|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
Cuồng Vọng Thống Trị Thế Giới Của Bắc Kinh
Hôm nay chúng tôi muốn thưa chuyện cùng quư thính giả về ba vấn đề:
1) Cố Giáo Hoàng John Paul II và Vấn Đề Tôn Giáo
2) Âm Mưu Thâm Hiểm Của Giới Cầm Quyền Bắc Kinh
3) Thái độ của chúng ta với Trung Cộng
I)- Cố Giáo Hoàng John Paul II và Vấn
Đề Tôn Giáo:Chúng tôi nghĩ rằng Cố Giáo Hoàng John Paul II nên được gọi là John Paul The Great mới phải v́ trong hơn 26 năm ở ngôi vị Giáo Hoàng, Ngài đă đến viếng thăm khoảng 120 quốc gia với một sứ điệp thật rơ rằng: "Giáo hội Thiên Chúa Giáo La Mă là một giáo hội của T́nh Thương, Bác Ái, Công Bằng và là Giáo hội của người nghèo". Nhưng qua tang lễ của Cố Giáo Hoàng th́: Chúng ta đă thấy Rome với tất cả sự hoành tráng và vĩ đại của ḿnh, cho nên Giáo hội Công Giáo chưa chắc đă là một giáo hội của người nghèo khó và bị áp bức trên toàn thế giới này; ấy là chưa kể đến việc tang tế Cố Giáo Hoàng lại gợi nhớ lại nhiều thời kỳ đắng cay đă từng xảy ra trong quá khứ giữa Rome (thần và thế quyền) với rất nhiều vùng trên thế giới. Cho nên việc bầu chọn một vị Giáo Hoàng mới có thể để lộ ra một loạt các mâu thuẫn bên trong ḷng của Rome giữa hai khuynh hướng: Một là tiếp tục mạnh dạn tiến bước theo con đường mà Giáo Hoàng John Paul II đă làm, hay trở về với truyền thống độc tôn của Giáo hội đă được thiết lập từ thời Giáo Hoàng tiên khởi Peter đến giờ này. Nếu khuynh hướng thứ nhất được chọn th́ một Hồng y ở châu Phi sẽ trở thành Giáo Hoàng kế nhiệm, nếu khuynh hướng thứ hai được chọn th́ một vị Hồng y gốc Ư hay Đức sẽ lên ngôi Giáo Hoàng. Chúng tôi không đặt nặng việc chọn lựa vị Tân Giáo Hoàng từ các nơi khác như tại Nam Mỹ hoặc Phi Luật Tân, mặc dù số tín đồ Công Giáo ở Nam Mỹ lên đến gần 400 triệu, chỉ riêng ở Phi thôi, số tín đồ Công Giáo đă lên đến 50 triệu. Nhưng giáo hội tại các nước này tỏ ra bảo thủ và hoàn toàn sống xa cách với môi trường chung quanh, cho nên nếu Hồng Y đoàn chọn một vị Hồng Y từ hai nơi này th́ đó là một bước thụt lùi thật đáng tiếc.
Trong điều kiện của thế giới ngày nay, th́ dường như Giáo hội không có nhiều chọn lựa ngoài việc tiến mạnh nữa trên con đường mà Giáo Hoàng John Paul II đă vạch ra, nhằm chuẩn bị cho giai đoạn hợp nhất sâu rộng hơn nữa, thiết thực hơn nữa đối với các tôn giáo khác, mà quá khứ lịch sử đă để lại nhiều mâu thuẫn giữa các tôn giáo với nhau và cũng là giữa loài người với nhau.
Lịch sử loài người là lịch sử của sự hợp nhất, tôn giáo cũng chẳng đi ra ngoài quy luật lịch sử khách quan được, cho nên sự hợp nhất giữa loài người với nhau nhằm phục vụ con người, với tính cách là con người đích thực cũng là mục tiêu tối hậu của loài người nói chung. V́ vậy, nếu bất cứ tôn giáo nào, chính quyền nào cố t́nh xa rời hoặc từ bỏ mục tiêu tối hậu này th́ tôn giáo ấy, chính quyền ấy sẽ bị đào thải chẳng thương tiếc bởi chính loài người.
Thế giới đang ở trong một khúc quanh rất quan trọng trong quá tŕnh chuyển hóa của ḿnh, nhằm đặt nền tảng cho một xă hội Nhân Chủ Pháp Trị trên quy mô toàn cầu, trong đó mọi chủng tộc, mọi quốc gia, mọi văn hóa đều có chỗ đứng tương xứng dưới ánh mặt trời. Cho nên, bất cứ khuynh hướng phân liệt nào đều không được thế giới chấp nhận. Trong điều kiện của Giáo Hội Công Giáo hiện nay, th́ các Hồng Y trụ cột hẳn nhiên hiểu rơ là Giáo Hội Công Giáo cần thực hiện các bước tiên phong, nhằm xóa bỏ các tồn đọng do lịch sử để lại một cách kiên quyết, cho dù với nhiều thương đau. Nhưng thử hỏi: Giáo Hội có c̣n con đường nào khác không ? Do đó, sứ mệnh của vị Giáo Hoàng kế vị sẽ trở nên rất nặng nề v́ cái bóng của Cố Giáo Hoàng John Paul II quá lớn. Giáo Hội Công Giáo trong thời gian tới đây có lẽ phải tiến hành các hành động cụ thể (thay v́ chỉ là các lời nói thông qua các cuộc viếng thăm) nhằm thuyết phục các tôn giáo khác, cùng nhau thực hiện các cải cách để từng bước tiến đến chỗ cùng hiệp thông với nhau và thoả thuận với nhau về các nguyên tắc cư xử, để mọi tôn giáo đều cùng đóng góp vào việc hoàn thiện con người, song song với các nỗ lực từ phía các chính phủ cũng đang ngày càng trở nên hợp nhất hơn, để cùng đi đến một chính phủ toàn cầu. Việc này chắc chắn sẽ xảy ra chỉ trong nửa đầu thế kỷ 21 này mà thôi.
Nếu không cam đảm nhận lănh sứ mệnh ấy, mọi tôn giáo có thể sẽ bị mất hết vị trí trong ḷng nhân loại trong một tương lai nào đó v́: Ai biết rơ là trong các pḥng thí nghiệm nào đó, các nhà khoa học đang nghiên cứu cái ǵ ? Cái ǵ đấy sẽ có khả năng làm đảo lộn thế giới về mọi mặt chứ nói ǵ đến tôn giáo. Cho nên, đây là lúc mà các tôn giáo đều đang gặp phải một cuộc khủng hoảng chung nhất: Đó là sự mất mát niềm tin về Thần Linh nơi con người, (Hồi Giáo cũng không cưỡng lại sự mất niềm tin này) cộng thêm với đà tiến triển của khoa học đang phát huy cao độ, th́ đây là lúc các tôn giáo phải quyết tâm làm một cái ǵ đó cho loài người trong tương lai. Công Giáo phải là người đi tiên phong, v́ dù muốn hay không ở trong vị thế của ḿnh, Giáo hội Công Giáo "được" mặc nhiên coi như là đại diện cho tiếng nói tinh thần của toàn nhân loại.
Cái ǵ đấy có lẽ nên bắt đầu bằng cách h́nh thành một tổ chức hợp tác giữa các tôn giáo mang tính toàn cầu. Đây cũng là nơi trao đổi các quan điểm về các vấn đề liên quan đến đời sống tinh thần của con người, để dần dà đi đến chỗ hợp tác với nhau sâu rộng hơn và hợp tác với thế quyền trên quy mô toàn cầu, nhằm h́nh thành một lớp công dân mới mang tính toàn cầu. Một việc làm như vậy sẽ từng bước xóa nḥa các mâu thuẫn c̣n tồn tại do quá tŕnh tiến hóa của con người để lại.
Một việc khác cũng có thể tiến hành ngay mà không gây ra các hệ lụy liên quan đến các việc giải thích các giáo lư hay giáo luật: Đó là các tôn giáo hăy đóng góp của cải vật chất của các giáo hội vào việc cứu vớt những người nghèo khổ hiện đang gia tăng trên quy mô lớn do đà phát triển công nghiệp như vũ băo. Xét cho cùng ra th́ Chúa Trời, thánh Allah, Đức Phật, Chúa Giê-Su hay giáo chủ Mohamet đều có thiện ư muốn cứu vớt loài người khốn khó cả! Tất cả các giáo hội hiện nay đang bị trói buộc chặt chẽ đến độ phi lư và phi đạo lư nữa, bởi chính các giáo luật do con người đặt ra. Nếu tất cả các tôn giáo cứ bị đắm ch́m trong các câu thúc ấy, th́ tôn giáo ngày càng ít được chấp nhận hơn, v́ tôn giáo đă cố t́nh xa rời con người để trở thành các công cụ phục vụ cho các điều luật do chính con người đặt ra. Của cải vật chất nên được coi là phương tiện phục vụ con người, chứ không phải là phương tiện nhằm xác định quyền uy của ḿnh đối với kẻ khác. Khi nghĩ như thế hoặc hành động như thế, hoặc hành động theo kiểu xác định rằng ḿnh nghĩ như, thế th́ bất cứ tôn giáo nào cũng đang tự ḿnh hạ thấp ḿnh xuống như những kẻ tầm thường.
