|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
0 - Dẫn nhập | 1 - Đảng cộng sản là ǵ? | 2 - ĐCSTQ xuất sinh như thế nào? | 3 - ĐCSTQ, một chính thể bạo ngược. | 4 - ĐCSTQ, một thế lực phản vũ trụ. | 5 - Giang Trạch Dân và ĐCSTQ câu kết với nhau đàn áp Pháp Luân Công. | 6 - ĐCSTQ phá hoại văn hoá dân tộc. | 7 - ĐCSTQ, một lịch sử đầy giết chóc. | 8 - ĐCSTQ, một tà giáo về bản chất. | 9 - ĐCSTQ với bản tính lưu manh.
|
|
Sự sụp đổ của khối Xă hội Chủ nghĩa do Liên Xô dẫn đầu vào đầu những năm 90 đă đánh dấu sự thất bại của Chủ nghĩa Cộng sản sau gần một thế kỷ. Tuy nhiên, ĐCSTQ (Đảng Cộng sản Trung Quốc) không ngờ đă sống sót và vẫn nắm quyền ở Trung Quốc, một quốc gia với 1/5 dân số thế giới. Một câu hỏi tất yếu nảy sinh là: liệu ĐCSTQ ngày nay có c̣n thật sự đi theo Chủ nghĩa Cộng sản hay không?
Bây giờ không ai ở Trung Quốc, bao gồm cả các đảng viên, tin vào Chủ nghĩa Cộng sản. Sau 50 năm đi theo Chủ nghĩa Xă hội, ĐCSTQ bây giờ đă cho phép tư hữu hóa và thậm chí c̣n có thị trường chứng khoán. ĐCSTQ c̣n t́m kiếm đầu tư nước ngoài để thành lập các doanh nghiệp mới, trong khi bóc lột công nhân và nông dân đến mức độ tối đa. Điều này hoàn toàn trái ngược với lư tưởng của Chủ nghĩa Cộng sản. Mặc dù thỏa hiệp với Chủ nghĩa Tư bản, ĐCSTQ vẫn duy tŕ quyền thống trị độc tài đối với nhân dân Trung Quốc. Hiến pháp sửa đổi năm 2004 vẫn cứng ngắc tuyên bố rằng “Nhân dân các dân tộc Trung Quốc sẽ tiếp tục chấp hành chế độ chuyên chính dân chủ nhân dân và đường lối Xă hội Chủ nghĩa dưới sự lănh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc và sự dẫn lối của chủ nghĩa Mácxít-Lêninít, ư thức hệ của Mao Trạch Đông, lư luận của Đặng Tiểu B́nh và tư tưởng quan trọng về ‘Ba Đại diện’…”
“Con báo đă chết, vẫn c̣n lưu lại bộ da” [1]. ĐCSTQ ngày nay chỉ c̣n lại “bộ da”. ĐCSTQ kế thừa bộ da này và dùng nó để duy tŕ quyền thống trị Trung Quốc.
Bản chất của bộ da mà ĐCSTQ kế thừa, hay tổ chức của ĐCSTQ là ǵ?
******************
Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ tự gọi ḿnh là một tôn giáo
nhưng nó có tất cả các đặc điểm của một tôn giáo (Bảng 1). Khi mới bắt đầu
thành lập, nó coi chủ nghĩa Mác-xít là chân lư tuyệt đối đúng đắn trên thế
giới. Nó sùng bái tôn thờ Mác như vị thánh tinh thần của ḿnh, và hô hào
nhân dân tham gia vào một cuộc đấu tranh suốt cuộc đời v́ mục đích là xây
dựng một “thiên đường cộng sản trên thế giới”.
Bảng 1. Các đặc điểm mang tính tôn giáo của ĐCSTQ.
| Các h́nh thức cơ bản của một tôn giáo | Các h́nh thức tương ứng của ĐCSTQ | |
| 1. | Nhà thờ hay diễn thuyết. | Tất cả các cấp ủy đảng; các diễn thuyết trong các buổi họp đảng cho đến các phương tiện thông tin đại chúng đều bị ĐCSTQ kiểm soát. |
| 2. | Giáo lư. | Chủ nghĩa Mác-xít-Lê-nin-nít, ư thức hệ của Mao Trạch Đông, lư luận của Đặng Tiểu B́nh và tư tưởng ‘Ba Đại diện’ của Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng. |
| 3. | Nghi lễ kết nạp, quy y. | Buổi lễ tuyên thệ trung thành măi măi với ĐCSTQ |
| 4. | Trung thành với một tôn giáo. | Đảng viên phải tuyệt đối trung thành với ĐCSTQ. |
| 5. | Chức sắc: linh mục, thượng toạ, … | Các bí thư và nhân viên phụ trách các công tác đảng các cấp. |
| 6. | Thờ thần, Phật, … | Báng bổ tất cả các vị thần và sau đó tự suy tôn ḿnh làm một “vị thần” vô danh. |
| 7. | Chết được gọi là “đi lên thiên đường hoặc xuống địa ngục”. | Chết được gọi là “đi gặp Các-Mác”. |
| 8. | Kinh sách. | Lư thuyết và các bài viết của các lănh đạo đảng. |
| 9. | Giảng đạo. | Các thể loại họp hành và phát biểu của lănh đạo. |
| 10. | Tụng kinh; học và trau dồi kinh sách. | Học chính trị, họp nhóm thường kỳ hoặc các hoạt động của các đảng viên. |
| 11. | Thánh ca. | Các bài hát ca ngợi đảng. |
| 12. | Đóng phí. | Đảng phí bắt buộc; phân bổ ngân sách nhà nước bắt buộc cho đảng từ mồ hôi và máu của dân. |
| 13. | Giới luật, kỷ luật. | Kỷ luật đảng bao gồm “quản thúc và điều tra tại nhà” và “khai trừ ra khỏi đảng” cho đến các thủ đoạn tra tấn chết người và thậm chí trừng phạt cả người thân và bạn bè. |
ĐCSTQ rất khác biệt với bất kể chính giáo nào. Tất cả các chính giáo đều tin vào Thần và từ bi, và có sứ mệnh khuyên bảo con người duy tŕ đạo đức và cứu rỗi linh hồn. ĐCSTQ không tin vào Thần và đi ngược lại đạo đức truyền thống.
Những việc ĐCSTQ đă làm chứng tỏ rằng nó là một tà giáo. Học thuyết của ĐCSTQ dựa trên đấu tranh giai cấp, bạo lực cách mạng và chuyên chính vô sản và đă tạo ra cái gọi là “cách mạng vô sản” đầy máu và bạo lực. Khủng bố đỏ dưới Chủ nghĩa Cộng sản đă kéo dài khoảng một thế kỷ, đem đến thảm họa cho hàng chục nước trên thế giới và cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu con người. Lư tưởng cộng sản đă tạo ra địa ngục trần gian không ǵ khác là một tà giáo tà ác nhất trên thế giới.
Bản chất tà giáo của ĐCSTQ được tóm tắt dưới sáu mục sau:
ĐCSTQ lấy chủ nghĩa Mác làm học thuyết tôn giáo và khoe trương nó như là “chân lư không thể phá vỡ.” Học thuyết của ĐCSTQ không có từ tâm và ḷng khoan dung. Thay vào đó, nó mang đầy tính ngạo mạn. Chủ nghĩa Mác là một sản phẩm của giai đoạn đầu của chủ nghĩa tư bản khi năng suất lao động thấp và khoa học vẫn c̣n kém phát triển. Nó không hề có một hiểu biết đúng đắn về các mối quan hệ giữa con người và xă hội hay con người và tự nhiên. Không may là, lư tưởng dị giáo này đă phát triển thành một phong trào cộng sản quốc tế và đă làm hại nhân thế hơn một thế kỷ trước khi mọi người vứt bỏ nó sau khi phát hiện ra rằng trên thực tế nó hoàn toàn sai lầm.
Những người lănh đạo đảng từ thời Lê-nin đă liên tục sửa đổi học thuyết của giáo phái đó. Từ lư thuyết của Lê-nin về bạo lực cách mạng cho đến lư thuyết của Mao Trạch Đông về liên tục cách mạng dưới chế độ chuyên chính vô sản, đến “Ba đại diện” của Giang Trạch Dân, lịch sử của ĐCSTQ đầy rẫy những học thuyết và ảo tưởng dị giáo như thế. Mặc dù những học thuyết này đă liên tục gây ra những thảm họa trên thực tế và tự mâu thuẫn lẫn nhau, ĐCSTQ vẫn tự nhận là nó hoàn toàn đúng và bắt buộc nhân dân phải học học thuyết của nó.
Tiêu diệt những người bất đồng chính kiến là phương tiện hữu hiệu nhất để tà giáo cộng sản đó phổ biến học thuyết của nó. Tại v́ học thuyết đó và cách cư xử của tà giáo này quá lố bịch, ĐCSTQ phải bắt buộc nhân dân chấp nhận chúng, dựa vào bạo lực để tiêu diệt những người bất đồng chính kiến. Sau khi ĐCSTQ giành được chính quyền ở Trung Quốc, nó bắt đầu việc thực hiện “cải cách ruộng đất” để tiêu diệt những người sở hữu đất đai, “cải cách xă hội chủ nghĩa” trong công nghiệp và thương nghiệp để tiêu diệt các nhà tư bản, “phong trào tiêu diệt phản động” để tiêu diệt những tôn giáo truyền thống và những người nắm quyền trước khi ĐCSTQ giành được chính quyền, “phong trào chống cánh hữu” để bịt miệng những người trí thức và “Đại Cách mạng Văn hóa” để tiêu diệt Văn hóa truyền thống Trung Quốc. ĐCSTQ đă có thể thống nhất Trung Quốc dưới tà giáo cộng sản và đạt được một t́nh thế mà tất cả mọi người đọc Sách Đỏ, nhảy “điệu trung thành” và “xin ư kiến chỉ đạo của đảng buổi sáng và báo cáo lên đảng vào buổi tối.” Vào thời kỳ sau khi chế độ của Mao và Đặng, ĐCSTQ đánh giá rằng Pháp Luân Công, một phương pháp tu luyện truyền thống tin vào “Chân, Thiện, và Nhẫn” sẽ cạnh tranh với nó để thu hút quần chúng và do đó có ư định tiêu diệt Pháp Luân Công. Do đó nó bắt đầu một cuộc đàn áp mang tính diệt chủng đối với Pháp Luân Công cho đến tận bây giờ.
