Nhớ theo dơi Diễn Đàn Người Việt Quốc Gia trên hệ thống Đài Việt Nam Hải Ngoại vào lúc 7:00 PM đến 8:00 PM  vào mỗi chiều Chúa Nhật và Diễn Đàn Công Dân vào lúc 4:00 PM dến 5:00 PM mỗi chiều thứ hai, giờ Hoa Thịnh Đốn.                                                                                                                                                                   

DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home

Bài diễn văn của Tổng Thống Hoa Kỳ G. Bush trước:
 
Hội Nghị Dân Tộc Đề Cao Nền Dân Chủ
(National Endowment for Democracy)

* Trúc Đông Quân Phiên Dịch.

Ngày 6 tháng 10 năm 2005

Tôi vô cùng hân hạnh được tái ngộ cùng quí vị mạnh thường quân của Hội Nghị Dân Tộc Đề Cao Nền Dân Chủ (National Endowment for Democracy )

Từ ngày Tổng Thống Ronald Reagan đưa ra một viễn ảnh với hội nghị này, thế giới đă tiến bộ nhanh chóng trong tiến tŕnh dân chủ trong lịch sử và Hoa Kỳ hănh diện là đă góp công trong lịch sử trọng đại này.

Tổ Quốc chúng ta luôn luôn phải pḥng bị những vùng biên giới đầy căng thẳng. Chúng ta nói lên nguyện vọng của những người bị áp bức, nguyện vọng cho những người bị lưu đày. Chúng ta yểm trợ cho sự thành h́nh của nền dân chủ mới, đâm chồi lên trên sự tàn lụn của các thể chế độc tài .

Cho dù phải tốn hao và hy sinh cho công cuộc đấu tranh được hoàn mỹ từ Châu Mỹ La Tinh trăi dài đến Âu Châu- Á Châu. Chúng ta được thừa hưởng thêm an b́nh do tự do đem lại.

Trong thế kỷ mới này, một lần nữa sự tự do bị tấn công bởi quân thù với chủ trương đẩy lùi những thế hệ của tiến tŕnh dân chủ này. Và một lần nữa chúng ta lănh nhận sứ mạng, vận động một thế giới đang ngập tràn sợ hăi biến thành một thế giới tự do. Và một lần nữa, chúng ta sẽ thấy tự do trong vinh quang.

Xin cám ơn quí vị cho tôi trở lại tham dự buổi hội nghị này và xin cám ơn với lời giới thiệu lúc khai mạc buổi lễ.

Tôi ân thành cảm tạ ông Carl Gershman.

Tôi ngỏ lời chào Cựu Dân Biểu Dick Gephardt cũng là hội viên của Hội Nghị Dân Tộc Đề Cao Nền Dân Chủ.

Rất vui mừng khi gặp lại người bạn Dick. (Dick Gephardt)

Tôi xin cảm tạ ông Chris Cox, là chủ tịch Hội Đồng An Ninh Hối Đoái Hoa Kỳ (the U.S. Security and Exchange Commission) và ông cũng là hội viên của Hội Nghị Dân Tộc Đề Cao Nền Dân Chủ hiện đang có mặt tại đây.

Tôi cảm tạ Bà Ngoại Trưởng Condi Rice, cùng đến đây với ông Bộ Trưởng Bộ Quốc Pḥng Donald Rumsfeld. Cám ơn sự hiện diện của quí vị.

Tôi rất hân hạnh sự có mặt của tân chủ tịch vừa tuyên thệ vào chức chủ tịch Hội Đồng Tham Mưu Liên Quân (chairman of the Joint Chiefs) cũng là người lính Thủy Quân Lục Chiến đầu tiên đảm nhiệm chức vụ này là Tướng Peter Pace.

Tôi xin cám ơn sự có mặt của phái đoàn ngoại giao (diplomatic corps).

Chúng ta vừa chứng kiến ngày đệ tứ chu niên của ác thế lực đầy hung hiểm và ôn lại những mấu chốt quan trọng chuyển đổi trong gịng lịch sử của chúng ta.

Chúng ta c̣n trong kư ức, một thành phố đầy niềm tự hào bị ch́m trong khói lửa và tro tàn. Ngọn lửa càn quét Potomac, và những người hành khách (trong chuyến bay) sống những giây phút sau cùng của cuộc đời để chiến đấu với kẻ thù.

