|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
Nỗi tr
ăn trở sau một kỳ hội thảovề cộng
đồng Việt Nam tại BerlinVào hạ tuần tháng 10/2004, một khóa Hội Thảo về Niềm Tin và t́nh trạng Hội Nhập của cộng
đồng người Việt tại Werkstatt de Kulturen Berlin. Khóa Hội Thảo nầy được hội Veranstaltung von ODAK e.V và AG Vietnam tổ chức với ngân quỷ của Senat Berlin. Người đến tham dự là những đại diện các tổ chức phi chính phủ; thân hào nhân sỹ và quần chúng. Trong danh sách tham dự viên được mời, tôi không thấy tên các hội đoàn người Việt bên Tây Berlin. Trừ một vài thành viên của Nhà Việt Nam đến với tư cách cá nhân.Từ lâu tôi mong có những dịp gặp gỡ, học tập, chia xẻ những t́nh cảm, kiến thức và kinh nghiệm sống với
đồng hương cũng như với người Đức. Những đề tài như Giáo Dục, Hôn Nhân, Gia Đ́nh, Văn Hóa, Tôn Giáo của người Việt là những đề tài rất thiết thực. Tôi muốn nêu một thắc mắc tại sao người Việt Nam ở Đông Berlin khó hội nhập vào xă hội Đức. Nhưng sau khi tham dự khóa Hội Thảo nầy, tôi thật sự thất vọng và có thêm nhiều trăn trở. Các đề tài chỉ được nói bằng tiếng Đức không ai thông dịch ra tiếng Việt cho nhiều người Việt Nam được hiểu. Một nét đặc biệt là hầu như tất cả những người Việt Nam trong ban tổ chức là cán bộ, du học sinh và hợp tác lao động dưới thời Đông Đức cũ. Tôi chỉ thấy một vài đồng hương đến từ Tây Berlin. Dường như Khóa Hội Thảo nầy đă bị lèo lái thành một khóa tập huấn triển khai nghị quyết 36 về chính sách tuyên truyền của đảng cộng sản Việt Nam đối với đồng bào hải ngoại chứ không c̣n thảo luận các vấn đề bức thiết đáng quan tâm của người Việt tại Berlin nữa.Tôi hỏi th
ăm các anh chị bên Nhà Việt Nam Tây Berlin mới biết rằng họ đến v́ nghe tin trên radio Multikulti chứ không hề được mời. Nghe nói một thành viên của Nhà Việt Nam bên Tây Berlin đă được mời, nhưng chị ấy im lặng đi một ḿnh mà không cho ai biết cả. Khi mới hay tin trên radio, anh em Việt Nam ở Tây Berlin vội vă tranh thủ một bàn thông tin dù chưa kịp chuẩn bị trước. Cộng đồng bên Đông Berlin th́ có nhiều bàn thông tin với đủ thứ máy móc, hàng lưu niệm, phim ảnh tuyên truyền, thực phẩm á Châu, văn nghệ tạp lục...Trong hai ngày thảo luận, có ba bài tham luận của ba tôn giáo (Phật Giáo, Công Giáo, Tin lành). Hầu hết các tham luận
được tŕnh bày rất qua loa bằng tiếng Đức. Ví dụ đề tài Truyện Kiều th́ do một người Đức tŕnh bày bằng tiếng Đức không được dịch ra tiếng Việt. Nhất là khi đề cập đến các vấn đề hội nhập, luật pháp, hôn nhân, giáo dục của người Việt; các ư kiến của tham dự viên bên Tây Berlin thường bị ban tổ chức ngăn chận. Khi tôi đề cập đến các lư do tại sao cộng đồng Đông Berlin khó hội nhập th́ người dịch bỏ chữ "Đông", chỉ nói chữ "Berlin" một cách chung chung. Tôi cố gắng nêu một số khó khăn của người Việt tại Đông Berlin th́ bị các anh chị trong ban tổ chức đồng loạt từ chối dịch ra tiếng Đức. H́nh như họ sợ rằng dịch lời nói của tôi là phạm vào một điều cấm kỵ có từ trong nước. Tôi nghĩ rằng, những người Việt Nam trong ban tổ chức khóa Hội Thảo nầy, dù là những tiến sỹ, trí thức, nhưng họ vẫn c̣n sống với năo trạng tránh né, sợ sệt, độc đoán vốn đă bị đóng khối bởi quá tŕnh nhồi sọ của chính sách độc đảng, độc tài tại Việt Nam. Điều nầy chứng tỏ họ chưa thể hiện tinh thần hội nhập của ḿnh vào xă hội Đức văn minh tự do. Không có một người nào trong số hàng chục ông bà tiến sỹ, luật gia, trí thức ấy dám đứng lên dịch một cách thẳng thắn những lời phát biểu của tôi. Nghĩa là họ đang hưởng tự do tại Cộng Ḥa Liên Bang Đức, nhưng tâm trí và t́nh cảm của họ vẫn c̣n bị khống chế bởi quyền lực của Đảng Cộng Sản từ trong nước Việt Nam.Một người
đưa tay yêu cầu Ban Tổ Chức xác nhận một bản tin nói rằng nhà khách của sứ quán Việt Nam nằm gần Treptower Park Đông Berlin đă biến thành ổ điếm bất hợp pháp mà các cô gái Việt dưới 18 tuổi được đưa qua đây làm nghề mại dâm. Khi thắc mắc nầy được nêu lên, tôi thấy các nét mặt của những người Việt trong ban tổ chức nh́n nhau một cách nhốn nháo như chính bản thân họ bị lột trần trước công chúng.Là một người làm việc tại Đông Berlin, tôi biết vài lư do từ
đâu mà có nhiều người Việt qua đây chen nhau kiếm sống bằng mọi cách, bất kể lương tâm, bất cần nhân nghĩa, miễn là có tiền gởi về nhà. V́ ai mà cả mấy chục ngàn người Việt từ phía bắc vĩ tuyến 17 qua đây kiếm sống một cách gian nan khốn khổ và tủi nhục như thế sau khi bức tường Berlin sụp đổ? Nếu điều nầy vẫn tiếp tục bị che dấu măi th́ chứng tỏ ḷng người đă quá chai đá, lỗ tai đă trở thành nhàm chán, không có ǵ để gọi là hội nhập vào xă hội Đức cả; mặc dù nhiều người Việt bên Đông cũng đă được ăn học, được sinh sống, được thở không khí văn minh và tự do tại nước Đức nầy.Đặc biệt ngày 24.10.2004 là ngày Hội V
ăn Hóa Việt Nam có biểu diễn văn nghệ, bán thức ăn Việt Nam và triển lăm các h́nh ảnh sinh hoạt trong nước. Có một người Việt Nam muốn giới thiệu vài h́nh ảnh đau thương ở trong nước để giúp người Đức và đồng bào hải ngoại đối chiếu với những quảng bá về sự phát triển kinh tế thị trường theo kiểu xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam, nhưng người Việt Nam nầy đă bị bọn xấu bám sát gót để ngăn chận và quấy nhiễu. Vào đêm 23.10.04, anh bạn ấy đậu xe ngoài đường để ghé thăm một người quen ở gần khu vực sứ quán Việt Nam, thế là chiếc xe của anh ta bị bọn gian mở cửa lấy tất cả h́nh ảnh đau thương của quê nhà mà anh ấy muốn triển lăm trong dịp nầy. Một cái túi xách để trên ghế xe, trong đó có một quyển tự điển Đức Việt, các dụng cụ cắt giấy, những tấm h́nh lớn và một máy dịch thuật điện tử đă bị lục soát. Nhưng chỉ có các h́nh ảnh cần triển lăm của anh ta và máy dịch thuật điện tử bị lấy mất. Kẻ gian chừa lại tất cả các thứ khác c̣n đựng trong túi xách. Họ cũng biết để lại cái túi xách ấy đúng vào vị trí mà chủ nhân của nó đă đặt trong xe như chưa hề bị mất dấu. Xe bị mở, bị lục mà vẫn được khóa lại như không có ǵ xẩy ra!May mắn thay, anh ấy vẫn c̣n phim gốc ở nhà
