|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
HUYẾT HOA
X.Y.Thái Dịch Lư Đông A
II. SỬ HỒN
1- HỐI HẬN
Người ta đă tốn bao nhiêu lời lẽ ca tụng những cái lớn lao của thời Tam Đại nước Tàu cùng các cuộc 89, 17 của Pháp với Nga. Sau cuộc Phục Hoạt cổ điển Âu Châu, người ta đă đặt hai thời kỳ đó làm khuôn mẫu thế giới sử trên nhân loại học. Từ nhân đạo thành lập đến nhân đạo tăng tiến, chúng ta ước ao loài người bước lên một bước thứ ba để ổn định cái văn hóa ḥa b́nh của nhân đạo thực thể. Hai thời kỳ trên tuy nhiên trong hành tŕnh của nó dắt theo bao nhiêu những hắc muội của dă man cùng cực làm cái hối hận ray rứt của tâm hồn ảo năo cho đạo đức của Sử.
Một cái văn hóa trùm lấy cả Á Đông "Tiền nhân chủ nghĩa" thực hành chính trị tối khoa học của nông nghiệp và âm dương học trên "chữ Lễ" suy động bởi một cơ trí "Thiên Triều chủ nghĩa", "Hán tộc thiên hạ chủng tộc đế quốc chủ nghĩa" đem kết tinh hết cái cực thiện và cực mỹ vào một công cụ "Phong Thiện" để diệt chủng bốn chung quanh. Chúng ta c̣n được thừa hưởng cuộc đấu tranh thất bại của tổ tiên ta với ṇi Hán, cái vết máu nhơ nhớp và cột đồng Mă Viện.
"Đồng Trung Hoa đến mang làm cột".
Lại bây giờ người ta công kích cuộc 89 chỉ là sự cấy mạ của giai cấp phú hào. Nếu lấy con mắt thiển cận của biện chứng duy vật mà xét th́ người ta cho thế là phải. Nhưng lấy con mắt công chính lịch sử nhân loại tập trung mà nói, nó chỉ là cuộc vật lộn của chân lư. Sự chiếm lĩnh và hưởng thụ những tinh thần và vật chất công cụ của mỗi sự nghiệp tiến hóa trong tay mỗi người và mỗi ṇi tùy theo tính chất và xu hướng của nó mà phấn động với công ích thuần nhân loại, có phải tội của 89 đâu? Tuy nhiên cái cực thiện, cái cực mỹ của đời đó rớt lại cho con cháu Pháp Lan Tây đế quốc về sau này chỉ c̣n lại cái vô dân chủ suy động bởi cái "máy đoạn đầu đài", người ta gọi nó là guillotine không đúng, nó là "La Francaise", máy Pháp Lan Tây phải hơn.
"Máy Pháp Lan sang để chém người".
Stalinisme làm cho cuộc cách mạng 17 mất hết nhân loại toàn tính, nhưng mà cũng mang đến cho người Nga Sô một địa vị của Thiên Triều chủ nghĩa, Trung Quốc chủ nghĩa sô viết đội lốt Pierre Alexandre, tóm lại đội lốt Tsar Komintern, than ôi! chỉ là cái tổ chức hắc ám của Franc maconnerie tính cách Anh Cát Lợi. Cái biện chứng duy vật kia có cái tác dụng thời đại và địa phương của nó cũng như cái lư tắc cơ giới của thế kỷ XVII đẻ ra vô dân chủ, tuy không được đúng chắc, nhưng mà cũng vừa đủ để sửa soạn một cuộc tiến hóa, cống hiến một cuộc phản tỉnh về đời người ta trên thực tiễn, phê phán và tu chỉnh cho nhân loại một nền tảng kinh tế trên "phụ kinh tế" mà không "siêu kinh tế". Trên thực trạng của Nga Sô Viết, nếu Marx mang Nga quốc hóa đi được trên thực thể của biện chứng đó, đó là vấn đề kỹ thuật, th́ nghĩa là thực hiện một Thiên Triều chủ nghĩa Komintern, một thứ Tsarisme.