Chúng ta c̣n trong kư ức, những người đàn ông c̣n măn nguyện trong hớ thở sau cùng, và những người công dân Hoa Kỳ khoát áo chinh y vươn vai gánh vác trách nhiệm.

Chúng ta c̣n trong kư ức, lời hiệu triệu của ngày ấy và tiếp nối đến giai đoạn này.

Chúng ta sẽ trực diện những hiểm họa cùng cực cho đời sống của toàn nhân loại. Chúng ta sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi chiến thắng khủng bố.

Những h́nh ảnh, những chứng tích và cảm giác kinh hoàng của khủng bố ngày 11 tháng 9 là một biến cố đồng nhất cho nhân dân Hoa Kỳ . Nỗi kinh hoàng của buổi b́nh minh đó lại tái diễn thêm nhiều lần ở những nơi khác ở Mombasa (Kenya) Casablanca (Morocco), Riyadh (Saudi Arabia), Jakarta (Nam Dương), Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ), Madrid (Tây Ban Nha), in Beslan (Nga), Taba (Ai Cập), Netanya (Do Thái), Baghdad (Iraq) và nhiều nơi nữa.

Trong vài tháng qua, chúng ta nh́n thấy những cuộc khủng bố kinh hoàng tại London (Anh Quốc), Sharm el-Sheikh (Ai Cập) và cuộc đánh bom đầy chết chóc tại Bali (Nam Dương) lại tái diễn.

Những h́nh ảnh hoang tàn đổ nát, từ những thống khổ dồn dập được chiếu qua hệ thống truyền h́nh, tưởng chừng như là những hành động khủng bố điên rồ đơn lẻ.

Nhiều nạn nhân vô tội gồm cả đàn ông, đàn bà, trẻ em đă chết thảm chỉ v́ họ đi lầm đoàn tầu xe lửa; họ đi lầm đến một toà nhà, hay họ đi lầm vào một khách sạn.

Trong khi đó, những kẻ sát nhân không chừa một nạn nhân nào cả. Hành động khủng bố của họ phục vụ cho 1 chủ thuyết có tập chú và rơ ràng, 1 tập hợp những niềm tin và mụch đích ma quỷ, đầy cuồng tín bất di bất dịch để thể hiện những mưu đồ tàn ác đen tối nhưng hoàn toàn không có vẻ ǵ điên rồ.

Có người gọi đó là thành phần Hồi Giáo cực đoan, có người gọi đó là quân thánh chiến quyết tử.

Có người ví đó là phát xít Hồi Giáo.

Dù dưới cái danh hiệu nào, chủ thuyết này hoàn toàn khác biệt với Đạo Hồi. Tổ chức cực đoan này lợi dụng Hồi Giáo để âm mưu thành lập bá đồ vương với đường lối chính trị đầy bạo ngược, lật đổ chính phủ, khủng bố, nổi loạn. Hoàn toàn chống lại mọi chính thể khác, và chống luôn cả sự tự do tôn giáo.

Những phần tử quá khích này bẻ cong ư niệm của thánh chiến thành lời khiêu chiến của khủng bố, chống lại Thiên Chúa Giáo, Do Thái Giáo, Ấn Độ Giáo, luôn cả Hồi Giáo nào có tập tục khác biệt và họ gán cho chung tội tà giáo.

Các lực lượng khủng bố toàn cầu hoàn toàn không biên giới như Al Qaeda tuyên truyền khắp nơi, yểm trợ tài chánh, cung cấp kỹ thuật cho các phần tử quá khích địa phương, điều động những trận tấn công tàn ác, kinh hoàng như vụ khủng bố ngày 11 tháng 9.

Những nhóm nhỏ từ các vùng khác thường kết cấu với Al Qaeda và các nhóm tả quân nổi loạn, và các phiến quân ở những vùng như Somalia, Philippines, Pakistan, Chechnya, Kashmir, Algeria.

C̣n các phần tử khác bị kích thích bởi chủ thuyết Hồi Giáo cực đoan từ từ nổi dậy theo pḥng trào thành các tổ khủng bố cho dù không trực tiếp từ trung ương.