Thực ra th́ tài sản của Giáo Hội từ trung ương đến địa phương rất lớn. Việc sở đắc các tài sản ấy cũng bị dị nghị bởi các giáo dân có tinh thần cấp tiến, (giáo dân cần phân biệt tích sản của Giáo Hội Công Giáo với ngân sách điều hành Vatican hằng năm) cho nên Giáo Hội Công Giáo nên đi tiên phong, dấn thân thêm nữa trong việc giúp đỡ những người nghèo khó, bệnh tật. Trong thế giới hiện nay th́ vấn đề bệnh AIDS ở Châu Phi đang trở thành thách đố về mặt đạo đức đối với toàn nhân loại. Giáo Hội Công Giáo có thể đóng góp rất nhiều công sức vào việc ngăn chặn dịch bệnh nguy hiểm này. Hành động cụ thể xuất phát từ tâm của Giáo Hội Công Giáo, sẽ từng bước giải quyết các mâu thuẫn c̣n tồn đọng trong ḷng nhân loại một cách toàn diện, mà không cần phải tốn nhiều công sức để thương thuyết hoặc dẫn giải này nọ. Điều này cũng làm cho Giáo Hội trở nên nhân ái hơn nữa, dễ chấp nhận hơn nữa và cơ hội ḥa hợp giữa các tôn giáo với nhau là điều có thể làm được.
Tương lai của Giáo Hội Công Giáo lệ thuộc chặt chẽ vào việc định một hướng đi mới cho Giáo Hội Công Giáo, nhằm đóng góp tích cực vào công cuộc xây dựng một xă hội Nhân Chủ, nhân ái thực sự trên quy mô toàn cầu.
Ước mong tất cả các tôn giáo trên thế giới này sẽ măi măi là tôn giáo của t́nh thương yêu, bác ái, khoan ḥa.
II)- Âm Mưu Thâm Hiểm Của Giới cầm Quyền Bắc Kinh:
1)- Đường Lối Của Tàu:
a) Kiểm
điểm lịch sử:Lịch sử Á Châu từ cổ đại đến nay trải qua đến 5000 năm, là lịch sử của cuộc tranh đấu không khoan nhượng giữa Hán tộc và Bách Việt. Các nhánh khác của Á Châu chỉ trở thành thế lực lớn trong thế kỷ qua khi văn minh Phương Tây tràn đến Á Châu mà thôi. Nhưng khi văn minh Phương Tây v́ một lư do ǵ đó giảm nhẹ ảnh hưởng của ḿnh để Á Châu vươn lên, th́ cuộc tranh chấp giữa Hán tộc và Bách Việt lại mau chóng trở thành một chủ đề gây nhiều tranh căi và có cơ bùng nổ lớn làm thay đổi cục diện trong vùng và hẳn nhiên là cả thế giới nữa.
Không một chủng tộc nào ở Á Châu có nhiều kinh nghiệm đấu tranh với Hán tộc hơn Bách Việt, mà Việt Nam là hậu duệ chân truyền. Hán tộc cũng hiểu rằng: Chưa bẽ găy được ư chí của người Việt Nam để biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ của ḿnh, th́ Hán tộc không thể yên được và không thể thực hiện tham vọng chiếm đóng Á Châu. Lịch sử đă để lại cho cả hai phiá nhiều bài học để đời. Đối với Hán tộc th́ cho dù chúng dùng mưu thần, chước quỷ ǵ đi nữa, nhưng mỗi lần đụng độ với dân Việt là mỗi lần Hán tộc đều bị thua trận và càng ngày càng thua trận đau hơn. Với dân Việt mỗi khi Tàu thống nhất, th́ chắc chắn rằng chúng sẽ đánh Việt Nam để thị uy và thoả măn tham vọng bành trướng lănh thổ. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi Tàu mạnh th́ tức khắc anh hùng hào kiệt của Việt Nam đều hợp sức lại để bẽ găy mưu đồ thâm độc của Hán tộc.
Bốn bài học lịch sử (chỉ lấy bốn bài học tiêu biểu) mà đất nước ta đă trải qua trong 1000 năm đụng độ với Tàu, đă chỉ cho chúng ta thấy: "Nếu muốn tồn tại, chúng ta phải mạnh về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần, chúng ta phải luôn luôn cảnh giác về các âm mưu thâm độc do Bắc Kinh gây ra cho chúng ta và cho tất cả các lân bang của Tàu, việc xưa đă vậy, việc nay cũng không khác".
Trong điều kiện của thế giới hôm nay, chúng ta phải cần t́m hiểu về Tàu một cách toàn diện trong bối cảnh các quan hệ quốc tế ngày càng trở nên phức tạp, đầy các mâu thuẫn, quyền lợi của các phía được đan chéo với nhau trong một thế giới chẳng có tôn ty trật tự ǵ cả. Thế chiến II đă phế bỏ các đế quốc kiểu cũ và tạo ra cuộc chiến tranh lạnh. Nay cuộc chiến tranh lạnh đă chấm dứt và tạo ra một khoảng trống quyền lực một cách lớn lao, th́ đây là một cơ hội cho các thế lực tong quyền cực đoan nhân danh tông giáo (Hồi Giáo là một ví dụ) trỗi dậy và cũng là cơ hội để chủ nghĩa xâm lược bành trướng Hán tộc bộc phát trên quy mô toàn Á Châu và hiện đang có dấu hiệu lan sang đến nhiều vùng khác, kể cả Nam Mỹ, Châu Phi.
Tự ngàn xưa người Tàu luôn luôn t́m cách chiếm đoạt, đồng hóa hay tiêu diệt và ăn cướp văn minh của người khác để nhận làm văn minh của ḿnh. Đây là sách lược xuyên suốt trong chiều dài lịch sử của Hán tộc. Ta tự hỏi: Bao nhiêu dân tộc cùng tồn tại trong lănh thổ mà ta gọi là "Trung Hoa" ngày nay đă từng bị Hán tộc thôn tính và đồng hóa ? Con số ấy không thể dưới 100 dân tộc. Khi Mông Cổ thôn tính gần như toàn bộ Á Châu (ngoại trừ Việt Nam và Nhật) và một phần Âu Châu, tạo ra một đế quốc rộng lớn nhất hoàn cầu vào thế kỷ 13 (Mông Cổ 2 triệu ruỡi dân đă chiếm toàn lănh thổ Trung Hoa 80 triệu dân trong ṿng 90 năm, thái độ khiếp nhược của Nho sĩ Trung Hoa đă khiến Mông Cổ khinh miệt và xếp họ dưới gái điếm, chỉ trên ăn mày – 8 gái điếm, 9 Nho sĩ, 10 ăn mày), th́ cuối cùng Mông Cổ cũng bị Tàu đồng hóa một phần (Nội Mông ngày nay). Măn Châu thôn tính toàn bộ nước Tàu, lập ra nhà Thanh (dưới sự điều khiển của quân sư Phạm Văn Tŕnh, Măn Châu 1 triệu dân đă diệt triều đại nhà Minh 150 triệu dân và đặt nền đô hộ Trung Hoa gần 3 thế kỷ từ 1616 đến 1911), nhưng cuối cùng th́ Măn Thanh cũng bị Tàu đồng hoá. Căn nguyên chính yếu là v́ họ không giữ bản sắc riêng của ḿnh mà lại mang dân tộc ḿnh ḥa vào ḍng Hán tộc, một giống dân chuyên đi thôn tính và đồng hoá kẻ khác.
Người Tàu không lật đổ các triều đại ngoại lai ấy bằng chính sức mạnh của ḿnh khi các triều đại ấy đang trong giai đoạn sơ khai hoặc trong giai đọan chiếm đóng, mà phải chờ cho các triều đại ngoại lai ấy suy thoái, th́ thế lực nội địa mới trỗi dậy để nắm lấy quyền lực (nhà Minh hay Tôn Dật Tiên cũng thế thôi). Tinh thần quốc gia của Tàu rất yếu (v́ dân Tàu là sự kết hợp cưỡng ép giữa Hán tộc và trên 100 dân tộc khác đă bị Hán tộc chiếm đất và đồng hoá bằng bạo lực) nên phải cai trị bằng bạo lực là vậy.
Khi súng đạn, kỹ thuật của Âu Châu tràn tới Á Châu vào thế kỷ 19 th́ nước Tàu chỉ bị xâu xé tại một số vùng nằm dọc theo duyên hải (Hong Kong, Ma Cao, Thượng Hải v.v.v) nhưng triều đ́nh nhà Thanh vẫn tồn tại. Họ tồn tại mà không bị đô hộ toàn diện chẳng phải v́ người Tàu tài giỏi ǵ, mà v́ lục địa Tàu đủ rộng lớn để các thế lực Âu Châu không thể tiến hành việc thôn tính như Ấn Độ được. Ngoài ra thế lực Anh-Pháp sau khi tới Á Châu th́ một thời gian sau cũng đă đuối sức (so với sức mạnh của Âu Châu thời đó). Vả lại nếu tiến quá sâu vào trong Á Châu th́ những tuyến tiếp vận lại quá xa, ấy là chưa kể đến việc tiến vào Á Châu quá sâu th́ sẽ tạo ra mối đe dọa với Nga và Nga sẽ phải phản ứng. Đây là một điều mà Anh-Pháp không muốn xảy ra. Cho nên nước Tàu có một thời gian tương đối ổn định để họ vừa có cơ hội tiếp xúc với Phương Tây nhưng vẫn ǵn giữ được truyền thống Hán tộc của họ, đồng thời có thể thi hành một số biện pháp nhằm can thiệp vào t́nh h́nh tại các nước lân bang của ḿnh hầu chờ cơ hội quật khởi.