Thế giới muốn ổn định phải giác ngộ không một thiên hạ chủ nghĩa, hoặc đội lốt dân chủ, hoặc đội lốt Tam Dân, hoặc trắng trợn như Phát Xít hay hùng hồn như Nazi làm bận ḷng các anh. Đừng ngừng trệ, đừng theo đuôi, nếu Lăo Tử với Gandhi gặp nhau tất cũng đồng ư rằng chỉ có chủ nghĩa của các ông ấy như có thi hành ra được họa may mới có toàn tính nhân loại, thực thể nhân loại, mới cộng sản, dân chủ và nhân nghĩa được. Trotsky bị giết đi để chứng thực cho thế giới rằng Mác Xít chân chính đă bị chối bỏ.
Có cái ǵ qua các thời đại? Cách thức sống của các bộ lạc, các ṇi giống, các thời đại, các khuôn khổ. Người ta cần bàn tay với luân lư gia đ́nh cho nông nghiệp; người ta cần lư trí với bản lĩnh cho thương nghiệp, người ta cần lư tắc với vô đạo đức cho công nghiệp. Tổ chức Teuton bên Đức hay Lạc Chế bên ta đời Hồng Bàng c̣n vẽ được chân h́nh cái toàn tính của loài người. Như muốn xác định nữa, c̣n phải theo Lăo Tử với Gandhi. Sự sống của người ta y cứ vào người ta hết. Bởi v́ người ta sống trong vũ trụ; vũ trụ đó là đối tượng đại đồng của loài người. Người và vũ trụ trên nền tảng và điều kiện chủ khách quan sinh sản ra hết thảy. Tự ta quyết nhiên có cái bản lĩnh độc lập, tự do, sinh tồn ở ta đó. Bao nhiêu cái hoa mỹ, bao nhiêu cái tinh vi, bao nhiêu những năng lực và công cụ tinh thần với vật chất, hữu h́nh hay vô h́nh chỉ là những thuộc tính của sống c̣n Duy Nhân, Duy Dân chân lư ở trên cái nút tự tại trong vũ trụ kia. Thái cực, giác ngộ, chân như, thượng đế, cực chất của xă hội theo cái tính lưu động của loài người mà lưu động phải t́m đâu xa!
"Nhân đạo đừng mong quân lợm khẩu"
"Nhân quyền chớ cậy đứa xanh ngươi".
Quản Trọng nói câu: "Nước lớn nhiều th́ hợp các nước lớn vào đi đánh các nước nhỏ để làm bá đạo. Nước nhỏ nhiều th́ hợp các nước nhỏ lại đánh các nước lớn để làm vương đạo". Hăy hối hận, hăy luôn luôn đề pḥng và cảnh tỉnh cả ḿnh và mọi người để đi t́m nhân nghĩa và đạo đức. Dân chủ, vương đạo nếu chỉ nắm được cái vỏ của nó, cái bóng của nó trên bao nhiêu hoa mỹ, anh hùng vinh quang của nó mà mất thực thể của nó th́ trên hành động và nhất là lập ngôn của các anh sẽ chỉ là của độc sâu cay cho loài người mà thôi. Duy Dân chủ nghĩa như muốn thế giới hóa hay hợp hơn, đồng nhân hóa, phải làm cho thế giới mỗi người, mỗi ṇi nghiêm ngặt hiểu rơ những thống khổ và hối hận kia. Phải sám hối, phải nghiêm ngặt giữ ǵn cương thường Lạc Chế làm nền tảng tự lực trên hết mọi chính sách kinh tế, chính trị, xă hội và nhân chủng. Các thứ chế độ chỉ là ngành ngọn mà thôi. Đạo đức, nhân nghĩa, vương đạo, dân chủ như lột truồng ra, trút sạch một tấm ḷng yêu thương loài người trên thực thể, há chẳng phải chỉ c̣n một thủ đoạn khoa học làm khéo của giống buôn loài người, giết người, buộc người một cách văn minh "theo ư nghĩa dă man" ư? Cuộc Duy Dân cách mạng của ṇi Việt muốn là một "Kultur Kampf" cho nhân loại nguyên tắc toàn thế giới, nhân loại là một nhân đạo toàn tính mà không c̣n những độc chiếm hay tự do độc quyền như lối English Liberty, hay Liberté Francaise, hay hưng Hoa diệt Di được nữa.