Nhóm Hồi Giáo quá khích này là một hệ thống lỏng lẻo với nhiều chi nhánh thay v́ một lực lượng thống nhất dưới một lănh đạo. Dù vậy, họ gieo rắc chiến tranh trên nhiều mặt trận rời rạc có cùng một tham vọng.

Chúng ta biết rơ lời mưu đồ của nhóm quá khích v́ họ phơi bày lộ liễu trên màn ảnh, đài phát thanh, thư từ, và những lời tuyên chiến được lưu trữ trên nhiều hệ thống thông tin điện tử.

Điều thứ I: phần tử quá khích này muốn chấm dứt mọi ảnh hưởng của Hoa Kỳ và phương Tây trên toàn vùng Trung Đông. V́ chúng ta là đại biểu của dân chủ, hoà b́nh và chúng ta cản trở mọi tham vọng của họ.

Bin Laden là lănh tụ của Al Qaeda kêu gọi dân Hồi Giáo phải "hiến dâng tất cả sản nghiệp, tài chánh luôn cả những đứa con trai trong gia đ́nh để đánh đuổi bọn ngoại đạo ra khỏi lănh thổ ấy".

Kế hoạch này được đề ra và thi hành triệt để cho hơn một phần tư thế kỷ với chiến thuật: Họ tấn công chúng ta và nghĩ là chúng ta sẽ bỏ chạy.

Họ muốn chúng ta lập lại lịch sử đau buồn của (Lebanon) năm 1983, và Mogadishu (Somalia) năm 1993, nhưng điều khác biệt duy nhất là thời điểm này họ hoạt đồng trên một qui mô rộng lớn với một hậu quả khôn lường.

Điều thứ II: họ có một chiến thuật phục quân chờ đợi, khi Hoa Kỳ rút quân sẽ tạo ra kẻ hở để tấn công và cướp lănh thổ, dùng nơi đó là cứ địa để tạo ra cuộc tổng tấn công, gây chiến tranh, tấn công những chính quyền Hồi Giáo ôn hoà.

Trong vài thập niên qua, nhóm quá khích đă chĩa mũi dùi vào Ai cập, Saudi Arabia, Thố Nhĩ Kỳ và Jordan cho mục đích chiếm quyền.

Họ thành công tại A Phú Hăn, giờ đây họ đang chĩa mũi dùi vào Irag.

Bin Laden tuyên bố là thế giới đang nh́n vào cuộc chiến trong hai trường hợp: một là chiến thắng vẻ vang, hai là nhục nhă thảm bại.

Nhóm khủng bố xem Irag là tâm điểm của trận địa chống nhân loại, và chúng ta phải ư thức là Irag là tâm điểm của cuộc chiến chống khủng bố.

Điều thứ III: Phiến quân tin rằng khi khống chế được một quốc gia th́ sẽ khích động được khối đông Hồi Giáo, điều khiển họ lật đổ những chính quyền ôn hoà trong vùng và thiết lập một Đế quốc Hồi Giáo cực đoan bao trùm từ Tây Ban Nha đến tận Nam Dương.

Với một nền kinh tế dồi dào, lực lượng quân sự hùng hậu, một thế lực chính trị to lớn. Nhóm khủng bố có khả năng để phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt và tiêu diệt Do Thái, khống chế Âu Châu, tấn công nhân dân Hoa Kỳ, gây áp lực tống tiền chính phủ Hoa Kỳ cho đến khi chúng ta bị đưa vào t́nh trạng cô lập.

Có người cố gắng chối bỏ mưu đồ này v́ cho đó là cực đoan, quá khích. Th́, họ là phần tử cực đoan, quá khích mà chúng ta cần phải xem là điều tối quan trọng và đừng bỏ ngoài tai.

Kẻ thù của chúng ta như (Abu Musab) al-Zarqawi quyết chí theo đuổi và nguyền là: một là chúng ta chiến thắng toàn nhân loại, hai là chúng ta ra đi vĩnh viễn về bên kia thế giới.

Thế giới văn minh này phải am tường những thành phần quá khích của lịch sử Hitler, Stalin, Pol Pot. Họ gây chiến tranh với nhiều quốc gia và diệt chủng nhân loại trước khi họ rời sân khấu lịch sử.

Những kẻ đại gian ác, bất lương hoàn toàn không lương tri mang đầy tham vọng cần được quan tâm và phải ngăn chận trước khi những hành vi phạm pháp gia tăng.