Từ Mác đến Giang Trạch Dân, chân dung của những người lănh đạo ĐCSTQ luôn được treo lên để tôn thờ. Quyền lực tuyệt đối của những người lănh đạo ĐCSTQ nghiêm cấm bất kể thách thức nào. Mao Trạch Đông được dựng lên làm “mặt trời đỏ” và “người giải phóng lớn”. ĐCSTQ tán dương một cách thái quá những bài viết của Mao, nói rằng “một câu bằng 10 ngh́n câu của người b́nh thường”. Với tư cách là “một đảng viên b́nh thường”, Đặng Tiểu B́nh đă từng thống lĩnh chính trị Trung Quốc như một lănh chúa. Học thuyết “Ba đại diện” của Giang Trạch Dân chỉ dài có hơn 40 chữ một chút bao gồm cả dấu chấm nhưng Đại hội 4 của ĐCSTQ thổi phồng lên là “đem đến câu trả lời sáng tạo cho những vấn đề như chủ nghĩa xă hội là ǵ, làm thế nào để xây dựng chủ nghĩa xă hội, chúng ta xây dựng loại đảng nào và xây dựng đảng như thế nào.” ĐCSTQ cũng tán dương thái quá về tư tưởng của “Ba đại diện”, mặc dù trong trường hợp này thực chất là chế nhạo nó khi nói rằng nó là sự tiếp nối và phát triển của chủ nghĩa Mác Lê-nin, tư tưởng Mao Trạch Đông và học thuyết Đặng Tiểu B́nh.
Việc giết người vô tội một cách vô nhân đạo của Stalin, “Đại Cách mạng Văn hóa” mang tính hủy diệt của Mao Trạch Đông, lệnh thảm sát Thiên An Môn của Đặng Tiểu B́nh và cuộc đàn áp Pháp Luân Công vẫn đang tiếp diễn của Giang Trạch Dân là những kết quả rùng rợn của chế độ độc tài dị giáo của ĐCSTQ.
Một mặt, ĐCSTQ ban hành Hiến Pháp, “Tất cả quyền lực trong Nước Cộng ḥa Nhân dân Trung hoa thuộc về nhân dân. Các cơ quan thông qua đó nhân dân thi hành quyền lực nhà nước là Quốc hội và các Hội đồng địa phương các cấp”. “Không một tổ chức hay cá nhân nào được quyền đứng trên Hiến pháp và Pháp luật”.” [2] Mặt khác, Hiến chương của ĐCSTQ tuyên bố rằng ĐCSTQ là lănh đạo trung tâm của sự nghiệp xă hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc, vượt trên cả đất nước và nhân dân. Chủ tịch Ủy ban thường vụ Quốc hội có “những bài phát biểu quan trọng” trên khắp cả nước nói rằng Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước, phải tuân theo sự lănh đạo của ĐCSTQ. Theo nguyên tắc “tập trung dân chủ” của ĐCSTQ, toàn đảng phải tuân theo Ban chấp hành Trung ương Đảng. Bản chất là, điều mà Quốc hội thực sự nhấn mạnh là quyền độc tài của Tổng bí thư được bảo vệ bằng luật pháp.
Tổ chức của ĐCSTQ rất là nghiêm ngặt: cần phải có đủ giới thiệu của 2 đảng viên th́ mới được kết nạp đảng; đảng viên mới phải thề trung thành với đảng măi măi sau khi được kết nạp; đảng viên phải đóng đảng phí, tham dự các hoạt động của đảng tổ chức, và tham gia học chính trị tập thể. Các tổ chức đảng xuyên suốt tất cả các cấp chính quyền. Các tổ chức địa phương của ĐCSTQ có mặt ở tất cả các làng, thị trấn… ĐCSTQ kiểm soát không chỉ các đảng viên và các công tác đảng mà cả những người không phải là đảng viên bởi v́ toàn thể chế độ phải “tuân theo sự lănh đạo của đảng”. Trong những năm khi các chiến dịch đấu tranh giai cấp đang diễn ra, các “linh mục” của tôn giáo ĐCSTQ, gọi là các bí thư ở tất cả các cấp thường là không biết chính xác là bản thân chính họ đang làm ǵ ngoài việc giữ mọi người theo kỷ luật.
“Phê b́nh và tự phê b́nh” trong các cuộc họp đảng là các biện pháp thường thấy và không bao giờ dứt để kiểm soát tư tưởng của đảng viên. Trong lịch sử, ĐCSTQ đă phát động nhiều phong trào nhằm để “thanh lọc đảng viên”, “chỉnh đốn không khí đảng”, “bắt những kẻ phản bội”, “tiêu diệt những người chống bôn-sê-vích (AB Đoàn)[3]” và “nâng cao kỷ luật đảng”, định kỳ kiểm tra “ư thức về tính đảng” hoặc năng khiếu về đảng của các đảng viên bằng các phương cách bạo lực và khủng bố để giữ họ trung thành măi măi với đảng.
Gia nhập ĐCSTQ như là kư một hợp đồng bán thân xác và linh hồn không thể hủy bỏ. Kỷ luật đảng luôn luôn ở trên luật pháp của đất nước, ĐCSTQ có thể tùy ư cho ra khỏi đảng bất kỳ một đảng viên nào trong khi các đảng viên không thể ra khỏi đảng mà không bị trừng phạt nghiêm trọng. Việc xin ra khỏi đảng bị coi là không trung thành và sẽ đưa đến những hậu quả tệ hại. Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa khi giáo phái ĐCSTQ nắm quyền lực tuyệt đối, ai cũng biết rằng nếu đảng muốn ai phải chết th́ người đó không thể sống, nếu đảng muốn ai phải sống th́ người đó không được phép chết. Nếu một người tự tử th́ người đó sẽ bị dán cái nhăn hiệu là “sợ bị nhân dân trừng phạt v́ tội lỗi của ḿnh” và người nhà của họ cũng sẽ bị liên lụy và trừng phạt.
Quá tŕnh ra quyết định trong đảng hoạt động như một hộp đen và đấu tranh trong nội bộ đảng phải được giữ bí mật tuyệt đối. Tất cả các tài liệu của đảng đều là bí mật. Sợ bị nhân dân phát hiện ra các hành vi phạm pháp của ḿnh, ĐCSTQ thường xuyên xử lư những người bất đồng chính kiến bằng cách gán cho họ tội “tiết lộ bí mật quốc gia”.
Mao Trạch Đông nói, “Một cuộc cách mạng không phải là một bữa tiệc buổi tối, hay viết một bài luận, hay vẽ một bức tranh, hay là làm công việc thêu thùa; nó không thể tao nhă như vậy, nhẹ nhàng và nhàn hạ như vậy, ôn ḥa, tử tế, lịch thiệp, dè dặt và cao thượng như vậy. Một cuộc cách mạng là một cuộc nổi dậy, một hành động bạo lực mà nhờ đó giai cấp này lật đổ giai cấp khác.”[4]
Đặng Tiểu B́nh nói, “Giết chết 200 ngh́n người để đổi lấy 20 năm ổn định”.
Giang Trạch Dân ra lệnh, “Hủy hoại thân thể (các học viên Pháp Luân Công), bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính.”
ĐCSTQ xúi giục bạo lực và đă giết vô số người trong suốt các phong trào chính trị trước kia của nó. Nó giáo dục nhân dân đối xử với kẻ thù “lạnh như mùa đông khốc liệt”. Lá cờ đỏ được lấy màu đỏ để tượng trưng cho “nhuộm máu của những người cảm tử.” ĐCSTQ tôn thờ màu đỏ v́ nó khát máu và tàn sát.
ĐCSTQ nêu cao những tấm gương anh hùng để khuyến khích mọi người hy sinh cho đảng đó. Khi Zhang Side chết khi đang làm việc trong ḷ sản xuất thuốc phiện, Mao Trạch Đông ca ngợi cái chết là “nặng như Núi Thái sơn [5].” Trong những năm điên cuồng đó, “những lời dũng cảm” như “Không sợ khổ và chết” và “Sự hy sinh cay đắng làm mạnh thêm quyết tâm táo bạo; chúng ta dám làm mặt trời và mặt trăng chiếu sáng những khung trời mới” đă đem lại khát vọng trong khi thiếu thốn trầm trọng về mặt vật chất.
Vào cuối những năm 70, Việt Cộng đưa quân đi lật đổ chế độ Khơ me Đỏ do ĐCSTQ ủng hộ và gây ra các tội ác tầy trời. Mặc dù ĐCSTQ rất điên tiết nhưng không thể đưa quân đến hổ trợ Khơ me Đỏ v́ Trung Quốc và Campuchia không có chung đường biên giới. Thay vào đó, ĐCSTQ bắt đầu một cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam dọc biên giới Trung-Việt để trừng phạt Việt Cộng dưới chiêu bài “tự vệ”. Hàng chục ngh́n lính Trung Quốc v́ đó đă hy sinh cả máu và mạng sống cho cuộc chiến tranh giữa các đảng cộng sản. Những cái chết của họ trên thực tế không liên quan ǵ đến lănh thổ và chủ quyền. Vậy mà, vài năm sau, ĐCSTQ trâng tráo gợi nhớ lại sự hy sinh vô nghĩa của bao nhiêu thanh niên khờ dại như “tinh thần anh hùng cách mạng”, mượn từ bài hát “cử chỉ đẹp đẽ nhuộm máu”. Mặc dù 154 lính cảm tử Trung Quốc đă chết năm 1981 trong khi chiếm lại núi Faka ở tỉnh Guangxi, ĐCSTQ đă tùy tiện trả nó lại cho Việt Nam sau khi hai bên phân chia lại biên giới.
Khi bệnh dịch SARS đe dọa tính mạng của nhân dân hồi đầu năm 2003, ĐCSTQ sẵn sàng nhận thêm các nữ y tá trẻ. Những y tá này sau đó nhanh chóng bị ép ở trong các bệnh viện để chăm sóc các bệnh nhân SARS. ĐCSTQ đă đẩy những người trẻ tuổi vào những nơi nguy hiểm nhất để tạo dựng “h́nh ảnh vinh quang” “không sợ gian khổ và cái chết” của nó. Tuy nhiên, ĐCSTQ đă không có lời giải thích nào về việc những người khác trong số 65 triệu đảng viên hiện có đă ở đâu vào lúc đó và họ đă đem lại h́nh ảnh như thế nào cho đảng ĐCSTQ.
ĐCSTQ quảng bá chủ nghĩa vô thần và nói rằng tôn giáo là “thuốc phiện tinh thần” có thể đầu độc con người. Nó dùng quyền lực của ḿnh để đè bẹp tất cả các tôn giáo ở Trung Quốc và sau đó tự phong thần cho ḿnh, trao quyền lực tuyệt đối cai trị đất nước cho giáo phái ĐCSTQ.