2- TRƯỜNG HẬN
Đây là mối dằng dặc trường hận của cả một vũ trụ trường hận, tấm ḷng của cả một
mênh mang sống vô bờ bến. C̣n ǵ nữa? Đă nghe kêu: O horror! O horror! O horror!
Ôi gớm quá! Vũ trụ chỉ c̣n sau mỗi đổi đời, thất
thanh kêu gào rít lên như vậy trong đáy ḷng
mỗi con người Phật. Bao nhiêu linh hồn cũng như bao nhiêu thể sống chưa thành
tựu đều t́m một an ủi, một ôm ấp trong cái
hoài băo lớn lao của rỗng không vô t́nh đó. Một hữu
t́nh lớn lao? Không phải! không phải chỉ riêng một loài người, một loài
người con con, mỗi sát na, mỗi vi trần đều là
thể sống, sống thực, cần phải thuyền từ, bác ái và tế
độ. Nhưng mà chính thế
đó, chúng sinh vô hạn lượng, tự cứu lấy ḿnh
không cứu nổi ai. Mỗi phiền năo rất lớn ở trong cái vô ư nghĩa rất lớn của vũ
trụ, ḷng đại độ mấu cứ vào cái ư nghĩa lớn
trong cái vô ư nghĩa rất lớn lao đó.
Chỉ có rỗng không là rỗng không. Mỗi tư tưởng bắt rễ bén mầm trong cái sầu thảm của rỗng không đó, sống c̣n vô bờ bến. Hết cái bờ bến của vô bến đó có một bờ bến viên măn là sự yên lặng rất sống, rất sáng, rất cơ, rất thực, rất đẹp ngay trong đó là một công cuộc cứu vớt ở vô cùng trong luân hồi vũ trụ đó. Không, quyết không, thật không có cái ǵ là tài phán cuối cùng của ai hết; không ai làm chúa hết, chỉ có ḷng Phật làm chúa mà thôi!
Tất cả vũ trụ phải được cứu, sự cứu vớt ấy luôn luôn không dứt. Mỗi vi trần và mỗi sát na hờn oán, đau khổ, tối tăm, mê mẩn, sợ sệt, tức bực là chỉ đều quay về hết ḷng từ bi vũ trụ, đă đồng nhất hóa với cái bản thể vũ trụ rất sống, rất sáng, rất cơ, rất thực và rất đẹp. Im lặng và nhắm mắt lại, im lặng cứu lấy vũ trụ hồn nhiên, cứu lấy, sao không cứu được mau! Không cuộc cách mạng nào lớn lao đến để cứu vũ trụ ư? Chịu để cho vô thủy, vô chung giày ṿ măi sao? Nhắm mắt lại, hăy im lặng làm hết những cái anh có thể làm được đi. Đóa hoa xuân đă nở, đợi mùa thu sang rọi ánh trăng tṛn. Xuân với Thu luân hồi nhau măi, măi măi vũ trụ c̣n dằng dặc cái trường hận đời đời! Thích ca đă thất bại một cuộc cách mạng. Jésus, Lăo, Marx đều đă thất bại cả, để lại một bài thơ Thu Nguyệt Xuân Hoa! Ôi gớm quá! Ôi gớm quá! Ôi gớm quá! C̣n ǵ nữa? C̣n ǵ nữa?