Đánh bại những tổ chức quá khích là một điều khó khăn. Bởi v́ họ tiếp tục tăng trưởng, đụt khoét như ḍi bọ trên sự bĩ cực và đau thương của kẻ khác.

Nhóm quá khích khai thác những xung đột tại địa phương nhỏ để tạo ra nạn nhân và từ đó có cơ hội để kết luận: sự tàn bạo là cứu cánh duy nhất để giải quyết.

Họ khai thác sự bất măn, đánh vào những ảo giác sai lạc nông nỗi của các thanh niên và thanh nữ, chiêu dụ họ từ giáo đường quá khích, biến các tuổi trẻ này thành những con cờ của khủng bố.

Họ khai thác cả kỹ thuật tân tiến để gia tăng khả năng huy diệt của chúng Nhóm khủng bố mới vừa được chiêu dụ không cần phải đi đến những chiến khu xa xôi để được huấn luyện; họ có thể học hàm thụ trên các hệ thống điện toán thông tin với đầy đủ dữ kiện cài đặc trong thư viện để chế biến phương pháp đắp ḿn trên đường phố, hay sử dụng hỏa tiễn phóng lựu đạn tầm xa.

Qua h́nh thức này hiểm họa sẽ lan tràn, luôn cả trong ḷng nhiều xă hội dân chủ đang sống trong ḥa b́nh.

Sự ảnh hưởng của Hồi Giáo quá khích càng nhân cấp lên nhờ có các thành phần ủng hộ, thành phần biểu đồng t́nh, qui thuận mở cửa mời họ vào. Họ được bao che bởi các chính phủ độc tài, với các đồng minh chạy theo thời cơ như Syria và Iran, họ cùng có cùng chí hướng gây thương tổn cho Hoa Kỳ và các chính quyền Hồi Giáo ôn ḥa và đổ tội cho sự thất bại của họ là v́ phương Tây, Hoa Kỳ , và Do Thái.

Nhóm quá khích lệ thuộc vào những cơ sở trá h́nh như các hội thiện nguyện thối nát để chuyển ngân trực tiếp vào việc khủng bố. Thêm vào đó, họ được tăng gia thêm quyền lực do những kẻ hiếu chiến sẳn sàng đóng góp để tuyên truyền những đoạn kinh cực đoan, nghiêm khắc của Hồi Giáo đến những vùng bất ổn trên thế giới.

Phiệt quân được yểm trợ dồi dào bởi những phần tử Ả Rập báo chí truyền thông, kích động ḷng thù ghét, kỳ thị chống kẻ vô thần và đầu độc mọi người với những lời tuyên truyền láo khoét là: "Mỹ gây chiến tranh với Hồi Giáo" mà không hề nhắc nhở đến các việc làm của Hoa Kỳ để bảo vệ Hồi Giáo trong những vùng: Afghanistan, Bosnia, Somalia, Kosovo, Kuwait và Iraq.

Có kẻ tranh luận là lư do quá khích càng ngày càng gia tăng v́ hoạt động của các đồng minh tại Irag, họ biện luận là sự có mặt của chúng ta tại đây là nguyên nhân, là ng̣i nổ cho sự điên loạn của nhóm cực đoan.

Tôi xin nhắc nhở họ rằng: chúng ta chưa có mặt tại Irag khi khủng bố xảy ra ngày 11 tháng 9, 2001. Al Qaeda ngang nhiên tấn công chúng ta.

Ḷng căm thù của nhóm quá khích đă sẵn có trước khi vấn đề của Irag xăy ra và tự nó măi tiếp diễn đến thời điểm hậu chiến tranh Iraq th́ sự biện luận này vẫn tồn tại.

Chính quyền Nga không ủng hộ "Chiến Dịch Tự Do cho Irag" nhưng quân khủng bố đă tàn sát hơn 180 học sinh ở Beslan.

Trăi qua nhiều năm, nhóm quá khích đồng thanh biện luận cho bạo loạn với các lư do sau đây: V́ Do thái có mặt Bên Bờ Tây ngạn (West Bank), hay tại quân đội Hoa Kỳ có mặt tại Ả Rập Saudi, v́ sự thảm bại của Taliban, hay v́ cuộc thánh chiến của hàng ngh́n năm trước.