Cùng lúc với việc ĐCSTQ đàn áp tôn giáo, nó cũng hủy hoại văn hóa truyền thống. Nó nói rằng truyền thống, đạo đức và luân lư là phong kiến, mê tín và phản động và tiêu hủy tất cả dưới danh nghĩa cách mạng. Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa, các hiện tượng xấu tràn lan đi ngược lại truyền thống của Trung Quốc, như vợ chồng tố cáo lẫn nhau, học sinh đánh giáo viên, bố con thù địch nhau, Tự vệ Đỏ (hồng vệ binh) bừa băi giết hại những người vô tội, và quân nổi loạn đánh đập, đập phá và cướp bóc. Đây là những hậu quả tất yếu của việc ĐCSTQ bóp chết bản tính con người.
Sau khi thành lập chế độ, ĐCSTQ đă bắt buộc các dân tộc thiểu số hứa trung thành với sự lănh đạo của ĐCSTQ, làm tổn hại đến nền văn hóa dân tộc lâu đời giàu có và đa sắc màu của họ.
Ngày 4/6/89, cái gọi là “Quân đội Giải phóng Nhân dân” thảm sát rất nhiều sinh viên ở Bắc Kinh. Vụ việc này đă làm cho người dân Trung Quốc hoàn toàn mất hy vọng vào tương lai chính trị của Trung Quốc. Từ đó trở đi, toàn thể nhân dân tập trung vào việc kiếm tiền. Từ năm 1999 cho đến nay, ĐCSTQ đă đàn áp rất dă man Pháp Luân Công, và đi ngược lại với “Chân, Thiện và Nhẫn” và bởi đó gây ra một sự suy đồi nhanh chóng về chuẩn mực đạo đức.
Vào đầu thế kỷ này, một chiến dịch thu hồi đất và kiểm soát các nguồn lực về vật chất và tiền tệ một cách bất hợp pháp mới đă làm cho rất nhiều người dân trở thành bần cùng và vô gia cư. Số người phản kháng tăng đột biến và xung đột xă hội đă mạnh lên. Các cuộc phản đối trên diện rộng diễn ra thường xuyên, và đă bị cảnh sát và quân đội đàn áp dă man. Bản chất phát-xít của “Nhà nuớc Cộng ḥa” đă trở nên rơ rệt, và xă hội đă mất đi chuẩn mực đạo đức.
Trước kia, một kẻ ác không bao giờ làm hại hàng xóm láng giềng, hay như câu nói đó, cáo chỉ săn mồi xa nhà. Bây giờ, khi mọi người muốn lừa ai đó, họ sẽ nhằm vào họ hàng và bạn bè của chính ḿnh và gọi đó là “càng quen càng lèn cho đau”.
Trong qua khứ, người dân Trung Quốc quư trọng chữ trinh lên hàng đầu, c̣n ngày nay mọi người khinh người nghèo chứ không khinh kẻ bán dâm. Quá tŕnh hủy hoại nhân tính và đạo đức ở Trung Quốc được mô tả sống động trong các câu sau:
“Trong những năm 50 mọi người giúp đỡ lẫn nhau,
Trong những năm 60 mọi người đấu tranh với nhau,
Trong những năm 70 mọi người lừa đảo lẫn nhau,
Trong những năm 80 mọi người chỉ lo cho chính ḿnh,
Trong những năm 90 mọi người lợi dụng bất kể ai mà họ gặp”.
Mục đích duy nhất của việc thành lập ĐCSTQ là để cướp chính quyền bằng bạo lực và sau đó tạo ra một hệ thống sở hữu nhà nước trong đó nhà nước nắm giữ độc quyền trong nền kinh tế bao cấp. Tham vọng điên cuồng của ĐCSTQ vượt xa các tà giáo khác mà thông thường chỉ có mục đích trục lợi.
Trong một đất nước sở hữu công cộng xă hội chủ nghĩa do đảng cộng sản nắm quyền, các tổ chức đảng có quyền lực rất lớn có nghĩa là các chi bộ đảng ở các cấp nắm quyền hoặc sở hữu các cơ sở hạ tầng của nhà nước. Các tổ chức đảng kiểm soát bộ máy nhà nước và rút tiền trực tiếp từ ngân sách của nhà nước ở các cấp. Như một con ma cà rồng, ĐCSTQ đă hút một lượng khổng lồ tiền của của đất nước.
******************
Khi những vụ như giáo phái A-um giết người bằng khí độc hủy hoại thần kinh sarin, những người theo giáo phái Ngôi chùa Mặt trời tự sát để đi lên thiên đường, hay vụ tự sát tập thể của hơn 900 người theo giáo phái “Ngôi chùa của mọi người” do Jim Jones lập ra được nhắc đến, tất cả mọi người run lên v́ sợ và căm phẫn. Tuy nhiên, ĐCSTQ là một tà giáo gây ra những tội ác rùng rợn hơn hàng ngh́n lần làm hại tính mạng của không biết bao nhiêu người. Điều này là bởi v́ ĐCSTQ có những đặc tính duy nhất sau đây mà một tà giáo b́nh thường không có.
Trong phần lớn các nước, nếu ai đó không đi theo một tôn giáo nào đó th́ người đó vẫn có thể có một cuộc sống hạnh phúc với đầy đủ nhân quyền mà không phải đọc những kinh sách hay nghe những giáo lư của tôn giáo đó. Tuy nhiên, ở Trung Quốc, người ta không thể sống ở đó mà không phải thường xuyên bị nhồi nhét những học thuyết và tuyên truyền của giáo phái ĐCSTQ bởi v́ tà giáo ĐCSTQ đă tự biến ḿnh thành một tôn giáo mang tính nhà nước kể từ khi nó cướp được quyền lực.
ĐCSTQ bắt đầu nhồi nhét những học thuyết chính trị của nó vào đầu mọi người kể từ khi c̣n trong mẫu giáo và trường phổ thông cơ sở. Người ta không thể được học cao hơn hay được thăng chức nếu không thi đỗ môn thi về chính trị. Không một câu hỏi nào trong môn thi chính trị cho phép người thi được suy nghĩ độc lập. Những người thi buộc phải ghi nhớ các câu hỏi mẫu của ĐCSTQ nếu muốn thi đỗ. Những người dân Trung Quốc không may mắn bị bắt buộc phải nhắc lại những giáo huấn của ĐCSTQ từ khi c̣n nhỏ, bị buộc phải liên tục tự tẩy năo ḿnh. Khi một cán bộ được thăng chức trong các cơ quan nhà nước, bất kể người đó có phải là đảng viên ĐCSTQ hay không, họ bắt buộc phải học chính trị về đảng cộng sản. Người đó sẽ không được thăng chức nếu không đạt yêu cầu tốt nghiệp của học viện chính trị.
Ở Trung Quốc, nơi ĐCSTQ là tôn giáo của đất nước, những người bất đồng quan điểm không được phép tồn tại. Thậm chí “các đảng dân chủ” được dựng lên bởi ĐCSTQ để làm b́nh phong chính trị và “Nhà thờ 3-Tự ḿnh” được cải biến (có nghĩa là tự quản, tự lực và tự phát triển) cũng buộc phải chính thức công nhận vai tṛ lănh đạo của ĐCSTQ. Trung thành với ĐCSTQ là điều kiện tiên quyết trước khi muốn theo bất kể một tín ngưỡng nào khác, theo như điều kiện bắt buộc của giáo phái ĐCSTQ.
Tà giáo này có thể trở thành tôn giáo của đất nước là v́ ĐCSTQ có toàn quyền kiểm soát toàn bộ xă hội và cướp đi quyền tự do của con người. Kiểu quản lư này là chưa từng có từ trước đến nay, bởi v́ ĐCSTQ đă cướp đi của nhân dân tài sản riêng, trong khi tư hữu là một nền tảng của tự do. Trước những năm của thập kỷ 80, người dân ở khu vực thành thị chỉ có thể kiếm sống bằng cách làm việc trong một cơ quan do ĐCSTQ kiểm soát. Nông dân ở nông thôn phải sống dựa vào đất nông nghiệp thuộc quyền sở hữu của các hợp tác xă của ĐCSTQ. Không ai có thể thoát khỏi tầm kiểm soát của ĐCSTQ. Trong một đất nước xă hội chủ nghĩa như Trung Quốc, các tổ chức của đảng cộng sản có mặt ở khắp nơi – từ chính quyền trung ương cho đến địa phương bao gồm cả làng xă và khu phố. Thông qua các đảng bộ của ĐCSTQ ở tất cả các cấp, ĐCSTQ duy tŕ quyền kiểm soát tuyệt đối đối với xă hội. Việc kiểm soát chặt chẽ đến như vậy hoàn toàn bóp nghẹt quyền tự do cá nhân – quyền tự do đi lại (hệ thống đăng kư hộ tịch), quyền tự do ngôn luận (500 ngh́n người hữu khuynh bị đàn áp trong lịch sử bởi v́ họ thực thi quyền tự do ngôn luận của ḿnh), quyền tự do tư tưởng (Lin Zhao và Zhang Zhixin [7] bị tử h́nh v́ nghi ngờ ĐCSTQ) và quyền tự do về thông tin (đọc sách bị pháp luật cấm hay nghe đài “địch” là bất hợp pháp; truy cập Internet cũng bị theo dơi).
Người ta có thể nói rằng hiên nay ĐCSTQ đă cho phép tư hữu cá nhân nhưng chúng ta không nên quên rằng chính sách cải cách và mở cửa này chỉ được đưa ra khi chủ nghĩa xă hội đă đến lúc mà nhân dân đă không c̣n đủ ăn và nền kinh tế của đất nước đă ở bên bờ sụp đổ. ĐCSTQ đă phải lùi một bước để tự cứu ḿnh khỏi bị sụp đổ. Tuy nhiên, thậm chí sau khi cải cách và mở cửa, ĐCSTQ chưa bao giờ nới lỏng quyền kiểm soát đối với nhân dân. Cuộc đàn áp dă man đối với các học viên Pháp Luân Công đang diễn ra chỉ có thể xảy ra ở một đất nước bị thống trị bởi đảng cộng sản. Khi ĐCSTQ đă trở thành một thế lực kinh tế, điều không tránh khỏi là ĐCSTQ sẽ củng cố quyền kiểm soát đối với nhân dân Trung Quốc.