Những lợi hại thị phi, thiện ác, buồn vui, sống chết của vô thường! Nhưng mà Phật hăy c̣n, c̣n luôn luôn, ngày ngày c̣n, măi măi c̣n, c̣n luân hồi của cái vũ trụ trường hận ấy. Phật vẫn c̣n, c̣n ǵ nữa? Đâu là Thích Ca? Chỉ c̣n có mỗi cái phiền năo sầu thảm của trường hận vũ trụ đời đời! C̣n cái phiền năo đó, c̣n nhiều Thích Ca và là Thích Ca những ai đă cứu được cái phiền năo đó. Tiếng gọi của Sử, như một tiếng động vang trong sương ra tỉnh vào mê, không dứt dào dạt với muôn đời gọi lên một hồn nghĩa vụ. Sự đào thải với tái sinh qua các cuộc mưa nắng Xuân Thu biểu hiện lên một t́nh cảm, đó là tâm sự của Sử. Tất cả những lời máu và thủ kư của Sử đó c̣n lại với tiếng gọi và tâm sự của ṇi giống ở trong cái di sản toàn bộ của Sử. Thử hỏi di sản của Sử có những ǵ? Cả một ṇi giống trên sự thực sống biết, sống tinh thần và vật chất theo một phương châm dẫn dắt bằng một linh hồn của sống ấy, nghĩa là cả một thiên hạ hiện tại để làm cho ngày mai và cả một thiên hạ ngày mai làm cho ngày kia nữa. Tất cả những chuốt lọc thiên nhiên và nhân vi trong đời người đă để lại của quá khứ những ǵ làm nền tảng và điều kiện cho ngày nay. Lê Văn Hưu cũng như Trần Hưng Đạo, Hàn Nguyễn Thuyên cũng có ư nghĩa như Lê Thái Tổ làm nên cả một truyền thống của ḍng máu Việt.
Những chất liệu linh hồn ấy đă ḥa thân vào ư chí sống chung và cả đời đời thành những lượng tử (quantum), năng tử (neutron) hoạt động hơn, nó chuyển động tất cả một kết cấu nguyên h́nh chất (protoplasma) của ṇi giống, một văn minh trọn vẹn và đầy đủ, ví như văn minh đời Hồng Đức đặt cái cương thường trăm thuở (24 điều giáo hóa) làm đề cương cho pháp luật. Dưới cái cương thường đó tổ chức nên một sinh mệnh chung cả của đạo đức, văn đức, vũ công và kinh tế. Lịch sử c̣n chuốt lọc và mài giũa nên mỗi chủ lực của đời thuở làm lơi chốt cho quốc dân. Thế hệ ngày Bông Lau c̣n phục hoạt lại ngày B́nh Ngô, mỗi văn minh trên vận hành của Đại Việt ta không dứt bằng khởi điểm của nó, không giờ phút nào ngơi. Chu Văn An cũng như Nguyễn Du, di thần nhà Lê cũng như di thần nhà Trần đều là những hạt giống khí tiết và những mô phạm của chân tài tử chỉ có những sĩ khí tiết và những chân tài tử, mới sống được ở trong sự sống của hồn Sử và quốc hồn.
Lư tưởng của Sử nở lên như một bông hoa Tổ hồn, văn minh là như thế. Hồn của Sử là hồn đáy tầng của ṇi giống, đáy ḷng mỗi người, đáy sống của Tổ Tiên truyền dơi măi măi. Hồn của Sử thiên vạn cổ c̣n nhắc đi nhắc lại trên truyền thống của loài người một cái ám ảnh sáng ngời trong tâm lư.