Thực tế: chúng ta không đối diện một trường hợp bi thương cần giải quyết hay xoa dịu. Chúng ta đang đương đầu với những chủ thuyết quá khích đi kèm theo một đường hướng bất di bất dịch là biến mọi quốc gia thành nô lệ và khống chế toàn thế giới.

Không có một hành động nào của chúng ta là mời gọi sự điên cuồng của kẻ sát nhân, không có biện pháp tŕ hoăn, mua chuộc, thương lượng, nhân nhượng có thể làm lay chuyển hay chận đứng các kế hoạch tàn sát người.

Ngược lại, họ nhắm vào những quốc gia nào có thể đổi thay bằng bạo lực.

Để chiến đấu với những kẻ thù như trên, biện pháp hữu hiệu duy nhất là: chúng ta không bao giờ lùi bước, không bao giờ đầu hàng, không bao giờ chấp nhận những ǵ kém hơn sự chiến thắng vinh quang.

Chủ thuyết sát nhân của nhóm cực đoan Hồi Giáo là một thách thức to lớn cho kỷ nguyên mới. Dù sao đi nữa cuộc chiến này tương tự như cuộc chiến đấu với Cộng Sản trong thế kỷ qua.

Tương tự như chủ thuyết Cộng Sản, Hồi Giáo cực đoan là tầng lớp đầy thế lực tự tấn phong cho ḿnh là nhà tuyên phong đại diện cho toàn thể thế giới Hồi Giáo.

Bin Laden tuyên bố là vai tṛ của ông: chọn lựa điều tốt hay không tốt cho người dân. Hắn lớn lên trong trưởng giả, giàu có và nhiều đặt quyền, đặt lợi và hắn ta chọn lựa cho nguời dân nghèo con đường thành kẻ sát nhân hay kẻ ôm bom tự sát.

Hắn bảo đảm với mọi người là: Đây là con đường dẫn đến thiên đàng. nhưng hắn không bao giờ dám tự nguyện sẽ cùng đi với nạn nhân.

Tương tự như giáo điều của Cộng Sản, những địch nhân mới này giáo dục những người ngây thơ là phải hy sinh cho chính trị hăo huyễn xa vời. Điều này giải thích tại sao họ lạnh lùng trong những hành động giết chóc, bất nhân tính.

Chúng ta nh́n thấy điều đó thể hiện khi họ tàn sát Daniel Pearl, Nicholas Berg, Margaret Hassan và nhiều người khác nữa.

Ngày ra toà tại Netherlands, kẻ khủng bố tên là Theo van Gogh quay nh́n người thân mẫu của nạn nhân bị hắn giết và tuyên bố: tôi hoàn toàn không có cảm xúc ǵ cho nỗi đau của bà, v́ bà là kẻ ngoại đạo.

Mặc dù với lời lẽ ngụy trang đầy hoa mỹ che đậy những giáo điều tàn độc, hầu hết những nạn nhân bị họ thanh toán đều là những người Hồi Giáo.

Khi 25 đứa trẻ Irag bị tàn sát bởi bom khủng bố, khi các giáo viên bị xử tử nơi học đường, khi các nhân viên y tế bị giết trong lúc săn sóc bệnh nhân vừa bị khủng bố gây thương tích. Đó là những hành động giết người lộ liễu, và xác thực rằng: họ hoàn toàn chối bỏ công lư, lương tri, tôn giáo.

Quân khủng bố không những chỉ là địch nhân của Hoa Kỳ, họ là địch nhân của Hồi Giáo, họ là địch nhân của cả loài người.

Chúng ta đă từng chứng kiến những thành phần độc ác không biết điếm nhục này, những kẻ không trái tim, nhiều tham vọng hồ hỡi dẫn lối đưa đường cho nạn nhân vào những trại giam đầy cực h́nh như Cuộc Cách Mạng Văn Hóa (Trung Cộng) và Cánh Đồng Thảm Sát (Campuchea).

Tương tự như giáo điều của Cộng Sản, địch nhân mới này theo đuổi đường lối chuyên chế độc tài và lănh tụ của họ khoát lên ḿnh khuôn mặt bi ai, đại diện cho kẻ thế cô chống lại đế quốc.

Thật ra, họ có đầy tham vọng của đế chế thống trị và họ ước mong là sẽ tước quyền của mọi người chung quanh, chỉ duy họ có được quyền lực.

