhằm xây cất một đường ống dẫn dầu nối liền cảng trên biển
Sittwe của Miến với tỉnh thành phố Côn-Minh, thủ phủ tỉnh Yunnan.
Một trong những tuyến được đưa ra là đường ống bắt đầu tại cảng
thuộc lãnh thổ miến trong vịnh Bengal, dẫn thẳng về phía đông qua
tiểu bang Arakan của khu vực núi non Arakan Yoma, qua Marway và
Mandalay và rồi qua tiểu bang Shan trước khi tiến vào phía Nam Tầu.
Sự tài trợ của Tầu cho kế hoạch năng lượng này đã giải tỏa áp
lực đến từ việc phong tỏa kinh tế chế độ quân phiệt Miến do Mỹ
chủ trương.
Kế hoạch xây đường ống dẫn cũng đã gây ra lo ngại về các làn
sóng nhũng lạm mới có thể phát sinh do nhóm cầm quyền quân phiệt
gây ra, để khai đường cho các “công trình xây dựng” tại những
nơi vốn do một vài nhóm sắc tộc thiểu số sinh sống. Theo lời ông
Eong Aung, phát ngôn viên Phong Trào Khí Đốt Shwe, một tổ chức tranh
đấu cho quyền cùa cộng đồng Arakan tại Miến Điện, thì “Người
Tầu không màng đến sự hủy hoại môi sinh gây ra bởi nhu cầu dầu hỏa
của họ.”
• Người
dịch nhận định:
Như vậy Bắc Kinh đã từ từ
“lòi đuôi
chồn”
qua cái
gọi là
“chủ
nghĩa tân tài phiệt Tầu”,
mà riêng
cho các nước lân bang, được phát triển đại đề qua hai bước:
- Nuôi dưỡng, cổ võ, kích động các chế độ tay sai Hán Tộc được
ngụy trang bằng chiếc áo độc tài kiều nửa phát-xít nửa Mác-xít,
hay các loại cực đoan (cực đoan Mác, Khổng, Hồi Giáo, khoác áo dân
tộc), hay nói đúng hơn là
“đại Hán
Mao-ít”.
Cụ thể là chế độ quân phiệt Miến và bọn Việt gian Việt Cộng
hiện nay.
- Dùng tiền, kết hợp với lộng quyền / bá
quyền
để mua chuộc chính giới, nhằm đạt được các thỏa hiệp “ngầm”
cho việc khai thác tài nguyên có lợi cho Bắc Kinh.
Khi đưa ra hai đường chuyển vận như trong bài nêu ra. Bắc Kinh đã
tránh được chi phí cho đường dài vận chuyển qua eo bể Malacca, là
nơi dễ bị lâm vào thế đối đầu trực tiếp với Mỹ. Riêng cho kế
hoạch vận chuyển trên Cửu Long, những nước hạ nguồn là bị thiệt
hại nhiều nhất. Cửu long như vậy tuy không “cạn dòng”, nhưng
các nước hạ nguồn coi chừng sẽ lãnh ô nhiễm tàn tệ từ Tầu.
Bắc Kinh dùng cách thức
“Lùi một
bước, tiến hai, ba bước”
– ngưng ngang kế hoạch xây hàng chục đập thượng nguồn để đổi lấy
việc dùng sông sao cho có lợi cho Bắc Kinh. Dòng sông này trong tương
lai có thể trở thành một trục giao thông thủy chiến lược giúp Bắc
Kinh xuất cảng bọn Hán tộc ra các nước khác trong mưu đồ Hán hóa
toàn cầu, khởi đi từ Đông Nam Á, Phi Châu, và Nam Mỹ.
Việc dùng tiền mua chuộc các chế độ phi dân chủ qua các
“mật ước”
phải chăng là một hình thức
“xâm lăng
hợp pháp”
kiểu Bắc Kinh trong thế kỷ 21 này??!!!