"Tri ngă giả kỳ duy Xuân Thu hồ"
"Tội ngă giả kỳ duy Xuân Thu hồ"
Ôi! Cảm được thấu cái tâm sự Xuân Thu đó nghĩa là sống bằng Hồn Sử, không ra ngoài hồn của Đạo, của Sử muôn thuở. Trung với quốc gia, hiếu với ṇi giống "tôn quân phụ" trên nền nhất thống, đ̣i cuộc độc lập, đuổi giặc xâm lăng, trừ giống hủ bại, dẹp quân phản động diệt đàn phá hoại, đ̣i nhất thống, thảo loạn tặc, giữ nắm cương thường, tôn trọng thể chế, làm chính ḷng người, rửa sạch tà thuyết với dị đoan, làm cỏ tà đảng với gian đảng, tôn phù lẽ công, sáng tạo lư cụ (outillage) và khí cụ (matériel), vót nhọn vũ khí ư thức làm nên vô lậu quốc pḥng, chấn chỉnh văn minh chính nghĩa, làm nên tĩnh độ ḥa b́nh đấy là sứ mệnh của Xuân Thu. Ôi! Công việc của thánh với vương, nhưng mà trách nhiệm của bố cu mẹ đĩ hết cả với cuộc hưng vong tồn tục của loài người và của ṇi giống. Người ta cũng như con vờ, sống ngắn ngủi như thế, nhưng mà sống vô cùng, v́ loài người c̣n sống măi măi, mỗi con vờ có ư thức và tư tưởng là một tế bào hoạt động của sinh mệnh Xuân Thu. Người ta cũng như con dă tràng xe cát bể Đông, nhọc ḷng mà không công cán như thế, nhưng mà là có công cán lớn lao v́ loài người c̣n nhớ măi công cán của mỗi con dă tràng ấy! Người ta cũng như con thiêu thân chui đầu vào lửa mà chết. Nhưng mà mỗi sự hy sinh cho ánh sáng của loài người là mở đầu cho mỗi đun đẩy văn minh đó. Vai Atlas có ai khiến vác quả địa cầu? Chu Văn An thế mà dâng biểu giết nịnh! Những công việc đó đều là công việc của Hồn Sử ngh́n Xuân Thu, của tất cả loài người cũng như của mỗi dân tộc.
3-ÁI HOA
Tất cả những tài năng đạo đức chỉ là hương
thơm của đóa hoa Nhân Ái nở măi không tàn.
Nhân ái một khi được sáng suốt viễn kiến, chế độ
hóa, thực tiễn hóa, quy củ hóa mới chân thực là nhân ái có thực hiện thực
thể cho loài người và vũ trụ. Đóa hoa nhân ái là cả một kiến trúc lẫy lừng của
lư tưởng, cái lư tưởng lập thể của nhân loại. Đóa hoa nhân ái thấm vào thấu suốt
mỗi sinh mệnh làm cho những tiếng gọi sứ mệnh, tiếng gọi vô thanh, vô h́nh. Chỉ
có hương thơm, hương thơm của nhân ái. Nhân ái mà cũng
đến bị bài xích, bị lợi dụng, bị chiêu bài,
bị đầu cơ, thôi hết cả! Mà
đến thế, trời đất mà
đến thế. Ai là những người kỳ ưu thiện ư?
Đóa Ái Hoa c̣n là đóa trí tuệ hoa. Bây giờ ta mới chân thực hiểu thế nào là sinh tri. Sinh tri chẳng phải là nghiêm ngặt và ấu trĩ đẻ ra đă biết, biết từ mới đẻ. Sinh tri là trí tuệ tự sinh, sinh ngay bằng sự bừng nở cửa trí tuệ. Chữ giác ngộ của Phật cũng cùng một ư ấy. Tịch chiếu, hội quan, quán thông, quán tưởng, trầm tưởng, mặc khải đều là những thuộc từ của sự sinh, sự tri... Phải là một sinh mệnh dàn dụa nhựa sống, đầy dẫy ánh sáng của xuân t́nh mới nẩy nở ra cái cơ sinh tri đó được.