Cơ hội ấy là lúc các mâu thuẫn trong ḷng các xă hội Âu Châu và giữa các quốc gia Âu Châu với nhau ngày càng trở nên gay gắt (vấn đề chính là giữa giới thợ thuyền và chủ nhân, vấn đề thứ hai là giữa Đức với hai thế lực chính yếu ở Âu Châu là Anh và Pháp). T́nh h́nh này dẫn đến Thế Chiến I và II và cuộc chiến tranh lạnh sau đó.
Người Tàu đă biết lợi dụng cơ hội này để ngoi lên nhằm cố gắng xác định vai tṛ của ḿnh, như là thế lực chủ yếu chi phối t́nh h́nh Á Châu, nhiên hậu có thể thành một thế lực có khả năng tam phân thiên hạ với Mỹ và với Âu Châu nói chung (Nga cũng chỉ nằm trong trụ thứ ba của Âu Châu dưới mắt các chiến lược gia Tàu). Để đạt được mục đíchh tối hậu ấy, nước Tàu có hai chủ trương:
a1) T́m mọi cơ hội để tiếp thu được học thuật Phương Tây nhằm canh tân nước Tàu về mọi mặt (kinh tế, kỹ thuật, chính trị, quân sự).
a2) Ra sức đặt nền móng cho việc thôn tính Hán hóa các lân bang, để từng bước tiến tới việc biến các quốc gia này thành một tỉnh của Tàu (nh́n gương Tây Tạng th́ rơ. Tây Tạng đă bị thôn tính bằng vơ lực để trở thành một tỉnh của Tàu. Dân Tây Tạng bị đàn áp dă man, thô bạo, nền văn hóa lâu đời của Tây Tạng bị hủy diệt, dân Hán đă tràn sang và nắm mọi sinh hoạt của xă hội Tây Tạng), nhằm mở rộng ṿng đai bảo vệ Bắc Kinh (trung tâm quyền lực Hán tộc). Nếu chiến tranh xảy ra th́ các tỉnh ở ṿng ngoài phải chịu hy sinh chết chóc nhưng đầu năo Hán tộc vẫn an toàn.
Nếu thế lực ngoại bang mạnh th́ Tàu hy sinh các tỉnh ở ṿng ngoài nhưng cố thủ ở trung tâm, để chờ cơ hội quật lại khi các thế lực ngoại bang mâu thuẫn nhau hay yếu đi (lịch sử như vậy đă xảy ra nhiều lần, vừa mới đây điều này cũng đă xảy ra khi Pháp chủ trương Liên Âu nên băi bỏ cấm vận vũ khí với Tàu). Tùy theo đà mâu thuẫn mà Tàu sẽ t́m cách tiến lên ngôi vị chi phối toàn cầu về mọi mặt để cuối cùng th́ Hán hóa toàn cầu.
Ư đồ chiến lược này không phải h́nh thành một cách toàn diện bằng việc trí thức Tàu thẩm định lịch sử để đề ra một chính lược toàn diện trong đường dài. Nó là kết quả của nhiều bài học lịch sử đă diễn tiến trong hơn 150 năm qua với việc:
- Đại úy Francis Garnier đem quân vô Hà Nội th́ nhà Thanh cho tướng Lưu Vĩnh Phúc đem quân vô Việt Nam để chống Pháp (nhà Nguyễn quá yếu kém về trí tuệ trong chuyện này). Khi Francis Garnier bị quân Tàu giết th́ Pháp phải nhượng bộ.
- Anh, Pháp, Đức, Nga, v.v.v quá phân hoá nên không dám xâm lăng Tàu toàn diện. Hoa Kỳ có sức mạnh cực lớn vào đầu thế kỷ 20 tỏ ra sẵn sàng giúp Tàu, hoặc ít ra không có ư định biến Tàu thành thuộc địa, v́ vậy Tàu có thể dùng chiến thuật "bẽ đũa từng chiếc một" để tạo đồng minh và tiếp thu trợ giúp về kỹ thuật.
- Trong các vấn đề quốc tế, Tàu chủ trương dựa vào thế lực nọ để thương thuyết hay bắt bí thế lực kia hầu thủ lợi, ai chết mặc kệ. Tàu không ra mặt đối đầu trực tiếp với bất cứ thế lực mạnh nào cho tới khi nước Tàu đủ mạnh và chỉ trong điều kiện không c̣n phương cách tránh né để thủ lợi nào khác th́ Tàu mới phải phát động chiến tranh. Khi phát động chiến tranh th́ đạo quân thứ 5 của Bắc Kinh là những người Tàu ở hải ngoại sẽ là lực lượng toàn bích kết hợp chính trị, quân sự, kinh tế, t́nh báo, phá hoại, gián điệp, lật đổ để biến các lân bang xa gần thành những quốc gia ngoại vi hay là cánh tay nối dài của Tàu.
Nhưng để đạt được các ư đồ chiến lược này, nước Tàu phải được canh tân và cải cách để thích nghi với t́nh thế mới của thế giới vào cuối thế kỷ 19 sang đầu thế kỷ 20. Sự canh tân và cải cách này được thực hiện bởi Tôn Văn (Tôn Dật Tiên) khi ông ta đề ra "Tam Dân Chủ Nghĩa". Nhưng khi cao trào Cộng sản chủ nghĩa thắng lợi ở Nga vào năm 1917, nhất là khi Quốc Tế Cộng Sản III (Cộng sản đệ tam) hô hào đảng Cộng sản tại các quốc gia thuộc thực dân, phải có nghĩa vụ xây dựng và củng cố các đảng Cộng sản ở các quốc gia thuộc địa, để h́nh thành trận tuyến quốc tế Cộng sản nhằm đánh sập chủ nghĩa thực dân trên quy mô toàn cầu, th́ nước Tàu bị chia ra làm hai khuynh hướng nhưng cũng chỉ có cùng một mục tiêu: Đó là xâm lăng và Hán hóa lân bang. Họ Mao (Mao Trạch Đông) nghĩ rằng: Tuyệt đại đa số dân Tàu là nông dân nghèo khó, vậy muốn bành trướng thế lực th́ nước Tàu phải xử dụng chủ nghĩa Cộng sản như là một công cụ tối thượng để thống nhất ḷng dân từ đó thôn tính lân bang. V́ vậy, Mao coi Quốc Dân Đảng Tàu là đảng của người giàu, tay sai cho ngoại bang cho nên Quốc Dân Đảng không thể thực hiện được ư đồ chiến lược to lớn ấy. Dĩ nhiên Mao và những người theo Mao cũng thấy rơ là: Cuộc chiến tranh giữa Cộng sản Quốc tế do Liên Xô lănh đạo và khối Tư Bản do Hoa Kỳ lănh đạo là không thể tránh được. V́ thế, lănh đạo Tàu đă lợi dụng chiến tranh để bành trướng thế lực là vậy.
b) Quốc Dân Đảng Tàu và Cộng Sản Tàu:
Chúng ta cần phải phân biệt thuyết Tam Dân (sic) do Tôn Văn chủ trương với Quốc Dân Đảng Tàu. Mao Trạch Đông không phải là không đồng ư với Tôn Văn, mà là không đồng ư với Tưởng Giới Thạch trong việc thi hành đường lối bành trướng Hán tộc, mặc dù mục tiêu tối hậu của Tôn Văn, Tưởng Giới Thạch và Mao Trạch Đông là Hán hóa toàn nhân loại như đă tŕnh bày ở trên.
2- Cái nh́n sâu sắc của Cụ Lư Đông A về hiểm họa Tàu:
Để minh chứng cho điều này, ta cần phải ghi ra đây điều mà Cụ Lư Đông A đă thẩm định về chính trị lộ tuyến của Quốc Dân Đảng Tàu (Trung Hoa) như thế nào:
* - ĐỐI TÀU: Muốn biết lập trường của ḿnh đối với người và người đối với ḿnh, sự tự xem ḿnh đă cần, sự xem người trên hết các xu hướng của phát triển lịch sử, cũng là chính trị lộ tuyến của người về phía ḿnh một mặt c̣n rất cần.
Trung tâm quy luật của lịch sử Tàu là: "Hữu đức giả hữu thổ"; hữu đức đây không phải là đạo đức, nhưng lấy ư nghĩa nghiêm ngặt của nó trong kinh sử Tàu mà giảng giải th́ nó là lấy tài hóa thu nhân tâm. Cái quy luật đó đem phối hợp với ư chí của dân tộc ấy là "hưng Hoa diệt Di", h́nh thành một cái định nghĩa của một tấm lịch sử xâm lược. Cái nguyên tắc chủ yếu từ cổ tới nay đă từng thực hành mà c̣n có thể nói có chứng cớ rằng vẫn thực hành. Bằng cứ sự đem ra thực tiễn các kho nguyên tắc này là kinh sử vẫn thấy nhan nhản. Kinh sử vốn là miệng lưỡi thanh giáo nhà nho. Kinh sử vốn là miệng lưỡi của cái thanh giáo nhà nho làm trung kiên cho xă hội quan liêu dân chủ, trung lưu tư sản phong kiến của cái thiên hạ đại đồng chủ nghĩa lối Hán, mà vũ khí và thủ đoạn chủ yếu là chủng tộc xâm lược. Chủng tộc được suy tiến theo lối "tam niên dưỡng nhi giáo chi tất giai ngô dân", văn hóa đựơc suy tiến sau chủng tộc làm sự duy hệ và thế thủ sau thế công: "tuần tuyên văn giáo, thủ tại tứ Di”, kinh tế theo sau nữa: “hữu đức giả hữu thổ” mà chính trị chiếm lĩnh là cần yếu hơn "phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ" tất cả đều phục ṭng dưới lưỡi lê: "nhưỡng Di Địch, phạt Man Khương".