Dưới chính sách đó, họ cấm đoán mọi sách vở, hủy hoại những bia tưởng niệm, văn miếu cổ xưa, và bạo hành với phụ nữ.

Họ t́m cách tận diệt đối lập trong mọi h́nh thức; họ sẽ khống chế mọi lănh vực của đời sống và cả luôn việc chế ngự tâm hồn.

Khi họ hứa hẹn công bằng và thiêng liêng cao cả là khi bọn khủng bố đă chuẩn bị sẵn một tương lai bạo lực và đầy dẫy cực h́nh của thế gian.

Tương tự như giáo điều của Cộng Sản, địch nhân mới này gạt bỏ những người sống tự do và tuyên bố là những người dù nam hay nữ sống theo tự do là yếu hèn, suy đồi.

Zarqawi nói "Hoa Kỳ là sinh vật hèn hạ nhất do Thượng Đế sáng tạo”.

Nhưng hăy lột trần sự thật cho rơ ràng: chính họ là những kẻ hèn hạ mới đi lùng bắt và giết trẻ em, người già yếu bằng phương tiện gài bom trong xe, hay là kẻ cắt cổ những nạn nhân bị chúng giam cầm, và nhắm vào mục tiêu của người Hồi Giáo sau khi họ vừa đi lễ xong.

Thật là một điều cao quí khi giải phóng cho hơn 50 triệu người. Thật là một điều cao quí cho những hành động ngăn chận mọi sự phá hoại hủy diệt nền dân chủ vừa chớm thành h́nh. Thật là một điều cao quí khi chính nghĩa của tự do một lần nữa sẽ tiêu diệt những kẻ thù chống lại nền tư do chung.

Và nhóm Hồi Giáo quá khích sẽ giống như chủ thuyết Cộng sản, chứa chất từ trong cội rễ nhiều mâu thuẫn sẽ là con đường đưa họ đến thất bại.

V́ sợ tự do, v́ những hành vi bất tin tưởng vào sự sáng tạo của nhân loại mà trừng phạt những kiến thiết, cản trở những đóng góp tích cực của hơn nửa phần nhân loại. Những giáo điều thiển cận này đánh giá thấp những thành quả mà nhân loại đạt được và những thành công của xă hội loài người.

Một điều mới mẻ duy nhất của địch nhân là họ có tham vọng chiếm hữu được vũ khí hủy hoại hàng loạt để đánh chúng ta. C̣n những tham vọng khủng khiếp khác dựa trên những dữ kiện bị bóp méo sai lạc của quá khứ được họ sử dụng thành lư do để khai chiến.

Tiến tŕnh của chiến tranh chống lại giáo điều trên, th́ kết quả được khẳng định là: những ai khinh miệt tự do th́ tất nhiên đă tự rước họa vào thân, tự đưa ḿnh vào t́nh trạng thêm cô lập cách biệt, tàn lụn và tự tan ră.

V́ những người sống tự do đặt niềm tin vào tương lai, và làm chủ tương lai ḿnh.

Chúng ta không muốn gánh sự xáo trộn của thế giới, nhưng chúng ta đáp lại lời kêu gọi của lịch sử với đầy tự tin và chiến lược toàn diện.

Để chống lại một địa bàn rộng lớn, đa dạng của mạng lưới khủng bố đ̣i hỏi sự kiên nhẫn, tạo áp lực liên tục, đ̣i hỏi những đồng minh đủ sức mạnh ở Âu Châu, Trung Đông, Bắc Phi, Á Châu và các vùng khác nữa.

Hoa Kỳ hợp lực với đồng minh, ngăn chận những âm mưu khủng bố, phá vỡ khả năng gây chiến, và tạo những kế hoạch đem lại những chương tŕnh mới được thiết kế đầy hy vọng cho hàng triệu người đang sống trong thế giới đầy hận thù, tàn bạo.

Trước hết, chúng ta phải có những phương án để ngăn chận những hành động khủng bố trưóc khi nó xảy ra. Chúng ta phải cải tổ hệ thống chính quyền trong nước thêm quyền hạn rộng răi để có thể tổ chức pḥng vệ. Chúng ta kiến thiết lại hệ thống t́nh báo để có thể đảm nhận những công tác vô cùng khó khăn như theo dơi, săn lùng hành vi của kẻ thù, dựa trên những tin tức dù nhỏ nhặt được thu nhặt khắp nơi ở trong nước hay hải ngoại.