Gần như tất cả các tà giáo điều khiển những tín đồ hoặc chống lại áp lực bên ngoài thông qua con đường bạo lực. Tuy nhiên, chỉ một vài tà giáo từng viện đến những phương tiện bạo lực tới một cấp độ như ĐCSTQ đă từng làm một cách không hối hận. Thậm chí tổng số người chết v́ tất cả các tà giáo khác trên thế giới không thể so sánh được với số người bị ĐCSTQ giết. Giáo phái ĐCSTQ coi con người chỉ như là một phương tiện để đạt được mục đích của ḿnh và giết chóc chỉ là một phương tiện khác. Do đó, ĐCSTQ không đắn đo ngần ngại ǵ trong việc đàn áp nhân dân. Bất kể một ai kể cả những người ủng hộ, đảng viên và những người lănh đạo của ĐCSTQ đều có thể trở thành mục tiêu đàn áp của chính ĐCSTQ.
ĐCSTQ ủng hộ Khơ me Đỏ, một trường hợp điển h́nh của sự tàn bạo và coi rẻ nhân mạng của đảng cộng sản. Nhờ cảm hứng và chỉ đạo của Mao Trạch Đông, trong ṿng 3 năm 8 tháng cầm quyền, Đảng Cộng sản Campuchia do Pol Pot cầm đầu đă giết chết 2 triệu người – khoảng một phần tư dân số của đất nước nhỏ bé này – nhằm “phá bỏ hệ thống tư hữu”. Trong tổng số người chết có hơn 200 ngh́n người gốc Hoa.
Để ghi lại những tội ác của Đảng Cộng sản và tưởng niệm các nạn nhân, Campuchia đă thành lập một viện bảo tàng để ghi lại và trưng bày sự tàn bạo của Khơ me Đỏ. Viện bảo tàng này được đặt tại một nhà tù cũ của Khơ me Đỏ. Đầu tiên nó là một trường học do Pol Pot dùng làm Nhà tù S-21 để đối phó đặc biệt với các tù nhân gan dạ. Rất nhiều trí thức đă bị giam cầm ở đó và bị tra tấn đến chết. Cùng được trưng bày với các bức tường nhà tù và các loại dụng cụ tra tấn là các bức ảnh đen trắng của những nạn nhân trước khi họ bị giết chết. Có rất nhiều các cách tra tấn đă được ghi lại như cắt cổ, khoan sọ, trẻ em bị ném xuống đất và bị giết chết v.v… Được biết là tất cả các cách tra tấn này đều được các “chuyên gia và các kỹ thuật viên chuyên nghiệp” do ĐCSTQ gửi đến để hỗ trợ Khơ me Đỏ truyền dạy. ĐCSTQ thậm chí c̣n đào tạo những người chụp ảnh để chuyên chụp ảnh các tù nhân trước khi họ bị giết chết để lưu lại làm hồ sơ hoặc là để giải trí.
Chính tại nhà tù S-21 này, một chiếc máy khoan đầu người đă được thiết kế để lấy năo người làm thức ăn bổ dưỡng cho những người lănh đạo của Đảng Cộng sản Campuchia. Những tù nhân gan dạ bị trói vào một chiếc ghế đặt trước máy khoan đầu người. Nạn nhân sẽ phải chịu nỗi sợ hăi đến tột cùng khi chiếc mũi khoan quay nhanh chọc thủng đầu từ phía đằng sau và lấy năo ra trước khi nạn nhân chết một cách nhanh chóng và hiệu lực.
******************
Điều ǵ đă khiến cho Đảng Cộng sản tà ác và hung tàn như vậy? Khi bóng ma của Đảng Cộng sản đến thế giới này, nó mang theo một sứ mệnh lạnh gáy. Bản tuyên ngôn Cộng sản có một đoạn rất nổi tiếng là:
Những người Cộng sản không thèm che đậy mục đích và quan điểm của ḿnh. Họ công khai tuyên bố rằng các mục đích cuối cùng của họ chỉ đạt được bằng cách dùng bạo lực để lật đổ tất cả các điều kiện xă hội hiện có. Hăy để cho các giai cấp thống trị run sợ v́ cách mạng vô sản. Những người vô sản không có ǵ để mất ngoài xiềng xích của ḿnh. Họ có cả thế giới để chinh phục.
Sứ mệnh của bóng ma này là dùng bạo lực để công khai thách thức xă hội loài người, để đập nát thế giới cũ, “để tiêu diệt quyền tư hữu cá nhân”, “để tiêu trừ đặc điểm, sự độc lập và tự do của giai cấp tư sản”, để chấm dứt sự bóc lột, để tiêu diệt các gia đ́nh, và để những người vô sản thống trị thế giới.
Đảng chính trị công khai tuyên bố ước muốn “đánh đập, đập phá và cướp bóc” này không những phủ định quan điểm tà ác của nó mà c̣n tự tuyên bố trong Bản tuyên ngôn Cộng sản rằng “Cách mạng vô sản là sự dứt bỏ cơ bản nhất khỏi các mối quan hệ truyền thống; không ngạc nhiên rằng sự phát triển của nó liên quan đến sự dứt bỏ cơ bản nhất khỏi các ư tưởng truyền thống.”
Các tư tưởng truyền thống là từ đâu đến? Chiểu theo quy luật tự nhiên theo quan điểm vô thần, các tư tưởng truyền thống đến một cách tự nhiên từ các quy luật tự nhiên và xă hội. Chúng là kết quả của các vận động có hệ thống của vũ trụ. Tuy nhiên, theo những người có đức tin vào thần thánh, các truyền thống và các chuẩn mực đạo đức của nhân loại là do thần thánh truyền cho con người. Bất kể là xuất phát từ đâu, chuẩn mực tối căn bản của đạo đức nhân loại, các quy tắc ứng xử, và tiêu chuẩn để đánh giá tốt xấu là tương đối ổn định; nó là cơ sở cho việc ứng xử của con người và duy tŕ trật tự xă hội trong hàng ngh́n năm qua. Nếu nhân loại đánh mất các chuẩn mực đạo đức và tiêu chuẩn để đánh giá giữa tốt và xấu, chẳng phải là con người sẽ thoái hóa trở thành động vật sao? Khi Bản tuyên ngôn Cộng sản tuyên bố rằng nó sẽ “dứt bỏ từ căn bản khỏi các tư tưởng truyền thống”, nó đă đe dọa đến cơ sở cho sự tồn tại b́nh thường của xă hội nhân loại. Đảng cộng sản có thiên hướng trở thành một tà giáo đem đến sự hủy diệt cho loài người.
Toàn bộ văn kiện của Bản tuyên ngôn Cộng sản đưa ra các nguyên tắc chỉ đạo cho đảng cộng sản tràn đầy những tuyên bố cực đoan mà không có một chút tử tế và khoan dung nào. Mác và Ăng ghen nghĩ rằng họ đă t́m ra quy luật phát triển xă hội thông qua chủ nghĩa duy vật biện chứng. Do đó, với “chân lư” trong tay, họ nghi ngờ tất cả và phủ định tất cả. Họ ngang bướng áp đặt Chủ nghĩa Cộng sản đầy ảo tưởng lên nhân dân và không ngần ngại trong chủ trương dùng bạo lực để phá hoại các cấu trúc xă hội và nền tảng văn hóa hiện có. Bóng ma tà ác Bản tuyên ngôn Cộng sản được nhồi nhét vào Đảng Cộng sản vừa mới được thành lập là chống lại đạo trời, hủy hoại nhân tính, ngạo mạn, cực kỳ ích kỷ và hoàn toàn không c̣n kiêng nể ǵ nữa.
******************
Mác và Ăng-ghen đă tiêm nhiễm một bóng ma tà ác vào Đảng
Cộng sản. Lê-nin thành lập Đảng Cộng sản ở Nga và, thông qua bạo lực của
những kẻ vô lại, ông ta đă lật đổ chính phủ chuyển tiếp được thành lập sau
Cách mạng tháng Hai, [8] bỏ dở cách mạng tư sản ở Nga, cướp chính quyền, và
đă đạt được một chỗ đứng cho giáo phái Cộng sản. Tuy nhiên, sự thành công
của Lê-nin đă không giúp được những người vô sản chinh phục thế giới. Hoàn
toàn ngược lại, như trong đoạn đầu tiên của Bản tuyên ngôn Cộng sản nói,
“Tất cả mọi quyền lực của cựu Âu châu đă vào tay một liên minh thần thánh để
xua đuổi bóng ma này…” Sau khi ra đời, Đảng Cộng sản đă lập tức phải đối mặt
với một khủng hoảng về sự tồn vong của nó và lo sợ bị diệt trừ bất cứ lúc
nào.
Sau Cách mạng tháng Mười [9], những người Cộng sản Nga hay c̣n gọi là
Bôn-sê-vích, đă không đem lại cho nhân dân ḥa b́nh hay bánh ḿ, mà chỉ là
việc giết người bừa băi. Tiền tuyến th́ đang thua trận c̣n cuộc cách mạng
th́ đă làm cho nền kinh tế của xă hội trở nên tồi tệ. Do đó, nhân dân bắt
đầu nổi dậy. Nội chiến đă lan nhanh ra toàn bộ đất nước và những người nông
dân từ chối cung cấp lương thực cho các thành phố. Bạo loạn xảy ra ở khắp
nơi giữa những người Cô-dắc ở gần sông Đông; cuộc chiến của họ với Hồng quân
đă gây ra đổ máu tàn khốc. Bản chất man rợ và tàn khốc của cuộc tàn sát xảy
ra trong cuộc chiến này có thể được nh́n thấy qua các tác phẩm văn học như
“Sông Đông êm đềm” của Sholokhov và các tuyển tập truyện Sông Đông khác của
ông. Đội quân do nguyên đô đốc của Bạch quân Aleksandr Vailiyevich Kolchak
và tướng Anton Denikin cầm đầu có lúc gần như đă lật đổ Đảng Cộng sản Nga.
Thậm chí với tư cách là một lực lượng chính trị mới ra đời, Đảng Cộng sản bị
gần như là toàn bộ đất nước phản đối, có thể là do giáo phái cộng sản quá tà
ác nên không thể chiếm được ḷng dân.
T́nh huống của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng tương tự như Đảng Cộng sản Nga. Từ “Sự kiện Mari” và “Vụ thảm sát ngày 12 tháng Tư” [10] cho đến việc bị trấn áp năm lần ở những khu vực do những người Cộng sản Trung Quốc kiểm soát, và cuối cùng là việc bị bắt buộc phải thực hiện một cuộc “Trường Chinh” dài 25 ngh́n cây số - ĐCSTQ đă luôn luôn phải đối mặt với sự khủng hoảng bị tiêu diệt.