để kịp thời in ra làm triển lăm cho Ngày Việt Nam hôm đó. Ngày Văn Hóa Việt Nam hôm đó là một dịp để mọi người được xem các h́nh ảnh thật từ Việt Nam. Đó cũng là một phần kết quả của chế độ cộng sản suốt 30 năm qua. Tôi quan sát thấy nhiều người Đức và người Việt bên Tây Berlin quan tâm xem và đọc các ghi chú dưới những tấm h́nh đau khổ ấy. Riêng những người trong ban tổ chức Ngày Việt Nam hôm đó th́ không để mắt nh́n vào các tấm h́nh nầy.Sau một "Ngày Việt Nam" như thế, chúng tôi ra về và bắt gặp các bức ảnh bị
đă mất cắp nói trên được rải bừa băi trên lề đường gần cổng ra vào của hội trường Werkstatt de Kulturen, nơi đă tổ chức khóa Hội Thảo. Nhờ thế mà anh bạn nhiệt t́nh trên mới hiểu thêm vài lời cảnh báo của một loại kẻ gian đặc biệt. Họ cần lấy cắp các h́nh ảnh về sự thật của nỗi đau dân tộc Việt Nam để che dấu tội ác của một chế độ gian tà, sau đó họ vứt ra đường là để cho anh bạn ấy hiểu rằng: "Liệu hồn. Chúng tao bám sát mày từng bước một tại nước Đức nầy!” Suốt lịch sử chiến tranh Việt Nam từ 1954 đến ngày nay, chúng ta đă thừa biết những kẻ khủng bố, ám sát, bắt cóc chuyên nghiệp của chế độ cộng sản Việt Nam. Họ giết hại, giam cầm và hăm dọa các nhà đối lập. Bây giờ loại vi trùng nầy vẫn tiếp tục diễn ra giữa con dân Việt ở Đông Berlin và đang có khuynh hướng lây lan qua Tây Berlin nữa. Đúng như một người phụ nữ Đức mới đây đă phát biểu trên radio Multikulti rằng "Mấy năm gần đây nhiều người Việt Nam tại Đông berlin hội nhập ngược chiều; thay v́ hội nhập vào xă hội Đức, họ chỉ liên hệ với mafia va sứ quán Việt Cộng."Tôi nghĩ rằng bất cứ ai, khi
đă rời quê hương ḿnh để sống ở một nước khác th́ cũng cần học tập thích nghi với cuộc sống tại nước đó. Điều nầy chỉ thể hiện được khi người ta có một tŕnh độ văn hóa, đạo đức và một bản sắc nhân cách gốc gác nhất định của ḿnh. Sự hội nhập nầy sẽ làm phong phú thêm về bản sắc văn hóa và nhân cách truyền thống của người ấy. Bằng chứng là hàng trăm ngàn thuyền nhân Việt Nam ở các nước Hoa Kỳ, Úc, Anh, Canada, Pháp, Tây Đức cũ đă trở thành các nhà khoa học, các chuyên gia, những nhà kinh doanh, nhà văn hóa, văn nghệ sỹ...vừa đóng góp vào xă hội bản địa, vừa làm vẻ vang h́nh ảnh người Việt Nam. Hội nhập là sự hoà đồng, kết hợp, thích nghi giữa những sắc thái văn hóa đa dạng, những nhân cách sống động hài ḥa của những con người có truyền thống văn hóa khác nhau. Không bao giờ sự hội nhập đưa đến t́nh trạng mất gốc văn hóa. Nhưng t́nh trạng mất gốc văn hóa sẽ làm thui chột khả năng