Chúng ta hoạt động chung với các chính quyền của nhiều quốc gia khác để diệt các tổ khủng bố và làm tê liệt hoạt động của các lănh đạo nhóm khủng bố.

Cùng nhau hợp tác, chúng ta đă tiêu diệt, bắt giữ hầu như những kẻ có liên hệ đến vụ khủng bố ngày 11 tháng 9, luôn cả những thủ lănh cao cấp quan trọng của Bin Laden, những tổ trưởng và nhiều ở khủng bố trên 24 quốc gia: đây là bộ đầu nảo của cuộc đánh bom chiến hạm USS Cole, thủ lănh này là lănh đạo cao cấp của nhóm Al Qaeda tại vùng Vịnh Ba Tư (Persian Gulf), bộ đầu nảo của Jakarta, và cuộc đánh bom đầu tiên tại Bali, thủ lănh kế hoạch Zarqawi xếp đặt kế hoạch đánh bom Thổ Nhỉ Kỳ và nhiều lănh tụ cao cấp khác của Al Qaeda hoạt động trong vùng Saudi Arabia.

Nói chung, Hoa Kỳ và đồng minh đă phá vỡ ít nhất 10 đợt khủng bố nguy hiểm nhất sau ngày 11 tháng 9 luôn cả 3 kế hoạch của Al Qaeda nhằm tấn công Hoa Kỳ và các ổ xâm nhập vào nội địa Hoa Kỳ.

V́ làm việc của chúng ta có tiến triển liên tục, nên địch quân bị tổn thất. Nhưng địch quân vẫn c̣n khả năng hoạt động trên toàn cầu.

Sự cương quyết của chúng ta quá rơ rệt: Chúng ta không ngừng nghỉ cho đến khi tổ chức này, mạng lưới khủng bố toàn cầu này bị vạch trần ra, bị bẻ găy, và thủ lănh của họ phải chịu trách nhiệm cho các hành động sát nhân.

Thứ II: chúng ta quyết tâm loại ngăn chận không vũ khí hủy diệt hàng loạt rơi vào tay những chính quyền sống ngoài ṿng pháp luật, luôn cả những đồng bọn làm bạn với khủng bố, họ sẵn sàng sử dụng nó mà không hề cân nhắc.

Hoa Kỳ hợp tác với Anh Quốc, Pakistan và các quốc gia khác để lật tẩy và chận đứng những hoạt động mua bán chợ đen vũ khí nguyên tử do A.Q. Khan cầm đầu.

Lybia đă loại bỏ chương tŕnh nguyên tử và vũ khí hóa học, luôn cả chương tŕnh hỏa tiển tầm xa.

Trong năm vừa qua, Hoa Kỳ và đồng minh trong chương tŕnh mở rộng an ninh khởi xướng kế hoạch chận đứng hơn 12 chuyến hàng nghi ngờ chở những kỹ thuật vũ khí nguyên tử bao gồm cả dụng cụ cho chương tŕnh hỏa tiễn tầm xa của Iran

Kế hoạch này đă giảm đi nhiều hiểm họa cho những quốc gia tự do, nhưng chưa hoàn toàn tận diệt được chúng.

Kẻ hung đồ muốn sử dụng những vũ khí khủng khiếp để chống chúng ta nên họ hành động quyết liệt trong sống c̣n để chiếm đoạt được nó. Và chúng ta đang ráo riết ngăn chận không cho vũ khí hủy diệt hàng loạt ấy lọt và tay họ.

Điều thứ III: chúng ta quyết tâm giải trừ thành phần cực đoan muốn liên kết, yểm trợ hay dung dưỡng những thành phần bất hảo. Những quốc gia như Syria và Iran có bề dài lịch sử tiếp tay với khủng bố. Họ không đáng được hưởng sự nhẫn nhịn từ nhiều nạn nhân đáng thương.

Hoa Kỳ không phân biệt kẻ gieo rắt khủng bố hay những kẻ dung dưỡng, chứa chấp khủng bố, yểm trợ khủng bố v́ họ đồng có tội sát nhân.