Đảng Cộng sản được thành lập với một quyết tâm phá hủy thế giới cũ bằng mọi phương tiện. Sau đó chính nó đă phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng: làm sao để sống sót mà không bị tiêu diệt. Đảng Cộng sản đă luôn luôn phải sống trong một hoàn cảnh luôn luôn lo sợ bị tiêu trừ. Để sống sót đă trở thành mối lo ngại hàng đầu, trọng tâm luôn ám ảnh của giáo phái Cộng sản. Với việc Liên minh Cộng sản Quốc tế tan ră, cuộc khủng hoảng mang tính chất sống c̣n của ĐCSTQ đă trở nên tồi tệ hơn. Kể từ năm 1989, nỗi sợ hăi của nó về ngày tàn của chính nó đă trở nên thực hơn bao giờ hết khi mà sự kết thúc của nó đă đến gần hơn.
******************
Đảng Cộng sản luôn luôn nhấn mạnh kỷ luật thép, trung thành tuyệt đối và các nguyên tắc của tổ chức. Những người ra nhập ĐCSTQ bắt buộc phải thề, “Tôi muốn ra nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc, ủng hộ hiến chương của Đảng, tuân theo Điều lệ Đảng, hoàn thành các nghĩa vụ của đảng viên, thi hành các quyết định của Đảng, nghiêm chỉnh tuân theo các kỷ luật của Đảng, ǵn giữ các bí mật của Đảng, trung thành với Đảng, làm việc chăm chỉ, cống hiến toàn bộ cuộc đời ḿnh cho Chủ nghĩa Cộng sản, sẵn sàng hy sinh tất cả cho Đảng và nhân dân, và không bao giờ phản bội Đảng.” (Xem Hiến chương của ĐCSTQ, Chương 1, Điều 6)
ĐCSTQ gọi tinh thần hiến dâng cho Đảng giống như trong các giáo phái này là “ư thức về tính Đảng”. Nó yêu cầu đảng viên luôn luôn sẵn sàng vứt bỏ tất cả những niềm tin và nguyên tắc cá nhân và tuyệt đối tuân theo ư muốn của Đảng và ư muốn của lănh đạo. Nếu Đảng muốn đảng viên làm người tốt th́ đảng viên phải là người tốt; nếu Đảng muốn đảng viên hành ác th́ đảng viên phải hành ác. Nếu không đảng viên đó sẽ không đạt tiêu chuẩn để làm một thành viên của Đảng, và chưa thể hiện được một “ư thức về tính Đảng” mạnh mẽ.
Mao Trạch Đông nói, “Triết học Mác-xít là triết học đấu tranh”. Để nuôi dưỡng và duy tŕ “ư thức về tính Đảng”, ĐCSTQ dựa vào cơ chế đấu tranh định kỳ trong Đảng”. Thông qua việc thường xuyên huy động các cuộc đấu tranh tàn bạo ở trong và ngoài Đảng, ĐCSTQ đă tiêu diệt những người bất đồng chính kiến và tạo ra sự khủng bố đỏ. Đồng thời, ĐCSTQ liên tục khai trừ đảng viên, làm cho các nội quy kiểu giáo phái của nó chặt chẽ hơn, và nuôi dưỡng năng khiếu của đảng viên đối với “tính Đảng” để tăng cường khả năng chiến đấu của Đảng. Đây là một vũ khí quư báu mà ĐCSTQ dùng để kéo dài sự sống sót của nó.
Trong số các lănh đạo của ĐCSTQ, Mao Trạch Đông là người giỏi nhất trong việc dùng thứ vũ khí quư báu này cho cuộc đấu tranh tàn bạo trong Đảng. Sự tàn bạo của cuộc đấu tranh kiểu như thế và sự độc ác của các phương pháp của nó đă bắt đầu từ những năm 1930 trong những khu vực do những người cộng sản Trung Quốc kiểm soát, trong những cái gọi là “Khu vực Sô-viết”.
Năm 1930, Mao Trạch Đông khởi xướng một cuộc khủng bố cách mạng toàn diện trong Khu vực Sô viết ở tỉnh Giang Tây, được biết đến như một cuộc truy quét những người chống lại những người Bôn sê vích (AB đoàn). Hàng ngh́n lính Hồng quân, các thành viên của Đảng và Đoàn và thường dân ở trong những căn cứ Cộng sản đă bị giết chết một cách dă man. Sự kiên đó xảy ra là do quyền lực độc tài của Mao. Sau khi Mao thành lập Khu vực Sô viết ở Giang Tây, không lâu sau đó ông ta đă bị thách thức bởi các tổ chức Đảng và Hồng quân địa phương ở khu vực tây nam tỉnh Giang Tây do Li Wenlin cầm đầu. Mao không thể chấp nhận bất kể một lực lượng đối lập có tổ chức nào ngay trước mũi và ông ta đă dùng các biện pháp cực đoan nhất để đán áp các đảng viên mà ông ta nghi là những người bất đồng chính kiến. Để tạo ra một bầu không khí cứng rắn cho cuộc đàn áp, Mao đă không ngần ngại bắt đầu bằng đội quân trực tiếp dưới quyền chỉ huy của ông ta. Từ cuối tháng 11 cho đến giữa tháng 12, Hồng quân tiền tuyến đă đi qua một “cuộc quét dọn nhanh”. Các tổ chức chuyên đàn áp những người chống cách mạng được thành lập tại tất cả các cấp trong quân đội bao gồm sư đoàn, trung đoàn, tiểu đoàn, đại đội, và trung đội, bắt bớ và giết chết những đảng viên xuất thân từ những gia đ́nh địa chủ hay nông dân giàu có và những người dám phàn nàn. Trong ṿng chưa đầy một tháng, trong số hơn 40 ngh́n lính Hồng quân, có 4400 người bị cho là các phần tử AB đoàn bao gồm cả hơn 10 đội trưởng (đội trưởng AB đoàn); tất cả đă bị tử h́nh. [3]
Trong thời kỳ tiếp theo, Mao bắt đầu trừng phạt những người bất đồng chính kiến đó ở trong Khu vực Sô-viết. Trong tháng 12/1930, ông ta ra lệnh cho Li Shaojiu, Tổng bí thư của Tổng cục Chính trị của Hồng quân tiền tuyến và Chủ tịch của Ủy ban Thanh trừng đại diện cho Tổng Ủy Biên giới và đi đến thị trấn Futian ở tỉnh Giang Tây nơi chính phủ cộng sản đặt trụ sở. Li Shaojiu bắt giữ các thành viên của Ủy ban Hành động tỉnh và 8 chỉ huy trưởng của Hồng quân thứ 20, bao gồm Duan Liangbi và Li Baifang. Ông ta dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dă man như đánh đập và đốt cháy thân thể - những người bị tra tấn như thế này bị những vết thương khắp thân thể, các ngón tay bị rạn nứt, bị bỏng toàn thân và không thể di chuyển. Theo các tài liệu lịch sử, tiếng khóc của các nạn nhân kêu to như xé trời; các thủ đoạn tra tấn tàn khốc cực kỳ vô nhân đạo. [3]
Ngày 8/12, các bà vợ của Baifang, Ma Ming và Zhou Mian đến thăm các ông chồng bị giam giữ, nhưng họ cũng bị bắt như các thành viên của AB đoàn và bị tra tấn tàn bạo. Họ bị đánh đập nghiêm trọng, thân thể và âm hộ của họ bị đốt và ngực của họ bị cắt bằng dao. Trong khi bị tra tấn dă man, Duan Liangbi đă nhận rằng Li Wenlin, Jin Wanbang, Liu Di, Zhou Mian, Ma Ming và những người khác là lănh đạo của AB đoàn và rằng có nhiều thành viên của AB đoàn trong các học viện của Hồng quân. [3]
Từ 7/12 cho đến tối 12/12, chỉ trong 5 ngày, Li Shaojiu và những người khác đă bắt giữ hơn 120 người bị cho là các thành viên của AB đoàn và hàng chục người chống cách mạng chủ chốt trong cuộc càn quét AB đoàn nghiêm trọng ở Futian; hơn 40 người đă bị tử h́nh. Các hành động tàn bạo của Li Shaojiu cuối cùng đă làm bùng lên “Sự kiện Futian” [11] ngày 12/12/1930 làm kinh hoàng Khu vực Sô-viết. [3]
Từ Khu vực Sô-viết cho đến Diên An, Mao dựa vào lư thuyết của ông ta và thực hành đấu tranh và dần dần t́m kiếm và thiết lập quyền lănh đạo tuyệt đối của ông ta đối với Đảng. Sau khi ĐCSTQ đoạt được chính quyền năm 1949, Mao tiếp tục dựa vào h́nh thức đấu tranh trong nội bộ đảng này. Ví dụ, trong hội nghị toàn thể lần thứ 8 của cuộc họp của Ủy ban Trung ương ĐCSTQ lần thứ 8, tổ chức ở Lộc sơn năm 1959, Mao Trạch Đông bất ngờ tấn công Peng Dehuai và băi chức ông ta [12]. Tất cả các lănh đạo trung ương tham dự cuộc họp được yêu cầu phải bày tỏ quan điểm của ḿnh; một vài người dám bảy tỏ những quan điểm khác biệt đều bị dán một cái nhăn hiệu là khối chống đảng Peng Dehuai. Trong Cách mạng Văn hóa, các cán bộ lâu năm trong Ủy ban Trung ương ĐCSTQ lần lượt bị trừng phạt, nhưng tất cả họ đều nhượng bộ mà không đấu tranh ǵ cả. Ai dám nói một từ chống lại Mao Trạch Đông? ĐCSTQ luôn luôn nhấn mạnh kỷ luật thép, trung thành với Đảng, và các nguyên tắc của tổ chức, yêu cầu phải tuân thủ tuyệt đối đối với lănh đạo của hệ thống tổ chức. Loại tính đảng này đă ăn sâu trong các cuộc đấu tranh chính trị không ngừng nghỉ.