Đóa Ái Hoa c̣n là đóa ngữ hoa, giải ngữ hoa, giải hoa ngữ, ngữ giải hoa, hoa với ngữ như sát chặt với nhau trên sự thăng hoa tuyệt diệu và tột bậc của vóc tinh thần thiết diện, linh thiêng ở những lời hùng hồn của từ bi hay của nhân ái hoa là tri âm hoa với tri âm ngữ, cái tinh kết của sinh mệnh đời đời, khúc nhạc của vận động thuở thuở.
Vườn xuân của đời nhân ái hoa nở đầy lư tưởng hoa: xuân thu hoa, ái hoa, tri âm hoa, trí tuệ hoa; tiếng đồn dậy: tri âm ngữ, đồng chí ngữ, ái ngữ, lư tưởng ngữ, vong quốc hoa (Nam Thi) phải là nhịp uyển quỳnh đủ cả t́nh tang của muôn tiếng.
"Thiên hạ vạn nhi tranh hồng tử"
"Thùy thức kiền khôn tạo hóa tâm".
Người Việt tri âm hăy lặng ngắm quốc hoa Việt, hăy đọc quốc ngữ Việt, ái nhân, nhân ái, chúng ta mới biết được rơ ràng là tri âm ngữ với tri âm hoa của Ái Hoa.
4- BẠCH VÂN
Những tầng lớp mây trắng bay đùa sao mà xúc
cảm thế. H́nh ảnh của vận động tang thương không ǵ
năo nuột và bực chán bằng mây trắng.
"Tiết ǵn thiên cổ t́nh khôn dăi"
"Óc tính trăm năm gan dễ phơi"
Mây trắng bay trên trời không c̣n ngăm măi ở ḷng người, c̣n ngăm măi ở đời sống người, ngăm măi trong thâm đáy của ḍng đời nay đă in bóng xuống nước, mây bay nước chảy nhưng mà nước c̣n măi tâm t́nh mây. Những từng lớp thế hệ dằng dặc kéo vào thâm đáy của quá khứ. Không, không, thời gian không chảy xuôi, thời gian rút ngược lại, từ bây giờ trở lại, từ ngày qua trở lại, nó kéo dồn dập về sau lưng ta. Ta đi xuôi, ngược lại cái sống ngược lại, những tầng lớp thế hệ kéo ùa vào quá khứ, nhưng mà h́nh ảnh và tác dụng c̣n tích cực khuấy động đời đời.
"Trúc lụa đă dày phen trị loạn"
"Son xanh c̣n chiếu dạ hơn thua"
Những linh hồn xưa c̣n kư ngụ vào làn Bạch Vân trên sử Xuân Thu không dứt, những linh hồn của các tầng lớp chiến đấu đời đời. Có những chiến sĩ làm việc dương chu, có những chiến sĩ làm việc âm phát, có người làm việc hữu h́nh, có người làm việc vô h́nh, có những công việc đă hiểu rồi, có những công việc vẫn tưởng vi mang, có những tinh chỉ chế độ thúc đọng lại, vùng vẫy hay tản mạn trong đáy ḍng sử, sống trong đáy hồn, đáy tầng.
"Kéo lớp lớp trên am Bạch Vân
Mà c̣n cái ǵ? Những cái sống
Mà v́ cái ǵ? V́ những cái bởi"
Người ta tưởng tượng như đứng cung kính kiên thành trước bậc đền Delphe, nghe cảm hứng lấy những tiếng của đời xưa theo cái ḍng sống người ngược lại, cái ḍng sử ngược vang vọng lại hiện tại để mà nghe cảm hứng lấy những tiếng vi mang đó ở trong mỗi động tác, mỗi cái tầm thường, mỗi cái ngây ngốc, mỗi cái ngu si, đến cả mê tín của đời đáy tầng, tức là nghe cảm hứng lấy Tổ hồn, Quốc hồn, Sử hồn, kể chi những tiếng ai oán, những tiếng ước vọng, những tiếng hằn học, những tiếng ḥ kêu, những tiếng thúc giục.
