|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
Biển Đông Dậy Sóng
Trần K
Ḥa b́nh là phước của một dân tộc.
Không dễ ǵ có nổi bao nhiêu cơ hội cho ḥa b́nh, bất kể đây là ước mơ của
mọi người dân b́nh thường. Trường hợp Việt Nam, sống dưới bóng che của đàn
anh bá quyền Trung Quốc, thời gian của ḥa b́nh hết sức là hiếm hoi, và lúc
nào cũng nên xem đó như thời gian phải tăng tốc phát triển và sửa sọan cho
chiến tranh. Hiếu ḥa là thái độ cần thiết, nhưng không có nghĩa là giao hết
vận mệnh đất nứơc cho một tương lai bất trắc.
Hiển nhiên, không hẳn có chuyện 10 triệu bộ đội Trung Quốc ào ra Biển Đông
để bơi về tắm biển Hội An, Quảng Đà. Các chế độ con cháu Bác Mao, Bác Hồ lúc
nào cũng dễ hy sinh mạng người như cỏ rác, nhưng thế kỷ 21 đă cho họ nhiều
phương tiện tàn phá khốc liệt hơn, không nhất thiết phải xua biển người vào
lửa đạn. Thời buổi văn minh hơn, tất có cách bá quyền văn minh hơn. Thí dụ,
Hoa Lục có thể gạ mua hăng dầu Mỹ Unocal và thế là sẽ làm chủ 3 vùng Block
dầu ngoài khơi Vũng Tàu, trong đó có hơn một chục giếng dầu đă có lời, và
làm chủ thêm 2 nhà máy điện Cần Thơ... May mắn, Hạ Viện Mỹ đă đ̣i chận lại.
Điều chắc chắn thấy được là một cuộc chiến biển Đông sắp xảy ra. Mức độ dữ
dội như thế nào th́ chúng ta chưa thấy rơ. Đảng CSTQ đă nêu nhu cầu ưu tiên
là chiếm lại Đài Loan. Điều này th́ ai cũng thấy, và đây cũng là một cảm xúc
để hầu hết dân Hoa Lục đ̣an kết được. Cũng tương tự, nếu Đảo Phú Quốc ly
khai, th́ chế độ nào ở Hà Nội hay Sài G̣n đều thấy là biển Đông nhất định
phải dậy sóng.
Quyết tâm đó của Bắc Kinh tuần trứơc lộ rơ qua lời tuyên bố của Tướng Hoa
Lục Zhu Chenhu rằng Trung Quốc sẽ dội bom nguyên tử "hàng trăm" thành phố
Hoa Kỳ, nếu Mỹ dám can thiệp nỗ lực Trung Quốc tái chiếm Đài Loan. Điều mới
lạ trong lời này là, không phải để tự vệ, mà chính Hoa Lục sẽ tấn công
nguyên tử trứơc. Tướng Zhu, một giáo sư Đại Học Quốc Pḥng Trung Quốc, đă
trầm tỉnh nói với một nhóm phóng viên ngọai quốc về điều ǵ xảy ra nếu Mỹ
can thiệp để cứu Đài Loan: "Chúng tôi sẽ đáp ứng. Chúng tôi, người Hoa, đă
tự sửa sọan để thấy sự hủy diệt của tất cả các thành phố phía đông của Xian
(Tây An, nằm giữa Hoa Lục). Dĩ nhiên, người Mỹ sẽ phải sửa sọan rằng hàng
trăm… thành phố sẽ bị phá hủy bởi Trung Quốc."
Cần nhớ rằng Tướng Zhu không phải là sĩ quan cấp cao duy nhất đe dọa chiến
tranh nguyên tử v́ cớ Đài Loan. Năm 1995, Tướng Xiong Guangkai, bây giờ là
Phó Tham Mưu Trưởng, nói với một cựu viên chức Pentagon rằng ông chắc chắn
là Mỹ sẽ suy nghĩ kỹ về việc hỗ trợ Đài Loan trong một cuộc chiến quân sự,
bởi v́ dân Mỹ "quan ngại hơn về việc mất Los Angeles" hơn là cứu Đài Loan.
Làm sao mà xóa sổ Los Angeles nổi, nếu không phải là dội bom nguyên tử...
Chúng ta cũng có thể nhớ thêm chuyện 2 nhà chiến lược quân sự Hoa Lục vẽ ra
một viễn ảnh chiến tranh ṭan diện. Năm 1998, một nhà xuất bản chính thức
Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân đă phát hành cuốn "Unrestricted Warfare" (Chiến
Tranh Vô Giới Hạn), viết bởi 2 vị đại tá cao cấp, Qiao Liang và Wang
Xiangsui. Sách này nói rơ rằng Trung Quốc không đủ sức chiến tranh với Mỹ
theo các quy ứơc cũ - thí dụ đơn giản được nêu rằng, chỉ có Hoa Kỳ mới chi
ra hơn 200 tỉ đô la để chế tạo ra lọai chiến đấu cơ F-35 Joint Strike
Fighter. Đó là lư do phải t́m một cách khác hơn.