Li Lisan, đă từng là một lănh đạo ĐCSTQ, đă bị dồn vào chân tường trong Cách mạng Văn hóa. Ở tuổi 68, ông bị hỏi cung trung b́nh 7 lần một tháng. Vợ ông Li Sha bị coi là một gián điệp “theo chủ nghĩa xét lại Sô viết”, và đă bị bỏ tù và bị mất tung tích. Không có lựa chọn nào khác và trong nỗi tuyệt vọng tột cùng Li đă tự tử bằng cách uống một lượng thuốc ngủ lớn. Trước khi chết, Li Lisan viết một lá thư cho Mao Trạch Đông, thật sự phản ánh “ư thức về tính Đảng”, theo đó, một đảng viên ĐCSTQ không dám đầu hàng thậm chí khi gần kề cái chết:
Chủ tịch,
Tôi đang bước vào con đường phản bội Đảng bằng cách tự tử và không có phương
tiện nào để bào chữa cho tội lỗi của ḿnh. Chỉ có một điều, rằng toàn thể
gia đ́nh tôi và tôi chưa bao giờ hợp tác với các nước thù địch. Chỉ riêng về
vấn đề này, tôi đề nghị chính quyền trung ương điều tra và nghiên cứu thực
tế và kết luận dựa trên sự thực…
Li Lisan
22/06/1967 [13]
Trong khi triết lư đấu tranh của Mao Trạch Đông cuối cùng đă kéo Trung Quốc vào một thảm họa chưa từng có, chiến dịch chính trị kiểu này và cuộc đấu tranh trong đảng diễn ra tràn lan “bảy tám năm” một lần đă đảm bảo sự sống sót của ĐCSTQ. Mỗi khi có một chiến dịch, phía thiểu số 5% sẽ bị đàn áp, và 95% c̣n lại sẽ phải tuân theo đường lối cơ bản của Đảng, bới đó tăng cường lực liên kết và khả năng hủy diệt của tổ chức Đảng. Những cuộc đấu tranh này cũng tiêu diệt những đảng viên “nao núng” không sẵn ḷng từ bỏ lương tâm của ḿnh, và tấn công bất kỳ lực lượng nào dám chống lại. Thông qua cơ chế đấu tranh này, những đảng viên ĐCSTQ có nhiều tham vọng chiến đấu nhất và giỏi nhất trong việc sử dụng các thủ đoạn lưu manh đă dành được quyền kiểm soát. Các lănh đạo của giáo phái ĐCSTQ tất cả đều là những người không biết sợ giàu kinh nghiệm đấu tranh và đầy tinh thần Đảng. Những cuộc đấu tranh đó cũng đem lại cho những người trải qua nó một “bài học xương máu” và tẩy năo tàn bạo. Đồng thời, nó liên tục đem đến sức sống cho ĐCSTQ, củng cố hơn nữa tham vọng chiến đấu của nó, đảm bảo cho sự sống sót của nó, và ngăn không cho nó trở thành một nhóm ôn ḥa từ bỏ đấu tranh.
Bản chất này của đảng mà ĐCSTQ yêu cầu đă xuất phát chính từ bản chất giáo phái của ĐCSTQ. Để đạt được mục đích, ĐCSTQ kiên quyết vứt bỏ tất cả các nguyên tắc truyền thống, và sử dụng tất cả các phương tiện để chiến đấu không do dự với bất kỳ lực lượng nào cản trở nó. Do đó, nó cần phải đào tạo và biến tất cả các đảng viên của nó trở thành nô lệ để trở thành công cụ vô tri vô giác vô tâm của Đảng. Bản chất này của ĐCSTQ bắt nguồn từ sự thù hận của nó đối với xă hội và truyền thống loài người, sự tự hào ảo tưởng của nó, và tính cực kỳ ích kỷ và coi thường mạng sống người khác của nó. Để đạt được cái gọi là lư tưởng của nó, ĐCSTQ đă sử dụng bạo lực bằng mọi giá để đập tan thế giới và tiêu diệt tất cả những người bất đồng chính kiến. Một tà giáo như vậy sẽ phải đối mặt với sự phản đối của những người có lương tâm, nên nó phải tiêu diệt lương tâm và thiện niệm của mọi người để làm mọi người tin vào tà thuyết của nó. Do đó, để đảm bảo cho sự sống sót của nó, ĐCSTQ trước hết phải hủy diệt lương tâm, thiện niệm và tiêu chuẩn đạo đức của mọi người, biến mọi người thành công cụ và nô lệ thuần phục. Theo lô-gíc của ĐCSTQ, sự tồn tại và quyền lợi của Đảng vượt lên trên tất cả mọi thứ khác; chúng thậm chí vượt lên trên cả quyền lợi tập thể của tất cả các đảng viên, do đó bất kể một đảng viên nào cũng phải sẵn sàng hy sinh cho đảng.
Nh́n vào lịch sử của ĐCSTQ, những cá nhân vẫn c̣n giữ cách nghĩ của những người trí thức truyền thống như Chen Duxiu và Qu Qiubai hoặc những người vẫn c̣n quan tâm đến quyền lợi của nhân dân như Hu Yaobang và Triệu Tử Dương, hoặc những người kiên quyết làm những cán bộ trong sạch và thực sự phục vụ nhân dân như Chu Dung Cơ – bất kể họ đă đóng góp cho đảng nhiều như thế nào, và bất kể việc họ không quan tâm đến tham vọng cá nhân như thế nào, họ đă không tránh khỏi bị khai trừ, bị ném sang một bên, hoặc bị giới hạn bởi quyền lợi và kỷ luật của Đảng.
Ư thức về tính đảng hay năng khiếu Đảng ăn sâu vào xương tủy họ qua nhiều năm đấu tranh thường làm cho họ thỏa hiệp và đầu hàng vào những giây phút nguy kịch, bởi v́ trong tiềm thức của họ, sự sống sót của Đảng là quyền lợi cao nhất. Họ thà tự hy sinh và nh́n lực lượng tà ác trong Đảng giết người hơn là thách thức sự sống sót của Đảng bằng những suy nghĩ từ tâm và có lương tâm của ḿnh. Đây chính xác là kết quả của cơ chế đấu tranh của ĐCSTQ: nó biến người tốt thành công cụ để sử dụng, và dùng tính Đảng để giới hạn và thậm chí hủy diệt lương tâm con người đến mức độ tối đa. Hàng chục cuộc đấu tranh của ĐCSTQ đă đánh hạ hơn 10 lănh đạo cấp cao nhất của Đảng hay những người được chỉ định làm người kế nhiệm; không một lănh đạo cao nhất nào của Đảng có một kết cục tốt đẹp. Mặc dù Mao Trạch Đông đă làm vua 43 năm, ngay sau khi ông ta chết, vợ và cháu trai của ông ta đă bị bỏ tù, và điều này được toàn bộ Đảng chúc mừng như là một chiến thắng vĩ đại của Chủ nghĩa Mao. Đây là một tṛ hề hay hài kịch?
Sau khi ĐCSTQ đoạt được quyền lực chính trị, các chiến dịch chính trị diễn ra liên miên, từ đấu đá trong đảng đến đấu tranh ngoài đảng. Đây là trường hợp điển h́nh dưới thời Mao Trạch Đông, và vẫn đang diễn ra trong “cải cách và mở cửa” thời hậu Mao. Trong những năm 1980, khi nhân dân vừa mới bắt đầu được tư do suy nghĩ một chút th́ ĐCSTQ khởi xướng một chiến dịch “Chống lại sự mở rộng tư sản”, và đề xuất “Bốn Nguyên tắc Cơ bản” [14] để duy tŕ quyền lănh đạo tuyệt đối của nó. Năm 1989, những sinh viên đ̣i hỏi dân chủ một cách ḥa b́nh đă bị đàn áp đẫm máu bởi v́ ĐCSTQ không cho phép khát vọng dân chủ. Những năm 1990 chứng kiến một sự tăng nhanh về số lượng các học viên Pháp Luân Công tin vào Chân, Thiện và Nhẫn, nhưng họ đă phải chịu một cuộc đàn áp mang tính diệt chủng bắt đầu năm 1999, bởi v́ ĐCSTQ không thể chấp nhận nhân tính và thiện niệm. Nó phải dùng bạo lực để hủy diệt lương tâm của nhân dân và đảm bảo quyền lực của chính nó. Từ khi bước vào thế kỷ 21, Internet đă nối liền thế giới với nhau nhưng ĐCSTQ đă tiêu một số tiền khổng lồ để dựng nên những trạm kiểm soát trên mạng để đánh bẫy những người tự do ở trên mạng, bởi v́ ĐCSTQ rất sợ việc nhân dân có được thông tin một cách tự do.
******************
Tà giáo ĐCSTQ thực chất đang cai trị theo cách đối lập với bản tính con người và đạo trời. ĐCSTQ nổi tiếng là ngạo mạn, tự cao, ích kỷ, và có các hành động dă man, không c̣n kiêng nể ǵ nữa. Nó luôn luôn đem lại tai họa cho đất nước và nhân dân, nhưng nó không bao giờ thừa nhận những sai lầm của nó, và sẽ không bao giờ tiết lộ bản chất thực của nó cho nhân dân. ĐCSTQ chưa bao giờ ngần ngại thay đổi khẩu hiệu và thủ đoạn của nó, những cái mà ĐCSTQ coi như là phương tiện để duy tŕ quyền lực của nó. Nó sẽ làm bất kể việc ǵ để duy tŕ quyền lực mà không thèm đếm xỉa ǵ đến đạo đức, công lư và nhân mạng.
Việc thể chế hóa và xă hội hóa của tà giáo này sẽ dẫn đến sự sụp đổ của nó. Kết quả của việc tập trung hóa quyền lực đă dẫn đến việc công luận bị bắt phải im lặng và tất cả các cơ chế giám sát có thể đă bị tiêu hủy, làm cho không c̣n lực lượng nào để ngăn chặn không cho ĐCSTQ trượt vào hủ bại và tan ră.
ĐCSTQ ngày nay đă trở thành “đảng cầm quyền tham nhũng và biển thủ” lớn nhất trên thế giới. Theo thống kê chính thức ở Trung Quốc, trong số 20 triệu quan chức, viên chức hoặc cán bộ trong ĐCSTQ hoặc chính quyền trong 20 năm qua, 8 triệu đă bị phát hiện là có phạm tội tham nhũng và bị kỷ luật hoặc bị trừng phạt theo quy định của đảng hoặc chính quyền. Nếu những quan chức tham nhũng chưa bị phát hiện cũng được tính đến th́ các quan chức đảng và chính phủ tham nhũng ước khoảng hơn 2 phần 3, chỉ có một phần nhỏ trong số đó đă bị điều tra và phanh phui.
Việc chiếm đoạt lợi ích vật chất bằng tham nhũng và tống tiền đă trở thành lực kết dính mạnh nhất cho sự thống nhất của ĐCSTQ ngày nay. Các quan chức tham nhũng biết rằng nếu không có ĐCSTQ, họ sẽ không có cơ hội để trục lợi và nếu ĐCSTQ sụp đổ, họ sẽ không chỉ mất quyền lực và địa vị mà c̣n phải đối mặt với việc bị điều tra. Trong Sự phẫn nộ của Trời, một tiểu thuyết vạch trần những vụ việc sau hậu trường của các quan chức ĐCSTQ, tác giả Chen Fang đă chỉ ra điều tối mật của ĐCSTQ qua miệng của Hao Xiangshou, một phó giám đốc của một văn pḥng thành phố của ĐCSTQ, “tham nhũng đă làm ổn định quyền lực chính trị của chúng ta”.