Nếu không tin mà c̣n tin vào Khổng Mạnh, xin hăy dở pho sử muôn năm của ta vơi tất cả thảm thương sỉ nhục của sự bị đè nén, bị xâm lược, bị hiếp tróc; lại xin tham khảo lịch sử của các dân tộc Man Di bốn phía Tàu. Quốc dân, chính trị gia và cách mạng gia hăy dở lại cái quan hệ của sự giúp đỡ cách mạng lẫn nhau giữa ṇi giống ta và ṇi giống Hán, hăy thể nghiệm cái sầu hận đời Hậu Trần và Lê Chiêu Thống, hăy tiếc róc cái đối đăi tốt của ta đối với lũ Hậu Tống, Hậu Minh.
C̣n có kẻ thân Tàu, sùng bái Khổng Mạnh, ủng hộ Tôn Văn, nói rằng việc cũ bỏ đi, trăm điều phải trông vào xu hướng mới. Cái xu hướng mới của Cách Mạng Tân Hợi (1911) tức là sự chuyển h́nh của một đế quốc lối Á Đông phong kiến, sang lối dùng những tinh thần và vật chất vũ khí của các đế quốc tư bản lối Âu Châu.
Hăy xem Đảng Quốc Dân Tàu hiện làm chủ trào lưu của chính trị lộ tuyến và xu hướng nước ấy. Sự quyết định chính sách của mỗi đảng hay mỗi nước c̣n căn cứ vào cái thành phần xă hội của đảng hay nước ấy, tự nó giải nghĩa hết và quy định hết các hành vi hay tâm lư để rồi hăy xem đến quốc sách với chủ trương sau. Nền tảng của Quốc Dân Đảng Tàu bao gồm một giai cấp từ trung tư bản đến đại tư bản trở lên cầm đầu bởi lũ quân phiệt, tư bản nho sĩ, đè nén tiểu tư sản và vô sản giai cấp, mua chuộc sự thỏa hiệp với đế quốc bên ngoài, mong học đ̣i cái kết cấu ấy quyết định con đường tư bản đế quốc chủ nghĩa, phối hợp với chủng tộc thiên hạ chủ nghĩa cũ mà nảy nở ra một h́nh thức đế quốc chủ nghĩa Tam Dân. Tam Dân chủ nghĩa chỉ là một chủ nghĩa chủng tộc xâm lược, hơn nữa là một chủ nghĩa xâm lược thế giới. Đă biết rằng Tam Dân chủ nghĩa là thủ đoạn đó, sự phân tích dân tộc chủ nghĩa là đặc biệt cần yếu (chú ư: dân tộc chủ nghĩa của Tam Dân). Dân tộc chủ nghĩa ấy tóm tắt 5 yếu điểm này:
A. Trung Quốc dân tộc tự cầu giải phóng hay là ṇi Hán tự cầu đổi lốt.
B. Quốc nội dân tộc nhất luật b́nh đẳng.
Khoảng năm 1885 cách mạng Tôn Văn ra đời, cực lực chủ trương chủng tộc. Lúc bấy giờ y đề xướng ra ṇi Hán diệt ṇi Măn, rồi lănh đạo ṇi khác ở Á Đông, chưa bị hay hiện bị dưới ách của Tàu. Sự dập gẫy làm y giảm bớt sự quá khích mà đề xướng Ngũ Tộc Cộng Ḥa (khoảng Tân Hơi 1911). Ngũ Tộc Cộng Ḥa chỉ là một liều thuốc độc bọc bánh ngọt, bởi v́ nếu kể về nhân khẩu trong đất Tàu th́ 90% là Hán c̣n 10% là các ṇi Măn, Mông, Tạng và Miêu (Việt núi). Như thế th́ chế độ Ngũ Tộc Cộng Ḥa dung túng cho số đông nuốt số ít mà số đông ấy càng được đông người và thêm đất, hợp với mục đích lập quốc lắm. Nhưng bệnh quá khích lại nổi dậy để Tôn Văn (khoảng năm 1916) đề xướng ra luận quốc tộc. Quốc tộc là ǵ? Để Tôn Văn tự giải nghĩa. Là: đúc các dân tộc vào một ḷ mà thống nhất thế giới. Sự yêu cầu đồng hóa bằng áp bách và hiếp tróc các dân tộc chung quanh là như thế. C̣n một điểm cần chú ư trong tập “Kiến Quốc Đại Cương” nó bày tỏ cái mâu thuẫn của dă tâm đó càng bộc lộ là đă nói để các dân tộc nhỏ yếu trong nước được b́nh đẳng, tự quyết mà nguyên tắc kiến quốc tối cao lại quy định đem chia toàn quốc ra tỉnh, quận, huyện. Sự quy định ấy giá trị một ḷ đồng hóa người.
C. Liên hiệp nhược tiểu, cộng kháng cường quyền, nó là một băi nhổ chua chát vàomặt các ṇi giống nhỏ yếu toàn thế giới, bằng sự liên hợp ấy làm dưới Đại Á Tế Á chủ nghĩa của Tôn Văn (khoảng năm 1921-1922). Tôn Văn nói: “Ta phải đem các dân tộc Thái, Việt... liên hợp lại cùng chống đế quốc” (chú ư đến chữ “đem” và "liên hợp"). Ấy đấy sự liên hợp như vậy, nghĩa là đem mà thôn tính vào, tất nhiên cái truyền thống "thủ tại tứ Di" với cái thuật ngữ "sinh tồn không gian" làm cho người Hán ngớp đất Nam Dương nhiều nhất.
D. Hưng diệt kế tuyệt, cứu nhược phù khuynh, gọi là lư tưởng ngoại giao của lễ vận đại đồng của họ, nhưng đó chỉ là một chiêu bài giả đạo đức bao trùm cái sự thực can thiệp đến đời sống người khác và bắt ép các ṇi giống nhỏ yếu thế nhập đảng Tàu và tôn phù chủ nghĩa Tam Dân để mà đi đến mục đích cuối cùng là:
Đ. Hoàn thành kiến thiết thế giơi đại đồng, nghĩa là xâm lược thế giới là bước cuối cùng của chủ nghĩa. Dân Sinh với Dân Quyền là những hộc lương, xẻng đất và súng ống đeo lên lưng Dân Tộc chủ nghĩa để đi trên con đường năm chặng trên kia, bất tất luận.
Nhưng nếu có người trách tôi là nhiễu sự và moi móc th́ nên hiểu rằng ta phải cùng lư để mà tri ngôn, lời nói đa số là mặt nạ, phải ḍ đến bối cảnh và động cơ của các lời nói ấy mơi biết rơ cái hành động tiềm tàng trong bản vị. C̣n nhớ Tôn Văn nói với cụ Phan: “Các ông bất tất phải làm, Việt Nam chỉ là một tỉnh của Tàu, chúng tôi làm xong th́ xong". Cũng như họ Tưởng bây giờ nuôi mấy đứa Việt gian và nói rằng: Việt Nam là Tàu, Việt Nam để người Tàu làm giúp cho". Thử hỏi khi Tàu đổ bộ trên đất này, bao nhiêu quyền hành về tay Hoa kiều cả, binh sĩ bị hỗn hóa với lính Tàu th́ thi hành kế ǵ để đuổi chúng về ?
Nhưng nếu lại c̣n nghi nữa, cho rằng đấy chỉ đứng về lư luận mà quan sát, cần biết rơ những hành động thưc tế của chính phủ ấy th́ những chứng cớ thực tiễn, ta lại phải bày tỏ ra đây để cùng chứng minh cho sự thực là sự thực, phải là sự thực hay sẽ là sự thực:
— Dư luận dưới sự chỉ đạo của đảng Quốc Dân Tàu, nói về vấn đề Việt Nam chỉ có hai câu trên trăm ngh́n muôn miệng là: Việt Nam là thuộc địa của Tàu, ta phải thu phục lại đất mất cũ của ta là Việt Nam.
— Giáo dục để nuôi cái xu hướng chính trị trong mầm mống ṇi giống cũng chỉ có hai câu đó suốt từ ấu học đến đại học.
Học thuật và lư luận chỉ đạo của lịch sử học tiến từ “Quốc Tộc Luận” và "Hán tộc ưu việt" đến “Quốc Quân Sử luận” một ngày một tăng tiến đến lĩnh vực của dă tâm.
— Chính Trị Địa Lư Bộ, tức là bộ tham mưu chính trị quy định chính lược và chiến luợc. Bộ ấy ở Trùng Khánh năm 1940 lên tiếng ra bộ "Đông Á Địa Lư" quy định tám con đường phát triển của ṇi Hán sau này:
1) Tây Bá Lơi Á
2) Tây Tạng, Ba Tư.
3) Tân Cương.
4) Ấn Độ
5) Việt, Thái, Miến, Tân Gia Ba.
6) Nam Dương liệt đảo.
7) Úc Châu.
8) Thái B́nh Dương Đông liệt đảo, Hàn.