Sách này nêu ra một cuộc chiến ṭan diện, trong đó có chiến tranh tài chánh
(phá họai hệ thống ngân hàng và thị trừơng chứng khóan), chiến tranh ma túy
(dùng ma túy phá họai xă hội, sinh lực tuổi trẻ), chiến tranh tâm lư và
truyền thông (tuyên truyền phá họai ư chí kẻ thù), chiến tranh về luật quốc
tế (ngăn chận việc kẻ thù sử dụng các cơ chế đa quốc), chiến tranh tài
nguyên (giành quyền kiểm sóat tài nguyên thiên nhiên), và ngay cả chiến
tranh sinh-địa (tạo ra các cú động đất nhân tạo hay các thảm họa tự nhiên
khác).
Nghe y hệt như truyện Tàu, như Đông Châu Liệt Quốc hay Tam Quốc Chí. Hai đại
tá Qiao và Wang viết về viễn ảnh sử dụng các trùm ma túy và tin tặc, những
kẻ trứơc giờ "ở ng̣ai tầm họat động có tểh hiểu biết nổi bởi quân sự Mỹ." Họ
h́nh dung ra một t́nh huống chiến tranh đánh Mỹ mà "hệ thống điện dân sự, hệ
thông quản trị giao thông công cộng, hệ thống giao dịch tài chánh, mạng lứơi
điện thọai và truyền thông đại chúng ḥan ṭan tê liệt," dẫn tới kinh ḥang,
cướp giựt đập phá ng̣ai phố và khủng hỏang chính trị. Chỉ tới lúc đó, quân
lực quy ứơc mới xuất trận "cho tới khi kẻ thù buộc phải kư một ḥa ứơc nhục
nhă."
Nếu nh́n cho kỹ, th́ Hoa Lục đă sửa sọan cho cuộc chiến Biển Đông rồi. Tướng
Zhu hù dọa bom nguyên tử Mỹ. Đó là cuộc chiến truyền thông. Hoa Lục liên tục
gây rối Mỹ trên các buổi họp Hội Đồng Bảo An LHQ. Đó là chiến tranh luật
quốc tế. Điệp viên Hoa Lục tràn ngập Hoa Kỳ để trà trộn, t́m mua bí mật kỹ
thuật và quốc pḥng Mỹ. Đó là cuộc chiến kỹ thuật. Mới đây, hăng quốc doanh
China National Offshore Oil Co. đ̣i mua hăng Mỹ Unocal. Đó là cuộc chiến tài
nguyên.
Đó là phía Mỹ. Riêng trừơng hợp Việt Nam, chúng ta cũng có thể thấy nhiều
quấy rối tương tự. Tiền giả liên tục đưa từ Quảng Châu vào VN. Ma túy từ
biên giới Lạng Sơn vào VN, mua cả các cấp công an lớn nhỏ. Hàng lậu Hoa Lục,
trái cây rau quả hợp pháp… của đàn anh tràn vào, đè bẹp nhiều hăng Việt Nam.
Một phần biển, đất VN đă bị Hoa Lục lấn ép, thế là VN lại phải lấn ép Cam
Bốt cho rộng chỗ… Các sở t́nh báo Hoa Lục tung cả mỹ nhân kế, đô la kế để
"hớp hồn" các lănh tụ Việt gian CSVN.
Anh hưởng của Hoa Lục tại VN ngày một lớn rộng. Cú nổi bật nhất là vụ gián
điệp Trung Quốc bắt cóc nhà họat động nhân quyền Wang Bingzhang tại Việt Nam
và đưa sang Trung Quốc mấy năm trứơc. Dù vụ này có tiếp tay hay cho phép từ
phía Việt gian CSVN hay không, th́ thấy rơ chuyện điệp viên Tàu xem đất
phương Nam như khỏanh đất sau hè của họ.
Nếu để ư kỹ hơn nữa, có thể thấy các hiện tượng đáng ngại khác. Bất kỳ một
bí thư tỉnh ủy hay thành ủy nào nhậm chức, lập tức t́nh báo Hoa Lục tại Việt
Nam mở các tiệc chiêu đăi linh đ́nh, hối lộ và mua chuộc bằng các h́nh thức
tinh vi và hậu hĩnh... không chỉ mua riêng cán bộ cấp ủy này, mà Hoa Điệp
c̣n mua luôn cả gia đ́nh ḍng họ vị cán bộ đó.