Nhân dân Trung Quốc thấy rất rơ điều đó, “nếu chúng ta chống tham nhũng, đảng sẽ sụp đổ; nếu chúng ta không chống tham nhũng, đất nước sẽ diệt vong.” Tuy nhiên ĐCSTQ sẽ không chống tham nhũng để rồi phải chấp nhận rủi ro cho sự tồn vong của nó. Cái mà nó sẽ làm là diệt một số cá nhân tham nhũng làm vật hy sinh tượng trưng nhằm bảo vệ cho h́nh ảnh của nó. Điều này đă làm dài thêm sự tồn tại của nó thêm một vài năm nữa bằng việc hy sinh một số nhỏ các phần tử tham nhũng. Ngày nay, mục đích duy nhất của tà giáo ĐCSTQ là giữ quyền lực và tránh xa sự sụp đổ của nó.
Ở Trung Quốc ngày nay, luân thường đạo lư đă suy đồi đến mức không thể nhận ra được nữa. Hàng giả, măi dâm, ma túy, sự thông đồng giữa các quan chức và tội phạm, tội phạm có tổ chức, cờ bạc, hối lộ - tham nhũng đủ loại diễn ra tràn lan. ĐCSTQ đă phớt lờ những bại hoại về mặt đạo đức đó, trong khi nhiều quan chức cao cấp cũng là những tên trùm trong hậu trường đang tống tiền những người dân đang e sợ và muốn được bảo vệ. Cai Shaoqing, một chuyên gia nghiên cứu về mafia và các tổ chức tội phạm ở trường Đại học Tổng hợp Nam Kinh, ước tính rằng tổng số tội phạm có tổ chức ở Trung Quốc là khoảng 1 triệu. Mỗi một tên tội phạm có tổ chức bị bắt luôn khai ra những người cộng sản hủ bại ở sau hậu trường là các quan chức chính quyền, các quan ṭa hoặc cảnh sát.
ĐCSTQ sợ nhân dân Trung Quốc có thể cảm nhận về lương tâm và đạo đức, nên nó không dám cho phép nhân dân có tín ngưỡng tôn giáo hoặc tự do tư tưởng. Nó sử dụng tất cả những nguồn lực của nó để đàn áp những người tốt có tín ngưỡng, ví dụ như những người theo đạo Thiên Chúa một cách bí mật tin vào Chúa Giê-su và Thần và những học viên Pháp Luân Công muốn trở nên Chân, Thiện và Nhẫn. ĐCSTQ sợ rằng dân chủ sẽ kết liễu chế độ một đảng của nó nên nó không dám cho nhân dân quyền được tự do về mặt chính trị. Nó nhanh chóng hành động và bỏ tù những người theo chủ nghĩa tự do độc lập và những người hoạt động, đề cao nhân quyền. Tuy nhiên, nó cho nhân dân một quyền tự do lệch lạc. Chỉ cần người ta không quan tâm đến chính trị và không phản đối sự lănh đạo của ĐCSTQ, th́ người ta có thể muốn ǵ th́ muốn, thậm chí người ta có thể làm những điều tà và vô đạo đức. Kết quả là ĐCSTQ suy đồi rất nhanh và đạo đức xă hội ở Trung Quốc đang trải qua một sự xuống dốc nhanh chóng ở mức báo động.
“Chắn con đường lên thiên đường và mở cửa xuống địa ngục” là câu mô tả rơ nhất việc tà giáo ĐCSTQ đă phá hủy xă hội Trung Quốc ngày nay như thế nào.
******************
Câu hỏi có vẻ đơn giản này lại không có những câu trả lời đơn giản. Dưới chiêu bài “v́ xă hội” và đội lốt một đảng chính trị, Đảng Cộng sản trên thực tế đă lừa dối hàng triệu người. Và nó không phải là một đảng chính trị theo cách hiểu thông thường, mà là một tà giáo độc hại bị tà ma điều khiển. Đảng Cộng sản là một thực thể sống hiển hiện trên thế giới này thông qua các tổ chức đảng. Thực sự điều khiển Đảng Cộng sản là một tà ma nhập vào nó, và tà ma đó quyết định bản chất tà ác của Đảng Cộng sản.
Những người lănh đạo của Đảng Cộng sản, trong khi đóng vai tṛ là trùm của giáo phái, chỉ là cái miệng lưỡi của tà ma và của Đảng. Khi mục đích và ư định của họ hợp với Đảng và có thể được nó lợi dụng, họ sẽ được chọn là lănh đạo. Nhưng khi họ không c̣n có khả năng đáp ứng nhu cầu của Đảng nữa th́ họ sẽ bị lật đổ một cách tàn nhẫn. Cơ chế đấu tranh của Đảng đảm bảo rằng chỉ những ai xảo quyệt nhất, tà ác nhất và lưu manh nhất mới có thể trụ vững được ở vị trí trùm của Đảng Cộng sản đó. Việc khoảng hơn một chục lănh đạo cao cấp của Đảng đó đă bị hạ bệ đă chứng minh cho lư luận này. Trên thực tế, các lănh đạo cao nhất của Đảng đó đang đi trên một sợ dây thừng rất mảnh. Họ có thể hoặc là bứt ra khỏi đảng và để lại tiếng tốt trong lịch sử, như Góc-ba-chốp đă làm hoặc là trở thành nạn nhân của Đảng như nhiều tổng bí thư của đảng đó.
Nhân dân là mục tiêu bị biến thành nô lệ và đàn áp của đảng. Dưới sự thống trị của đảng, nhân dân không có quyền phản đối đảng. Thay vào đó, họ buộc phải chấp nhận sự lănh đạo của đảng đó và có nghĩa vụ phải duy tŕ đảng. Họ cũng thường xuyên bị tẩy năo theo kiểu giáo phái dưới sự đe dọa cưỡng bức của đảng. ĐCSTQ bắt buộc cả nước phải tin và duy tŕ tà giáo này. Điều này là hiếm thấy trên thế giới ngày nay, và chúng ta phải công nhận kỹ năng vô địch đó của ĐCSTQ trong những áp bức như vậy.
Các Đảng viên là lực lượng được dùng để lấp đầy cơ thể của Đảng. Nhiều người trong số họ là những người trung thực và tốt bụng, và thậm chí có thể là rất thành đạt trong sự nghiệp của ḿnh. Đây là những người ĐCSTQ muốn lựa chọn bởi v́ thanh danh và hiểu biết của họ có thể được dùng để phục vụ cho Đảng. Nhiều người khác, v́ muốn trở thành quan chức hoặc có địa vị xă hội cao hơn, sẽ cố gắng để vào đảng và giúp đỡ thực thể tà ác đó. Cũng có người gia nhập đảng v́ muốn đạt được điều ǵ đó trong cuộc đời và nhận ra rằng dưới chế độ cộng sản họ sẽ không thể làm được như vậy trừ khi họ vào đảng. Một số người vào đảng là v́ họ muốn được phân cho một căn hộ hay chỉ đơn giản là v́ muốn có một h́nh ảnh tốt hơn. Do đó, trong số hàng chục triệu đảng viên có cả người tốt và người xấu. Bất kể là với mục đích ǵ, một khi họ thề trung thành trước cờ đảng, một cách tự nguyện hay không, có nghĩa là họ đă tự nguyện hiến dâng ḿnh cho đảng. Sau đó họ sẽ phải đi qua một quá tŕnh tẩy năo bằng cách tham gia vào việc học chính trị hàng tuần. Một số lượng lớn đảng viên sẽ c̣n lại rất ít suy nghĩ của chính ḿnh nếu có và sẽ dễ dàng bị điều khiển bởi tà ma của chủ thể ĐCSTQ như kết quả của giáo huấn của đảng. Những người này sẽ hoạt động ở trong đảng như những tế bào của cơ thể con người và sẽ làm việc không ngưng nghỉ v́ sự tồn tại của đảng, mặc dù chính họ cũng là một phần của nhân dân bị đảng biến thành nô lệ. C̣n đáng buồn hơn là, sau khi sự bó buộc của “tính đảng” được áp đặt lên ḿnh th́ họ sẽ rất khó vứt bỏ nó đi. Một khi họ thể hiện phần người của ḿnh, họ sẽ bị loại trừ hoặc bị bức hại. Họ không thể tự ra khỏi đảng thậm chí nếu họ muốn thế, v́ đảng với chính sách vào-được ra-không của nó sẽ coi họ như là kẻ phản bội. Đó là lư do tại sao mọi người thường thể hiện hai tính chất: trong cuộc sống chính trị của ḿnh tính chất của đảng cộng sản, trong cuộc sống b́nh thường hàng ngày nhân tính.
Các cán bộ đảng là nhóm người nắm quyền trong số những
đảng viên. Mặc dù họ có thể có lựa chọn giữa tốt và xấu và tự quyết định
trong những hoàn cảnh cụ thể, vào những thời gian cụ thể và những sự kiện cụ
thể, toàn thể họ phải đi theo ư nguyện của đảng. Mệnh lệnh chỉ ra rằng “toàn
đảng tuân lệnh Ban chấp hành Trung ương”. Các cán bộ đảng là những người
lănh đạo ở các cấp; họ là xương sống của đảng. Họ cũng chỉ là công cụ cho
đảng. Họ cũng bị lừa đảo, lợi dụng và trở thành nạn nhân trong các phong
trào chính trị trước kia. Tiêu chí cơ bản của ĐCSTQ là thử xem họ có đi theo
lănh đạo và nghiêm chỉnh cống hiến hay không.
Tại sao nhân dân vẫn không biết?
ĐCSTQ đă hành động tà ác và dă man trong suốt hơn 50 năm cầm quyền của nó ở Trung Quốc. Nhưng tại sao nhân dân Trung Quốc thiếu hiểu biết thực tế về bản chất tà ác của ĐCSTQ? Đó là v́ người Trung Quốc ngu ngốc? Không. Người Trung Quốc tạo nên một trong những đất nước rộng lớn nhất trên thế giới và tự hào với một nền văn hóa truyền thống giàu có và một di sản 5000 năm. Vậy mà nhân dân Trung Quốc vẫn đang phải sống dưới sự cai trị của ĐCSTQ, hoàn toàn sợ không dám biểu đạt sự bất b́nh của ḿnh. Vấn đề nằm ở việc kiểm soát tư tưởng của ĐCSTQ.