Nhưng mà sự chuẩn bị quân sư để nhập Việt có thể moi móc cái tim ruột, cái mục đích của cuộc hành quân này, mặc dầu là đi giải phóng, bằng sự phát quật các chiến lệnh trong quân, ngoài dân do bộ tuyên truyền và quân chính bí mật phát bố ra:
1) Lộ ố Nàm phồ (lấy vợ An Nam).
2) D́u ố Nàm śn (tiêu tiền An Nam).
3) Ch́ ố Nàm t́ (ở đất An Nam).
— Kiều Vụ Chính Sách: tức là tiền phong của ngoại giao xâm lược. Ngày 1 tháng 5 năm 1933, tờ Đại Lộ Nguyệt San ở Thựơng Hải đăng một cuộc “Nam Dương Hoa Kiều Cộng Ḥa Quốc vận động” chủ trương lấy Hoa kiều làm chủ lực lập quốc, xâm lựơc lấy toàn đất Nam Dương lập thành Hoa kiều Cộng Ḥa Quốc, trong đó có quy định về Việt Nam: Bắc Kỳ quy về mẫu quốc, Trung Kỳ và Nam Kỳ thuộc về Hoa kiều thống trị. Nước ấy sau khi đồng hóa hết thổ dân rồi sẽ hợp nhất với mẫu quốc. Cái suy luận ấy suy động bởi Quốc Dân Đảng Tàu, cũng như hồi 1942, tháng 11, ngày 26 trên tờ Quảng Tây Nhật Báo một nhà Kiều Vụ Ủy Viên Trung Ương có tiếng đề xướng ra "Hoa kiều thổ hóa vận động” quy định rằng bề mặt phải thổ hóa, nghĩa là người Hoa kiều phải ăn mặc theo người thổ dân, nói tiếng người thổ dân, ảnh hưởng văn hóa người thổ dân để bề trong tăng mạnh thêm tác dụng Hoa hóa.
Chính sách chiến hậu của người Tàu theo đúng như mục tiêu chính trị trên, đối trong hết sức tăng gia quân bị, trọng công nghiệp và đào tạo một quốc dân hoàn toàn Ban Siêu và Mă Viện thưc dân, khi ấy đối ngoài phải tranh đ̣i quyền lợi Hoa hóa cho Hoa kiều và đối đăi với các nước phiên thuộc cũ theo một chế độ mới. Sự Tôn Khoa yêu cầu ở Hoa Thịnh Đốn chiếm lĩnh Việt với Hàn chứng thực rằng họ muốn nối gót đế quốc, xây đắp một liên hiệp "Thập quốc" đ̣i đứng làm môi giới giữa Đông Tây (ngoại giao tay trên) và làm sức an định (tiếng thuật ngữ của đế quốc Anh) cho Đông Á (nghĩa là bá chiếm), đồng thời đ̣i thực hành bảo hộ mậu dịch chính sách (ăn cắp chính sách bloc).
Họ hiện nay đang dang hai chân, một chân đứng về đế quốc, một chân đứng về nhược tiểu để mà đóng vai “con trời” trên thế giới. Sự giúp đỡ De Gaulle và nể sợ Pétain đi đôi với sự ngược đăi cách mệnh Việt tỏ rơ rằng họ muốn làm cường quốc và đứng về phe liệt cường để quay giáo lại các nước nhỏ yếu. Đối riêng Việt Nam, họ đang nghiên cứu cách nào lập thành một tỉnh, nuôi Việt gian thế nào, diệt chữ quốc ngữ thế nào, tiễu trừ dân tộc ư thức cách nào, làm sao cho người Việt tưởng ḿnh là Hán, khôi phục chữ nho thế nào, truyền bá Tam Dân chủ nghĩa thế nào, thống trị thế nào? Hỡi người Hán! Hăy quay lại mà dùng cách thực dân truyền thống nhà Minh đă văn minh chán, thử xem người Việt sẽ biết đối phó cách nào ?
Chúng ta hăy quay về ḿnh xem h́nh thể của tự ḿnh. Đất ta là đất cơ sở của Thái B́nh Dương, trung tâm của Đông Nam Á, tư lệnh đài của quốc tế, được ta th́ tiến lên xưng bá loài người, lui về tự thủ muôn thuở, bất cứ trên chính trị, quân sự, kinh tế, chiến lược, văn hóa đều đứng vào thiên hiểm của trung tâm. Cho nên tự phần ta nên hiểu: đời nay nếu ta muốn sống phải hết sức mạnh mà ta hững hờ th́ tất diệt. Lại đời nay, diệt tức là toàn diệt đó. Ta chớ nên ḥng làm Ḥa Lan hay Thụy Sĩ; bọn thân Tàu tất cũng diệt hết đi chớ để nó làm tay trong như Phần Lan với Nga. Ta c̣n nguy hiểm hơn Phần Lan đối với Nga nhiều. Phần Lan chỉ có một Nga, ta c̣n phải pḥng cả thế giới, v́ thế giới kẻ nào chiếm đựơc ta mơi xưng bá được lâu dài; tiện nhất và thẳng đừơng nhất là Tàu, ta là cái xương hóc giữa cổ họng chú chiệc, phải hiểu thế.
Hiện giờ đây ṇi Hán đă và đang c̣n tiếp sẽ uy hiếp đến sinh mệnh ta. Chúng ta thử tính xem số Hoa kiều trong nứơc ngoài 60 vạn, hợp với số minh hương hơn 2 triệu, một số 3 triệu nội gián ấy trên mặt nhân chủng quen thói lấy vợ người mà giữ gái ḿnh, ảnh hưởng tới sinh lư của ṇi giống là thế nào? Sự lũng đoạn kinh tế của bọn Hoa kiều mới lớn, từ đô thị đến ngơ hẽm, từ tầu biển đến ghe sông, từ mỏ quặng đến đồng ruộng, từ bán gạo đến lạc rang, nhất nhất nằm trong tay bọn chiệc cả. Lấy sức tiền ấy mà giẫy th́ dân chủ hay cộng sản, ba phần tư nghị viện với nội các giao tay người Tàu. Sự ngoại giao tay trên của người Tàu đi với các điều kiện xâm nhập muốn làm mưa gió th́ làm trong ta, đủ cho chính trị của ta không phải chính sách Việt nữa, uy hiếp quân sự càng lớn với nội ứng, ngoại hợp trên các chiến thuật tối tân ngày nay. Sự đồng hóa càng dễ về văn hóa, một khi nó lợi dụng được bọn thân Tàu và đồ nho. Ấy chỉ riêng một cái ám ảnh Hoa kiều, mặc dầu cuộc chiến tranh này Nhật Bản đă làm tổn hại và giảm đi chút ít, cũng đủ làm cho ta thấy sự diệt vong trước mắt, nói chi đến cả sức của chính quốc.
Huống chi Nhật, Pháp chỉ là quân địch trước mắt chớp qua và quá độ, Tàu mới là quân địch sau cùng, tức là kẻ có thể quyết định diệt vong được ḿnh. Chúng ta phải nghiên cứu, quan sát và đề pḥng kỹ lưỡng quân địch tối hậu và sự đấu tranh với họ mới hẳn quyết định cái vận mệnh của ḿnh. Những sách lược của chúng ta phải tính tới và tập trung vào vận mệnh tối hậu, nghĩa là vào quân địch tối hậu. Chúng ta phải biết bắn vượt tầm con mắt chúng ta qua khỏi cái trứơc mắt chúng ta, như thế mới nắm được sự sống c̣n trong tay chúng ta. Cho nên kể đường trường ra, chúng ta mắc vào tay quân Tàu trong ba tháng th́ toàn dân đói khát, cái đũa không c̣n mà dùng, trong sáu tháng th́ ruộng bỏ hoang, đường hết ngừơi đi, đàn bà tự tử quá nửa, trẻ con chết ba phần tư, đàn ông chết hai phần ba và trong mười năm th́ ṇi giống hoàn toàn diệt vong. Nhưng có thể trông thấy rằng Tưởng và Uông từ năm 1944 đều xuống cả. Nước Tàu từ năm 1945 trở đi trong 20 năm nội loạn và ngoại hoạn ê chề c̣n đến để trừng phạt cái dă tâm muôn thuở ấy. Quân của nó sang ta mảnh giáp không c̣n mà về dưới sức lan tràn sùng sục của sóng đáy.
* - Trích trong bộ Chu Tri Lục 3.
* - Cương lĩnh Cách mạng Việt của X. Y. Thái Dịch Lư Đông A
3)- Tội Ác Của Lănh Đạo Tàu Đối Với Nhân Loại:
Chúng tôi không lần dở lại thời kỳ cổ đại khi các vua chúa Tàu đă Hán hóa cách dă man các dân tộc lân bang như thế nào, ăn cắp những phần tinh hoa của Bách Việt ra sao ? Đó là một chuỗi các tội ác mà trời chẳng dung, đất chẳng tha cho ḍng Hán tộc. Các chuyện này mọi người đều đă biết và điều này giải thích tại sao trong chỗ thâm sâu nhất là: Tại sao Tàu cứ quyết tâm tiêu diệt Bách Việt (mà Việt Nam là hậu duệ chân truyền nhất c̣n sót lại) đến như thế! V́:
"Bách Việt c̣n, Hán chẳng yên
Đồng Trụ chẳng chiết, Giao Chỉ chẳng bị diệt" là vậy
Chúng tôi chỉ trở lại thời kỳ cận đại trong lịch sử Tàu dựa vào các hành động cụ thể của đảng Cộng sản Tàu đối với lân bang liên quan đến đường lối bành trướng Hán tộc mà thôi. Đường lối này là xuyên suốt, thống nhất trong suốt chiều dài lịch sử Hán tộc. Khi đọc qua phần trích dẫn trên, một tài liệu mà Cụ Lư Đông A đă viết từ hơn 60 năm trước, chắc hẳn thính giả Việt Nam và thính giả không phải là người Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới phải rùng ḿnh trước dă tâm to lớn của Quốc Dân Đảng Tàu. Nhưng Quốc Dân Đảng Tàu so với đảng Cộng sản Tàu th́ vẫn thua xa, chưa thấm vào đâu về hàng loạt tội ác chống nhân loại mà Mao Trạch Đông và những người theo Mao đă làm, chẳng phải chỉ đối với dân Tàu không thôi mà c̣n đối với tất cả các lân bang của Tàu, đặc biệt là Việt Nam.