Lại c̣n độc chiêu nữa. Kiểu Trọng Thủy, Mỵ Châu. Hiện thời, có nhiều con gái
cán bộ hàng ủy viên trung ương Việt gian CSVN đă gă cho các chàng trai người
Hoa. Chúng ta không nên kỳ thị, v́ t́nh yêu có các lư lẽ riêng. Nhưng có
thực các chàng rễ của các quan lớn này hết lḷøng hết dạ với quê vợ hay
không, cũng là điều phải lo.
Nh́n lại, một điều có thể ảnh hưởng lâu dài cho cán cân lực lượng Biển Đông
chính là vụ CNOOC đ̣i mua hăng dầu Mỹ Unocal. Tuy là Unocal chỉ là hăng dầu
khí lớn thứ 9 Hoa Kỳ (sở hữu trữ lượng ước tính 1.75 tỉ thùng barrels),
nhưng Unocal là công ty duy nhất tại Mỹ cung cấp lọai "rare earth minerals"
(khóang địa hiếm) để dùng cho các phi đạn điều hứơng (Cruise missiles) và
lọai bom tinh khôn. Cần nhấn mạnh chữ "hăng duy nhất tại Mỹ" đó.
Tuy là tích sản Unocal trải dài từ Vịnh Mexico cho tới Biển Caspian, nhưng
các mỏ dầu Unocal đă rải quanh vùng Đông Nam Á - tại Thái Lan, Miến Điện,
Indonesia, Việt Nam và Phi Luật Tân. Aâm mưu của CNOOC đ̣i mua Unocal thấy
rơ không thuần túy kinh tế, mà hiển nhiên là có cả yếu tố quốc pḥng và bá
quyền.
Thử nh́n xem ở Thái. Trong 1,142 nhân viên Unocal ở đây có 92% là người
Thái, và có thêm 1,500 nhân viên làm theo hợp đồng. Unocal thầu khai thác
vùng Vịnh Thái Lan, gom cả một phần lănh hải Cam Bốt, tổng cộng diện tích
6,028 dặm vuông (15,612 kilometers vuông). Năm 2004, Unocal đă khoan hơn
2,063 giếng dầu.
Trong lănh thổ Miến Điện, th́ Unocal là sở hữu 28.26% trong công ty Moattama
Gas Transportation Company, hăng đang thực hiện khai thác khí đốt Yadana.
Unocal cũng khai thác dầu ở Indonesia, đang có 1,900 nhân viên ở đây trong
đó 96% là người Indonesia.
Unocal cũng có dự án thăm ḍ dầu tại VN, đă vào VN từ năm 1996, và khám phá
mỏ khí tự nhiên đầu tiên cho hăng hồi năm 1997. Unocal đă thăm ḍ ngoài khơi
VN, ba ô khu vực có tên là - Block B, Block 48/95, and Block 52/97. Cộng
chung lại, Unocal có quyền khai thác vùng lănh hải VN rộng 6,473.39 dặm
vuông (16,766 kilometer vuông).
Unocal đă đầu tư 174 triệu đô vào thăm ḍ VN. Thực ra, Unocal khai thác ở VN
theo các hợp đồng với đối tác, trong đó có hăng dầu qúôc doanh PetroVietnam.
Trong 3 dự án lớn với PetroVietnam, hăng Unocal sở hữu 42.38% trong 2 dự án
đầu và có 43.4% trong dự án cuối.
Vào cúôi năm 2002, Unocal đă khoan 14 giếng thăm ḍ ng̣ai khơi Nam VN. Trong
đó, 10 giếng có khí đốt khai thác được. Unocal dự định khoan thêm 8 giếng
nữa trong khỏang các năm 2003 và 2005.
Unocal cũng có đầu tư vào 2 nhà máy điện VN, cả 2 đều nằm trong vùng Ô Môn
thuộc tỉnh Cần Thơ. Đây là hai nhà máy nhiệt điện, có tên là O Mon 1A và 1B
- là 2 xưởng đốt dầu khí để sản xuất khỏang 600 MW điện lực. Trong hồ sơ
Unocal ghi là thời điểm khai thác được là 2005-06, nhưng nguồn tin phía VN
nói là phải tới 2008 mới chạy được.
Thử suy nghĩ cho kỹ, thực sự Hoa Lục có âm mưu bá quyền nào về phía Biển
Đông không? Có vẻ như các gọng ḱm đang xiết dần, ít nhất là về cuộc chiến
tài nguyên… Khi CNOOC gạ mua Unocal, có thực là Bắc Kinh không nh́n thấy các
vùng biển, đất ở Vũng Tàu, Cần Thơ... hay sao?