hội nhập. Những người vốn đă bị một chủ nghĩa ngoại lai làm bại hoại bản chất văn hóa gốc ngay khi c̣n sống trên quê hương ḿnh, th́ cũng sẽ thiếu khả năng hội nhập khi sống ở một xă hội ngoại quốc văn minh giầu có. Nhiều người Việt Nam ở Đông Berlin vốn bị chủ nghĩa vô thần làm tha hoá bản chất dân tộc Việt ngay khi họ c̣n sống trong nước, bây giờ đến nước Đức tự do, văn minh và giầu có th́ họ bị choáng ngợp bởi các thứ ấy. Họ không đủ khả năng nhận thức ḿnh là ai, và dễ bị thiếu hụt khả năng hội nhập. Họ dễ phạm pháp và khó thay đổi. Họ chưa biết sử dụng tự do, v́ từ trong nước họ chưa hề biết tự do là ǵ. Mục đích ra nước ngoài của họ là để kiếm ngoại tệ chứ không phải để t́m cuộc sống tự do. Đây là căn bịnh đồi bại tinh thần sau nhiều năm họ đă trở thành nạn nhân của chính sách ngu dân ở trong nước.Cộng
đồng Việt Nam ở Đông Berlin cần sự giúp đỡ để được hội nhập; mặc dầu nhiều anh chị em ở lâu từ thời Đông Đức cũ vốn đă học được ít nhiều tiếng Đức tương đối, nhưng khả năng hội nhập c̣n đ̣i hỏi tŕnh độ văn hóa, khả năng nhận thức, lương tâm con người, tinh thần cởi mở, tinh thần tôn trọng luật pháp, đức tính tự trọng, tinh thần hiểu biết và tôn trọng tự do dân chủ...Chứ không phải chỉ một ít vốn liếng tiếng Đức trên miệng thôi đâu. V́ thiếu khả năng hội nhập, các sinh hoạt của một số đồng bào chúng ta ở Đông Berlin bị khu trú sau các bức tường tham nhũng, buôn lậu, ám sát, buôn người, đĩ điếm, tỵ nạn giả để theo giỏi và hăm dọa những người tỵ nạn thật. Tôi được biết, bất cứ một người Việt Nam nào đang sống tại Đức; khi cần xin một chữ kư tại sứ quán Việt Cộng đều phải đóng tiền tham nhũng tối thiểu là 25 Euro/ một lần liên hệ tại văn pḥng; chưa kể các dịch vụ bao thầu trọn gói để có đủ các thứ giấy tờ cần thiết mà không cần đích thân đến văn pḥng sứ quán. Đây là một tệ nạn quen thuộc ngăn trở sự hội nhập của đồng bào ta tại Đông Berlin. Tệ nạn nầy đă và đang tiếp tục xuất khẩu đến các cộng đồng người Việt Đông Âu. Vậy ai có thể giúp ai về vấn đề hội nhập cho bà con đồng hương của ḿnh?Càng nghĩ càng
đau ḷng, v́ t́nh trạng như thế không thể giúp nhiều người Việt Nam chúng ta ở Đông Berlin ḥa nhập với cuộc sống văn minh tiến bộ như cộng đồng người Việt bên Tây Berlin được.Có một
điều đáng khích lệ trong khóa hội thảo nầy là tôi được gặp và nghe trực tiếp rằng bên Tây Berlin có trên 800 người Việt Nam Công Giáo, hàng ngàn Phật Tử, có Chùa, Thiền Viện, có Hội Thánh Tin Lành, trong khi đó, bên Đông Berlin th́ đầy dẫy sự tranh chấp, tính cách kỳ thị địa phương cục bộ làm nhức nhối xă hội Đức, gây tai tiếng cho người Việt Nam nói chung.Những ǵ tôi
đă chứng kiến càng làm cho ḿnh thêm đau xót. Tôi muốn im lặng, nhưng rồi cũng phải viết ra v́ ngày nào c̣n sống tha hương là ngày ấy c̣n sự quặn thắt trong lương tâm ḿnh.Nguyễn Huệ Nhật ghi lại.