Kể về tội ác chống nhân loại một cách có hệ thống, quy mô, xảo quyệt, thâm độc của Tàu cộng, th́ tội ác của Hitler chống Do Thái, của Staline chống lại dân Nga và các vùng bị Nga đồng hóa chỉ là tṛ trẻ con. Ta hăy xem xét đôi điều cụ thể đă xảy ra:
* - Trong cuộc Vạn Lư Trường Chinh của Mao khi bị quân Tưởng Giới Thạch đánh bật ra khỏi vùng Trung Nguyên, mặc dù bị thiệt hại nặng nề nhưng cộng quân Tàu đă chiếm vùng Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng và áp đặt ra chính quyền thân Mao ở đó. Hàng triệu, hàng triệu dân ở các vùng này bị giết hại âm thầm mà chẳng ai hay, v́ vào thời kỳ đó; Phương Tây c̣n bận tâm vào nhiều vấn đề khác nóng bỏng hơn. Vả lại, lúc đó Phương Tây vẫn c̣n mâu thuẫn với nhau nghiêm trọng và chưa xuất hiện một thế lực mạnh để đứng ra làm trọng tài phân xử các việc giữa Phương Tây với nhau. Biến cố năm 1950 khi Tàu cộng xua quân chiếm Tây Tạng chỉ là một đ̣n cuối cùng nhằm xác định quyền uy Tàu. Đức Đạt Lai Lạt Ma và những người Tây Tạng lưu vong hơn ai hết, họ hiểu rơ những tội ác tày trời của Cộng sản Tàu đối với dân Tây Tạng. Chính Đức Đạt Lai Lạt Ma đă nói rằng: "Điều thiết yếu cho con người là t́nh thương và trí tuệ, chứ không phải bạo lực hay tín ngưỡng".
* - Trong chiến tranh lạnh, lợi dụng cuộc chiến với Pháp cùng với sự dốt nát và ngu xuẩn của Hồ Chí Minh và những người theo ông ta, quân Cộng sản Tàu đă giúp Hồ Chí Minh thắng Pháp tại Điện Biên Phủ (Tàu cộng đă làm công việc mà nhà Thanh đă làm hồi giữa thế kỷ 19, khi đại úy Francis Garnier của Pháp mang quân đến Bắc Việt, th́ giặc Cờ Đen do tướng Tàu là Lưu Vĩnh Phúc mang quân sang Việt Nam đánh Pháp và giết Francis Garnier, với lư do quân Pháp đóng quân sát biên giới Tàu, uy hiếp an ninh nước Tàu). Sau khi Việt Nam bị chia đôi theo hiệp định Geneva năm 1954 quân Tàu cộng vẫn không chịu rút về nước, mà kéo về vùng lănh thổ Việt Nam dọc sát ngay biên giới với Tàu để làm thế ỷ dốc, đồng thời gây áp lực với Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam để buộc Cộng sản Việt Nam phải đi theo Tàu, từ đó Cộng sản Hà Nội trở thành con bài bung xung và làm tiền đồn bảo vệ cho Tàu ở phía nam.
Khi đất nước Việt Nam bị chia đôi, Hồ Chí Minh và những người Cộng sản theo ông ta vẫn ngu muội tưởng rằng "đánh Mỹ là chính nghĩa lắm". Chỉ v́ đầu óc quá thấp kém, u tối Hồ chí Minh và những người theo Hồ Chí Minh không biết phân biệt "Tối Hậu Địch Nhân là Tàu" và "Tương Đối Địch Nhân (kẻ thù tạm thời) là Pháp hay Mỹ", cho nên Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam đă trở thành công cụ tay sai đắc lực cho Cộng sản Tàu trong việc giết hại chính đồng bào ḿnh, tiêu diệt biết bao nhiêu nhân tài của dân tộc, tàn phá đất nước đến tận cùng để phục vụ cho chủ nghĩa bành trướng bá quyền của Hán tộc. Như vậy, tội ác của đảng Cộng sản Hà Nội đối với dân tộc Việt Nam phải nặng lắm chứ! Nhưng hiện nay v́ t́nh nghĩa đồng bào, v́ việc lớn để phục hưng và phục hoạt đất nước, mà chúng ta cố gắng bỏ qua những dị biệt để nh́n chung về một hướng.
Ngoài tội ác đó với dân Việt Nam, Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, Măn Châu và với các sắc dân thiểu số khác trong lục địa Trung Hoa, ta c̣n phải kể ra đây tội ác chống nhân loại của Cộng sản Tàu với dân tộc Campuchia sau ngày 17 tháng 4 năm 1975, khi Cộng sản Campuchia nắm quyền tại đây. Do bàn tay chỉ đạo của Bắc Kinh mà bù nh́n Pol Pot đă giết chết một cách vô cùng dă man hơn 2 triệu người dân Campuchia vô tội.
4)- Tham vọng lấn chiếm thế giới của Tàu:
Thời kỳ tŕ hoăn chiến (hay chiến tranh gián chỉ, proxy war) giữa khối Cộng Sản và Tự Do chấm dứt khi Việt Nam Cộng Hoà bị bức tử vào tháng 4 năm 1975, để thế giới bước vào giai đoạn chuyển tiếp tức là lúc Liên Xô can thiệp vào khắp nơi trên thế giới. Giai đoạn này báo hiệu sự cáo chung của Liên Xô, nhưng cũng là một dấu hiệu chỉ ra thời kỳ mà Tàu cộng chuyển qua sách lược xâm lấn các lân bang một cách có quy mô, hệ thống ở khắp nơi. Do vậy, ta cần phải xem xét các điều đă và đang xảy ra đối với các lân bang của Tàu. Năm 1978 khi Liên Xô tung nhân lực, tài lực và vật lực để can thiệp vào nhiều vùng trên thế giới nhằm gắng sức đánh sập Mỹ và Phương Tây, nhưng Liên Xô đă trúng kế Mỹ một cách thảm thương v́ tài nguyên của Liên Xô có giới hạn, kinh tế của Liên Xô lại èo uột và sự hiểu biết của Liên Xô về thế giới quá nghèo nàn và một chiều, trong khi Trung cộng lại ngả hẳn sang phía Mỹ th́ mọi cố gắng của Liên Xô coi như vô vọng. Do đó, sự tan ră của Liên Xô chỉ c̣n là vấn đề của thời gian.
Để thưởng công cho Trung cộng, Phương Tây và Mỹ đă giúp Bắc Kinh về kinh tế, kỹ thuật (cả Phương Tây-Mỹ và Trung cộng đều có ư đồ trong sự trợ giúp này, sẽ bàn vào một dịp khác khi thời gian cho phép) và chính trị (giúp Trung cộng có 1 chân trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc). Như thế, Trung cộng yên hàn với Phương Tây-Mỹ khi Liên Xô tan ră. Trung cộng không phải lo đối đầu với con gấu Bắc Cực nữa. Tàu biết là đă đến lúc họ phải cần tập trung tối đa nỗ lực nhằm khai thác tối đa, trong thời kỳ lúc quan hệ với Hoa Kỳ đang tốt đẹp để củng cố và phát triển tối đa về kinh tế, kỹ thuật đồng thời chuẩn bị các phương tiện nhằm xâm chiếm các nước lân bang một cách âm thầm thông qua đường lối mua chuộc ngoại giao, kết hợp với kinh tế, quân sự đi liền với đà di dân để đồng hoá các vùng biên giới giữa Tàu và các nước lân bang ( thí dụ rơ nét nhất về âm mưu di dân thâm hiểm này đang xảy ra tại Việt Nam. Chính quyền tay sai Việt cộng thân Tàu đă cho phép dân Tàu hay là Tàu cộng đă được huấn luyện có quyền qua biên giới Việt-Tàu để đi lại khắp vùng lănh thổ Việt Nam mà không cần xin chiếu khán hay Visa nhập cảnh. Bắc Kinh cũng đă và đang huấn luyện, dạy tiếng Việt cho những thanh niên Tàu nghèo khổ và không thể kiếm được vợ tại Tàu và đưa họ sang sinh sống tại Việt Nam.