Nếu nhân dân Trung Quốc có được sự tự do biểu đạt và có thể thảo luận cởi mở về giá trị và tội lỗi của ĐCSTQ, th́ chúng ta có thể tưởng tượng rằng người Trung Quốc từ lâu đă có thể thấy rơ được bản chất tà ác của ĐCSTQ và giải phóng cho chính ḿnh khỏi sự ảnh hưởng của tà giáo này. Không may là, nhân dân Trung Quốc đă bị mất quyền tự do biểu đạt và tư tưởng của ḿnh đă hơn một nửa thế kỷ với sự ra đời của chế độ của ĐCSTQ. Mục đích đằng sau việc đàn áp những người cánh hữu trong số những trí thức năm 1957 là để ngăn cản quyền tự do biểu đạt và để kiểm soát tư tưởng của nhân dân. Trong một xă hội thiếu những quyền tự do cơ bản như vậy, phần lớn những thanh niên đă toàn tâm nghiên cứu các tác phẩm của Mác và Ăng ghen trong Cách mạng Văn hóa đă bị dán cái mác trớ trêu là một “bè lũ chống đảng” và sau đó bị đàn áp. Việc thảo luận về đúng sai của ĐCSTQ đơn giản là không được phép đặt ra.
Không mấy người Trung Quốc dám nghĩ đến việc gọi ĐCSTQ là tà giáo. Tuy nhiên, nếu điều đó được khẳng định, những người đă sống ở Trung Quốc sẽ thấy không khó khăn ǵ trong việc phát hiện ra những bằng chứng thuyết phục để chứng minh cho nhận định đó, từ kinh nghiệm của chính họ và gia đ́nh và bạn bè.
Nhân dân Trung Quốc đă không chỉ bị tước đi quyền tự do tư tưởng, mà họ c̣n bị giáo huấn bằng những học thuyết và văn hóa của đảng. Do đó, tất cả những điều mà nhân dân có thể nghe thấy là những lời ca ngợi đảng và đầu óc của họ đă bị làm nghèo nàn đi tới mức chỉ c̣n lại những ư tưởng củng cố ĐCSTQ. Hăy lấy vụ thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn làm ví dụ. Khi súng bắt đầu nổ hôm 4/6/1989, nhiều người theo bản năng chạy trốn. Một lúc sau, bất chấp rủi ro, họ dũng cảm bước ra khỏi chỗ ẩn náu và cùng nhau hát bài “Quốc tế ca”. Những người Trung Quốc này thực sự dũng cảm, vô tội và đáng kính trọng nhưng tại sao họ lại hát bài “Quốc tế ca”, một bài hát cộng sản, khi phải đối mặt với việc giết chóc do cộng sản đang gây ra? Lư do rất đơn giản. Bị giáo dục trong văn hóa của đảng, tất cả những điều mà những con người đáng thương đó biết là chủ nghĩa cộng sản. Những người ở trên quảng trường Thiên An Môn lúc đó không biết bất kể một bài hát nào khác hơn là bài “Quốc tế ca” và một số bài hát khác ca ngợi đảng cộng sản.
ĐCSTQ đă và đang tiến đến sự kết thúc hoàn toàn của nó. Thật buồn là, nó vẫn đang cố ràng buộc số phận của nó với đất nước Trung Quốc trước khi nó tan ră.
Đảng ĐCSTQ đang giăy chết có vẻ như đang yếu dần và sự kiểm soát của nó đối với đầu năo của nhân dân đang bị lỏng dần. Với sự phát triển của viễn thông và Internet, ĐCSTQ đang thấy khó khăn trong việc kiểm soát thông tin và áp bức quyền tự do biểu đạt quan điểm. Khi các quan chức hủ bại ngày càng cướp bóc và áp bức nhân dân, xă hội đang bắt đầu thức tỉnh từ những ảo tưởng của ḿnh về ĐCSTQ, và nhiều người trong số họ đă bắt đầu thực hiện việc bất tuân lệnh chính quyền. ĐCSTQ không chỉ đă thất bại trong việc cố đạt được mục đích của nó là gia tăng việc kiểm soát tư tưởng trong việc nó đàn áp Pháp Luân Công mà c̣n càng tự làm suy yếu chính bản thân nó khi lộ rơ chân tướng cực kỳ tàn bạo của nó. Thời gian thích hợp này đă làm cho nhân dân xem xét lại ĐCSTQ, mở đường cho đất nước Trung Quốc tự giải phóng cho ḿnh khỏi cảnh nô lệ về mặt tư tưởng và hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của tà ma cộng sản.
Sau khi đă sống dưới sự cai trị tà ác của ĐCSTQ hơn 50 năm qua, nhân dân Trung Quốc không cần một cuộc cách mạng vũ trang; mà họ cần đ̣i lại tâm hồn của ḿnh. Điều này có thể đạt được bằng cách tự cứu ḿnh, và bước đầu tiên tiến tới mục đích đó là việc phải nhận ra bản chất tà ác của ĐCSTQ.
Ngày đó sẽ đến khi nhân dân vứt sang một bên các tổ chức đảng gắn liền với bộ máy nhà nước, để cho các hệ thống xă hội hoạt động một cách độc lập, và được trợ giúp bởi các lực lượng ṇng cốt của xă hội. Với sự ra đi của tổ chức độc tài của đảng, sự hiệu quả trong hoạt động của chính quyền sẽ được cải thiện và tăng cường. Và ngày đó đă đang tới rất gần. Trên thực tế, từ hồi đầu những năm 1980, những người theo đường lối cải cách ở trong đảng ủng hộ ư tưởng “tách đảng ra khỏi chính quyền”, trong một nỗ lực để loại trừ đảng ra khỏi chính quyền. Các nổ lực cải cách từ trong nội bộ ĐCSTQ đă tỏ ra không đầy đủ và không thành công khi khái niệm “quyền lănh đạo tuyệt đối của đảng” không được loại bỏ hoàn toàn về mặt tư tưởng.
Văn hóa đảng là một môi trường cần thiết cho sự sống sót của tà giáo cộng sản đó. Loại bỏ sự khống chế của ĐCSTQ đối với đầu năo của nhân dân có thể khó hơn việc gỡ bỏ sự khống chế của ĐCSTQ đối với các cơ quan quản lư hành chính nhà nước, nhưng sự loại bỏ đó là cách duy nhất để thực sự nhổ rễ tà ác của chủ nghĩa cộng sản. Điều này chỉ có thể đạt được bằng nổ lực của chính nhân dân Trung Quốc. Với tư tưởng của họ được điều chỉnh lại cho đúng đắn và nhân bản của họ trở về với trạng thái vốn có ban đầu, toàn xă hội sẽ đạt lại được tiêu chuẩn đạo đức vốn có trước kia và thành công trong việc chuyển tiếp thành một xă hội phi cộng sản tốt đẹp. Bài thuốc chữa cho sự khống chế của tà ác này nằm ở việc nhận ra bản chất và sự độc hại của tà ma đó, xóa bỏ nó khỏi đầu năo của nhân dân, và quét sạch nó đi, để nó không c̣n chỗ để trốn. Đảng Cộng sản nhấn mạnh việc kiểm soát tư tưởng bởi v́ nó không là ǵ khác ngoài việc chỉ là một sự mơ tưởng. Sự mơ tưởng đó sẽ tan ră khi tất cả nhân dân Trung Quốc loại bỏ những điều sai trái của cộng sản ra khỏi đầu năo họ, chủ động quét sạch văn hóa đảng, và giải thoát trạng thái tâm lư và cuộc sống của chính họ khỏi sự ảnh hưởng của tà gáo cộng sản đó. Khi nhân dân tự cứu ḿnh, ĐCSTQ sẽ tan ră.
Các quốc gia dưới quyền cai trị của cộng sản đi kèm với đói nghèo, độc tài, và áp bức. Chỉ c̣n lại vài nước như vậy bao gồm Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Việt nam, và Cuba. Những chế độ đó đang sống những ngày c̣n lại cuối cùng.
Với trí lực của nhân dân Trung Quốc, với sự trợ giúp của nguồn cảm hứng từ nền lịch sử đáng tự hào của đất nước Trung Quốc, một Trung Quốc được giải phóng khỏi sự khống chế tà ác của chủ nghĩa cộng sản sẽ trở thành một đất nước đầy hứa hẹn.
******************
ĐCSTQ không c̣n tin vào chủ nghĩa cộng sản nữa. Linh hồn của nó đă chết, nhưng cái bóng của nó vẫn c̣n. Nó mới chỉ kế thừa “bộ da” của chủ nghĩa cộng sản, nhưng vẫn hiển lộ bản chất của một tà giáo: ngạo mạn, tự cao tự đại và ích kỷ, và ham mê tàn phá tùy tiện. ĐCSTQ đă kế thừa sự phủ nhận đạo trời của chủ nghĩa cộng sản, và sự chống lại nhân tính của nó vẫn không thay đổi.
Ngày nay, ĐCSTQ tiếp tục cai trị Trung Quốc với các thủ đoạn đấu tranh tích lũy được qua nhiều năm, sử dụng hệ thống tổ chức chặt chẽ của nó cộng với h́nh thức cai trị “đảng khống chế”, cũng như các thủ đoạn tuyên truyền tà ác hoạt động như là một tôn giáo của đất nước. Sáu đặc điểm của Đảng Cộng sản được chỉ ra trên đây đă đặt ĐCSTQ ngày nay một cách chặt chẽ trong định nghĩa của một “tà giáo”: nó không làm ǵ tốt cả, chỉ toàn làm những việc tà ác.
Khi nó gần chết, tà giáo cộng sản này đang gia tăng tốc độ hủ bại và suy đồi của nó. Điều rắc rối nhất chính là nó đang ngang bướng làm những ǵ mà nó có thể để đưa đất nước Trung Quốc cùng với nó rơi vào một vực thẳm hủ bại và suy đồi.
Nhân dân Trung Quốc cần phải tự cứu chính ḿnh, họ cần phải suy nghĩ về những ǵ đă qua, và họ cần phải rũ bỏ ĐCSTQ.
Ghi chú:
[1] “Con báo đă chết, vẫn c̣n lưu lại bộ da” được trích từ một quyển sách tiên tri cổ của Trung Quốc, bài thơ Hoa Mai của Shao Yong (1011-1077). Con báo ở đây là để nói đến lănh thổ của Liên xô cũ trên thực tế trông giN