Ư chí chi mà ư chí thâm
Ư ai mặc ư hóa công thâm
Đương cơn lửa lạnh thâm đầu rót
Chắc có c̣n thâm với hóa tâm
Ở trước bàn thờ của các thế hệ trước mà dân Việt đang c̣n sùng kính, há không phải những tiếng thực tế ư?
5- UYỂN HỒN
Thôi chúng ta biết cái tác dụng lịch sử tàn ác, cái cấu tục sinh ra ṇi Hồng
Việt và bắt ṇi Hồng Việt than, bắt ṇi Hồng Việt hỏi, có ai giải cứu cho người
Chàm, người Thổ, người Mường? Chỉ có người Hồng Việt. Đau
đớn thay dân Ngái, dân Mường, dân Thổ, dân Mán, dân
Kha, dân Mèo, dân Nùng ṇi giống của chúng ta. Một tiếng chuông chùa hồi
thôi vừa hồi, bây giờ không c̣n được nữa, chính là
chỉ đồng vọng tiếng khèn, tiếng hận của Mế
Hê, tiếng ḷng của Khu Lân, Khu Lân người anh hùng cứu quốc của Đại Việt. Có ai
biết cái tiếng của đất nước ṇi
đường ngược? Có ai c̣n nghe thấy cái tiếng
ấy? Một làn gió lạnh của Hồn Uyển!
Tôi đă không tiếc sao sinh ra loài người Hồng Việt nữa, nhưng mà tôi c̣n tiếc sao trong bao gian nan của tôi không cho tôi những rỗi th́ giờ đi bát bộ mẹng, đi hát trống quân, đi hát đúm, đi hát ví, đi rước nước, đi nghe đàn cồn, đi săn linh hồn của tôi nữa, và nữa, vào cả những núi đá kia, những vườn xanh kia, những đống củi kia, những tháp tàn kia, những lều tranh kia, những ruộng đỗ kia, để mà được hiểu hơn nữa, và nữa, những linh hồn ấy nói ǵ? Muốn ǵ? Hỏi ǵ? Tiếc mong ǵ? Nước chảy xuôi, gió thổi xuôi! C̣n trong không c̣n nữa, sống trong không sống nữa! Ghê gớm chưa cái đăi lọc muôn đời !!!
Ấy đấy, cả một tâm trạng Bách Việt chỗi dậy sống lại trên đời mới. Tôi không tiếc được nữa tại sao chúng ta không sinh làm người Mường, người Mán, người Thổ, người Lào để cứ làm chủ nghĩa Bách Việt Duy Dân? Nhưng mà đất nước hăy c̣n, không c̣n mà thực c̣n ở trong ḷng của cơi chết để làm cái đáy vực, cái rốn bể của tiến hóa. Chúng ta cả Bách Việt cứ giác ngộ Bách Việt và ṇi giống ấy là đă chân chính sống lại đó, sống sâu sắc, sống triệt để, sống sáng quắc, sống bộc liệt, sống oai hùng.
Người Phi Châu rồi sao? Nói ǵ đến người da đỏ rồi sao? Ai hát lại chiến ca của người da đỏ? Ai hát lại xa xam của người da đen? Những câu hỏi mỉa mai đó nó lật nhào hết cái đạo đức kỳ quặc của văn minh thế kỷ XVII, XVIII, XIX, XX Gia Tô lịch.
Người Atzèque sống lại hay người Mexique trôi tàn? Âu Châu của ṇi Hy La c̣n măi hay Âu Châu của người Barbares sống lại? Đều là những nghi ngờ thiên vạn cổ, hóa công vẫn giải quyết ngầm.
X.Y. LƯ ĐÔNG A
4824 tuổi Việt (1945)
X.Y. Thái Dịch Lư Đông A
Gió Đáy thuộc Duy Dân Học Xă
xuất bản lần thứ nhất tại Sài G̣n, Việt Nam
ngày 7 tháng 10 năm 1969 (Kỷ Dậu 4848 tuổi Việt)