Chúng ta phải nhớ rằng: Hiện nay có khoảng hơn 100 triệu thanh niên Tàu không thể kiếm được vợ ngay trong nước Tàu v́ nạn "Trai Thừa Gái Thiếu" do hậu qủa của chính sách "Một Con" do đảng Cộng sản Tàu đề ra. Những thanh niên t́nh báo này khi sang Việt Nam th́ lấy gái Việt Nam và được lệnh từ Bắc Kinh để định cư tại 1 vùng chiến lược nào đó tại Việt Nam. Với tiền bạc dồi dào được cung cấp từ các nhóm t́nh báo Tàu trá h́nh làm con buôn đă nằm sẳn trong nước Việt Nam, các thanh niên này thông qua gia đ́nh vợ Việt, họ sẽ phát triển mạng lưới kinh tế và t́nh báo khắp Việt Nam. Tại các vùng chiến lược tại Việt Nam, th́ nhóm Tàu t́nh báo chiến lược này với tiền bạc và ưu thế về kinh tế, họ sẽ dần dần nắm hệ thống chính quyền địa phương. Theo thời gian, dân chúng trong những vùng chiến lược này sẽ là Tàu, Tàu lai hay những người có họ hàng thân thiết với Tàu hay có con rễ người Tàu.
Khi cần có một cuộc trưng cầu dân ư tỏ vẻ "dân chủ kiểu Tàu", để xem dân chúng ở các vùng chiến lược này có muốn đất đai nơi họ cư ngụ thuộc về Việt Nam hay Bắc Kinh, th́ đương nhiên dân chúng vùng này sẽ ngả về phía Bắc Kinh. Như vậy Việt Nam sẽ mất đất đai hay bị Tàu đồng hóa mà Tàu không cần phải đánh chiếm. Lịch sử là một cuộc tái diễn, chuyện Trọng Thủy, Mỵ Châu đă và đang lập lại trên đất nước Việt Nam một cách có hệ thống bởi giới cầm quyền Bắc Kinh và những tên Việt gian Cộng sản tay sai bán nước cho Tàu đang đóng vai lănh đạo Việt Nam) để rồi từ đó lan rộng ra từng bước một, cộng thêm với sự tiếp tay của các chính quyền tay sai, bù nh́n thân Tàu tại các nước Việt Nam, Lào, Campuchia, Nepal th́ một ngày không xa, Tàu sẽ chiếm hay chi phối toàn bộ các nước này. Khi t́nh h́nh chín mùi, bọn Tàu sẽ dùng thủ thuật dân chủ bịp bợm (qua h́nh thức trưng cầu dân ư), kết hợp bạo lực để h́nh thành các chính quyền địa phương hăy c̣n mang mầu sắc bản xứ, nhưng thực chất một nửa dân số các vùng ấy là Tàu hay Tàu lai và các lănh đạo chính quyền ấy đều là Tàu trá h́nh, để trong ṿng không đầy 50 năm nữa hay là hai thế hệ sau, các lân bang này sẽ bị tuyên bố trở thành một tỉnh của Tàu.
Theo ước tính này th́ trong ṿng chưa tới 50 năm nữa, tức là khoảng năm 2050 th́ toàn bộ vùng Đông Nam Á sẽ bị Hán hóa hoàn toàn. Khi Đông Nam Á bị mất vào tay Tàu mà Phương Tây-Mỹ chẳng làm ǵ được th́ Úc Châu, Tân Tây Lan sẽ bị đe dọa và cùng cách thức áp dụng tại các nước Đông Nam Á. Người Tàu tại Úc, Tân Tây Lan cũng sẽ chiếm ít nhất một nửa dân số để từ đó đưa Úc và Tân Tây Lan thành những tỉnh của Tàu vào khoảng năm 2050. (chúng ta nên hiểu rằng sau tháng 4 năm 1975 khi đàn em Cộng sản Hà Nội tung quân chiếm trọn Việt Nam, th́ Bắc Kinh đă có những kế sách xuất cảng người Tàu sang các nước lân bang phía Nam và Tây phương, đây là một sách lược lâu dài và vô cùng tinh vi, Bắc Kinh hiểu rằng phải khống chế Úc Châu mới đẩy Hoa Kỳ sang bên kia quần đảo Hawaii - Hạ Uy Di, tính đến nay không ai có thể biết rơ là có bao nhiêu t́nh báo người "Việt" nói tiếng Tàu đang nằm vùng và làm việc cho Bắc Kinh khắp nơi tại Úc Châu. Sau 30 năm đến nay người "Việt Nam" c̣n "vượt biên" đến Úc Châu từ Nam Dương-Indonesia, Timor. Nhưng theo tin mới nhất từ Bộ Di Trú Úc th́ hầu như những người Việt Nam này th́ lại không biết nói tiếng Việt Nam mà chỉ biết nói tiếng Trung Hoa, từ Vân Nam người Tàu có thể đi đường xe hỏa xuống Kualalumpur sang Jakarta và "vượt biển tị nạn" sang Úc. V́ vậy Bắc Kinh mới gọi con đường sắt nối liền Vân Nam và Thái Lan là con đường chiến lược. Xin xem lại đoạn “Kiều Vụ Chính Sách – Chu Tri Lục 3 của X. Y. Thái Dịch Lư Đông A ở đoạn trên).
Khi Úc đă mất, tất cả các đảo nhỏ ở Thái B́nh Dương sẽ bị Tàu xâm chiếm bằng ngả di dân (Nhập cảnh lậu hay di dân chính thức bằng cách hối lộ chính quyền địa phương tham nhũng tại các nước này) và cũng vào khoảng năm 2050, Hawaii sẽ bị Hán hóa. Với đà lấn chiếm thâm hiểm như vậy, thời điểm 2050 th́ Tàu sẽ ngang nhiên trở thành thế lực chi phối toàn bộ 2/3 vùng Châu Á-Thái B́nh Dương và Ấn Độ Dương, một phần Châu Phi, riêng Úc Châu th́ coi như đă bị Bắc Kinh xóa tên, v́ Úc Châu đất rộng nhưng dân số lại ít, để đẩy Âu Châu và Mỹ co cụm vào thế pḥng thủ trên 1/3 diện tích Thái B́nh Dương và Vùng Bắc Đại Tây Dương mà thôi. Riêng Trung-Nam Mỹ th́ cũng sẽ bị Tàu khống chế. Mặc khác, thông qua các Cộng Ḥa Hồi Giáo thuộc Liên Xô cũ, Tàu sẽ tràn lên hướng Tây Bắc, theo con đường buôn bán tơ lụa khi xưa để chiếm toàn vùng biển Caspian, mạn Nam Nga, Iran, Iraq, Syria, v.v.v. theo đúng con đường mà ngày xưa Thành Cát Tư Hăn đă thực hiện trong thế kỷ thứ 13.
Theo chúng tôi ước tính chính xác là: Trước năm 2100, toàn bộ thế giới sẽ bị Tàu đô hộ, mọi quyết định về vận mạng thế giới sẽ xuất phát từ Bắc Kinh. Đây là một sự thật được lượng định rơ ràng chứ không phải ảo tưởng, mong các nhà nghiên cứu chiến lược để tâm theo dơi.
Không phải là Tàu không quan tâm đến thái độ của Hoa Kỳ hay Âu Châu nhưng Tàu đánh giá là: Mạng lưới t́nh báo Tàu thông qua đạo quân thứ 5 hiện đang hiện diện hơn 60 triệu người khắp thế giới và đang nắm nền kinh tế tại nhiều nước (thí dụ vùng Đông Nam Á) th́ Tàu đủ sức khuấy động, tạo sự bất ổn về t́nh h́nh chính trị, xă hội, kinh tế của Hoa Kỳ và Âu Châu. Ở một tầm nh́n chiến lược cao hơn, Tàu nghĩ rằng: Xă hội Phương Tây quá phóng túng và tự do theo chủ nghĩa cá nhân, th́ xă hội này sẽ dăy chết trước làn sóng xâm thực một cách từ từ nhưng vô cùng hữu hiệu của Tàu mà Tàu không cần gây chiến tranh toàn diện. Nếu bất đắc dĩ Bắc Kinh phải tham gia vào cuộc chiến tranh đối đầu trực tiếp bằng vơ lực th́ Bắc Kinh sẵn sàng làm liều, giáng trả với tất cả sức mạnh nguyên tử hay chiến tranh cổ điển và bất chấp mọi qui ước, v́ Bắc Kinh nghĩ là sau cuộc chiến tranh, với đất rộng, người đông Trung Hoa vẫn c̣n tồn tại trong khi đối phương gần như bị tận diệt dân số.
5)- Bài Học Tiêu Biểu:
Để minh chứng cho nhận định trên, chúng tôi xin đưa ra đây một số trường hợp cụ thể tiêu biểu:
a) Khủng Bố: Câu nói để đời với những ai quen với chính trị là thế này: "Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta". Như vậy Tàu xác định rơ kẻ thù tối hậu của họ là Hoa Kỳ, mà Hoa Kỳ là kẻ thù của các nhóm cực đoan trong thế giới Hồi Giáo. Vậy Hồi Giáo cực đoan là bạn thân của Bắc Kinh. V́ vậy, Bắc Kinh đứng đằng sau vụ 9-11 tại Hoa Kỳ là không sai!
Chúng ta hăy xem cuốn "Unrestricted Warfare" của hai đại tá Trung cộng là Qiao Liang (Dao Lương) và Wang Xiangsui (Vương Sơn Thủy), viết 3 năm trước khi vụ 9-11 xảy ra ở New York th́ rơ (cuốn sách Unrestricted Warfare của nhà xuất bản Pan American Publishing Company, Introduction by Ai Santoli – Al Santoli hiện là thứ trưởng quốc phṇg Hoa Kỳ). Giang Trạch Dân rất thích thú và cho thâu lại thành băng (tape) để Giang xem đi xem lại nhiều lần cảnh toà Tháp Đôi tại New York bị khủng bố tấn công và sập đổ, (người ta đếm được là họ Giang đă xem đi xem lại tổng cộng 32 lần trong 1 ngày).
Chúng tôi cũng xin nói rơ là: Tung ra vũ khí hóa học, sinh vật học để khủng bố thế giới cũng là do bàn tay của Bắc Kinh, cho dù kẻ xử dụng vũ khí này là bọn khủng bố cực đoan Hồi giáo (Bắc Kinh chơi tṛ ném đá dấu tay, đưa vũ khí sinh hóa học, vi trùng học cho bọn Hồi giáo quá khích để giết Mỹ và Phương Tây). Nếu cần xử dụng bom bẩn hay vũ khí nguyên tử khi t́nh h́nh thực sự bất lợi cho Tàu th́ Tàu sẵn sàng làm ngay. Mao Trạch Đông đă từng tuyên bố: "Nếu chết 500 triệu người Trung Hoa để chiếm cả thế giới th́ Trung Hoa sẵn sàng làm".
Trung Cộng nghĩ rằng: Nếu thảm cảnh này xảy ra th́ xă hội Tây Phương-Mỹ sẽ dễ bị suy sụp v́ họ không có nền "kinh tế quốc dân" (kinh tế dân sinh tự túc) theo kiểu tự cung cấp để có thể tồn tại được khi t́nh h́nh cực xấu xảy ra và v́ sức chịu đựng cực khổ, căng thẳng tinh thần của Mỹ và Tây Phương không được mạnh lắm nếu so với dân Tàu.
b) Bài Học Từ Các Lân Bang Của Tàu: Chiến thuật "dương đông kích tây" luôn được Tàu xử dụng. Theo nhận định này th́ Đài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên là "dương đông” để Trung cộng lấy tiền và hàng hóa, âm thầm thôn tính Miến Điện, Việt Nam, Lào, Campuchia, Nepal, Bhutan là "kích tây" để chiếm đất đai và tài nguyên. Kế tiếp sẽ là Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân và xa hơn nữa là Úc, Tân Tây Lan, Hawaii, Iran, Iraq, Pakistan, Ả Rập Saudi và các nước Hồi giáo thuộc Liên Xô cũ (Trung Á). Khi các vùng này thuộc về Tàu th́ Ấn Độ phải quy hàng, Nga phải xếp giáo, Âu Châu phải quỳ gối và Hoa Kỳ phải găy cánh. Kết quả, thế giới chỉ có Tàu và Tàu làm chủ mà thôi.
Chúng tôi muốn nêu vấn đề này lên để cảnh tỉnh thế giới không phải v́ quyền lợi của đất nước Việt Nam chúng tôi không thôi, mà v́ là Hiểm Họa Liên Hệ Đến Toàn Cầu Đang Tiến Tới Gần Kề Do Bắc Kinh Gây Ra. Trường hợp Việt Nam hiện nay chỉ là điển h́nh cho sách lược thâm hiểm này thôi.
6)- Âm mưu thôn tính Việt Nam và các nước Đông Nam Á của Bắc Kinh:
Năm 1978 khi Lê Duẩn và Lê Đức Thọ theo Liên Xô và hăm he xuất cảng cách mạng đỏ sang Đông Nam Á, đe dọa an ninh của các đồng minh Mỹ và quyền lợi của Mỹ tại đó, th́ Đặng Tiểu B́nh coi đó là hành động đe dọa an ninh của Tàu và sau đó xua quân sang đánh Việt Nam gọi là dạy cho Việt Nam 1 bài học (Đặng bắn 1 mũi tên mà giết chết 2 con chim: Tỏ ra nhiệt t́nh với Mỹ, nhưng cũng là cách để diệt nhóm Tứ Nhân Bang và những người theo Giang Thanh). Khi Liên Xô sụp đổ th́ đảng Cộng sản Việt Nam bị bơ vơ, thế là Tàu lôi kéo cộng sản Việt Nam quay về với Tàu với lời nói đường mật là "Mỹ luôn luôn muốn lật đổ các đồng chí đấy". Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh, Vơ Văn Kiệt, v.v.v. v́ đầu óc hẹp ḥi và thiển cận, chỉ lo đặt quyền lợi của đảng họ mà quên quyền lợi của dân tộc, cho đến năm 1990 họ vẫn không biết được "tối hậu địch nhân, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta là Tàu chứ không phải Mỹ". V́ vậy, sợi dây tḥng lọng của Trung cộng cứ thế mà xiết cổ đảng Cộng sản Hà Nội ngày càng chặt để đến nay, sau 15 năm bị Trung cộng chi phối, toàn dân Việt Nam đă trở thành nô lệ cho Tàu, giang sơn gấm vóc Việt Nam đă bị Tàu chiếm đất, nền kinh tế èo uột của Việt Nam hiện nay đang bị Tàu chi phối toàn diện, văn hóa Việt Nam nay đang bị Hán hóa trên mọi mặt, mọi cấp chính quyền từ trung ương tới địa phương đều có cán bộ t́nh báo người Tàu gài vào điều khiển. Như vậy, trên thực tế, Việt Nam đă trở thành một tỉnh của Tàu. Nước Việt Nam đă mất vào bàn tay tham lam của Bắc Kinh. Người Tàu nay được quyền đi lại tự do trên khắp lănh thổ Việt Nam. Số người Tàu hiện nay tại Việt Nam được ước tính là khoảng trên 3 triệu người đang có mặt thường trực và đang nhập "hộ khẩu" ào ạt vào Việt Nam để hợp thức hóa t́nh trạng cư trú. Trong ṿng 5 năm tới, số này có thể lên đến 10 triệu người. Chợ Lớn nay đă thành một thành phố Tàu, đảo Phú Quốc chỉ trong ṿng 10 năm nữa có thể trở thành một Singapore thứ hai. T́nh h́nh này không những đang xảy ra tại Việt Nam, Lào, Campuchia mà c̣n đang xảy ra tại Miến Điện, Nepal, Bhutan, Kyrgystan, Bắc Hàn, Phi Luật Tân và các ḥn đảo tại Thái B́nh Dương nữa.
Song song với nỗ lực biến Phú Quốc thành một Singapore thông qua bàn tay người Tàu ở Hong Kong, Thái Lan hay Singapore, thậm chí cả từ Đài Loan, th́ nay Bắc Kinh cũng đang thực hiện một nỗ lực vô cùng quan trọng khác là: "Sẽ t́m cách chiếm lưu vực sông Hồng Hà ở Bắc Việt Nam và khu vực Biển Hồ của Campuchia". Với đà lấn chiếm này th́ chỉ trong ṿng 15 năm nữa thôi Trung cộng sẽ kiểm soát 2 vùng quan trọng này ở Đông Dương. Tại sao chúng tôi tiên đoán như vậy ? Xin thưa: Về phương diện phong thủy th́ đảo Hải Nam của Tàu và Biển Hồ có vị trí đối xứng, vùng châu thổ sông Hồng có thể trấn áp vùng Hoa Nam của Tàu (có nguồn gốc từ dăy Hy Mă Lạp Sơn) và toàn thể nước Tàu. V́ vậy, Bắc Kinh t́m mọi cách phải chiếm Bắc Việt đầu tiên để phá thế phong thủy nguy hiểm cho nước Tàu, sau đó sẽ từng bước chiếm toàn thể Việt Nam và cả vùng Đông Nam Á, theo đúng như những điều Cụ Lư Đông A đă tiên đoán cách đây hơn 60 năm.
Một vài ḥn đảo của Campuchia dành cho Tàu xử dụng, dự án làm kinh đào ở Nam Thái Lan kư kết với Tàu và một số ḥn đảo của Miến Điện hiện đang được Tàu cho xây cất các công sự hạ tầng về kinh tế, quân sự, tiếp vận, pḥng thủ, tất cả đều nằm trong ư đồ chiến lược đen tối xâm chiếm Á Châu của Bắc Kinh.
Con đường muôn thuở của sách lược Hán hóa của lănh đạo Tàu là như thế này "kết hợp kinh tế, quân sự, ngoại giao, di dân", để ép buộc các lân bang phải tương nhượng một vùng lănh thổ chiến lược nào đó, rồi đưa thêm dân Tàu tới đó để biến các vùng đó thành các vùng do người Tàu thống trị, trong tường kỳ hủy diệt văn hóa của người bản xứ, biến vùng ấy, nước ấy thành một tỉnh của Trung Hoa.
Tất cả điều đó, Trung cộng đang dốc toàn lực tiến hành trên quy mô lớn nhờ Bắc Kinh có nhiều tiền do thặng dư mậu dịch của Tàu với thế giới đang gia tăng từng ngày, đến khi thế giới nh́n thấy th́ đă trễ. Tàu đang tuôn hàng hóa ồ ạt sang Việt Nam, Lào, Campuchia, Miến Điện, Nepal, Bắc Hàn, Krygystan qua đường biên giới với giá rẻ mạt nhằm hủy diệt nền "kinh tế quốc dân" của các lân bang, đồng thời gây bất ổn trong vùng biên giới, nắm chặt các nhóm lănh đạo thân Tàu tại các nước này, nhằm gây sức ép buộc các chính quyền thân Tàu này cắt đất, dâng biển cho Tàu và phải mở cửa biên giới để người Tàu có quyền đi lại tự do trên lănh thổ các nước này. Đây là sách lược "trộn lẫn một số nhỏ với khối lớn là 1 tỷ 3 người Tàu" nên chẳng bao lâu nữa,