Những chính quyền nào tự chọn làm đồng minh của khủng bố cũng tự chọn cho ḿnh là đại địch của xă hội. Và xă hội văn minh toàn cầu này sẽ qui hết trách nhiệm cho những chính quyền đó.

Điều thứ IV: chúng tôi sẽ giải giới quân sự của bất cứ quốc gia nào dùng lănh thổ của họ làm nơi đào tạo khủng bố hay làm địa bàn để gieo rắc khủng bố.

Cũng v́ lẽ đó, chúng tôi sẽ chiến đấu bên cạnh đồng minh thân cận là A Phú Hăn để chống lại tàn quân Taliban và đồng bọn là Al Qaeda. Do đó chúng ta hợp tác với Tổng Thống (Pervez) Musharraf để cô lập và đánh lại nhóm phiến quân tại Pakistan. Cũng v́ lẽ đó, chúng ta sẽ đánh nhóm tàn quân c̣n lại của chế độ củ, và nhóm khủng bố tại Irag.

Mục đích của khủng bố là lật đổ những chính thể dân chủ vừa trổi dậy, và chiếm lấy một quốc gia chiến lược dùng làm cơ sở tốt lành để khủng bố và làm mất ổn định cho Trung Đông, và tấn công Hoa Kỳ và các quốc gia tự do khác với sự tàn bạo mỗi ngày một gia tăng.

Cuộc chiến tranh sẽ không đạt chiến thắng nếu không có sự hy sinh, và cuộc chiến này đ̣i hỏi sự hy sinh thêm nữa, thêm thời gian và thêm giải pháp. Những kẻ khủng bố là những địch quân vô cùng tàn bạo chưa từng thấy, họ bất chấp mọi luật lệ của con người hay mọi qui ước của chiến tranh.

Xin đừng đánh giá thấp những khó khăn đang chờ phía trước, và cũng đừng xao lăng trong cuộc chiến dù chúng ta có lợi điểm hơn kẻ thù.

Kẻ quan sát thời cuộc nh́n con đường trước mặt bằng con mắt bi quan và tự thua cuộc. Điều này không hữu lư.

Trong mỗi lần khủng bố lẻ tẻ, trong mỗi lần có đám tang của nạn nhân là trẻ thơ là mỗi lần tỏ rơ bọn khủng bố không phải v́ yêu nước, không phải là lực lượng phản kháng. Họ đúng là những kẻ sát nhân đang dùng chiến tranh để đánh nhân dân Irag.

Ngược lại, những lănh đạo do dân bầu lên đang chứng tỏ sự cứng rắn cương quyết và phản ứng rất nhanh. Nếu đem ra so sánh với phương thức b́nh thường, hay bởi những tiến tŕnh của lịch sử, Irag có những tiến triễn về đường lối chính trị rất đáng kể: họ thoát thai từ nền thống trị độc tài, tiến đến giải phóng, tiến đến bầu cử cho quốc gia, đến việc soạn hiến chương trong khoản thời gian chỉ 2 năm rưỡi.

Với sự yểm trợ của chúng ta, quân đội Irag đạt được khả năng để đảm trách nhiều công việc đáng kể, và càng ngày càng tăng thêm niềm tự tin.

Mười một tháng qua, cuộc hành quân của chúng ta tại Falluja, chỉ có vài cánh quân Irag tham chiến. Và hiện nay, hơn 80 cánh quân Irag đang đánh lại phiến quân bên cạnh lực lượng của chúng ta.

Việc tiến triển không đến dễ dàng, nhưng vững chắc.

Và nếu ai có cái nh́n đứng đắn đều không thể phủ nhận, thờ ơ, chối bỏ các thành quả của nhân dân Irag.

Vài kẻ quan sát thời cuộc nghi ngờ về sự bền bỉ của nền dân chủ tại Irag. Họ đă đánh giá thấp mănh lực và sự lôi cuốn của tự do.

Có dư luận bàn bạc rằng: nền dân chủ Irag bị chao đảo vi nội bộ của Irag đang tranh căi nhau. Nhưng đó chính là nhân tố dân chủ: để tŕnh bày quan điểm, phải biết tranh căi với những ai bất đồng chính kiến, và phải tạo sự đồng thuận bằng đường lối thuyết phục, và phải đáp ứng cho nguyện vọng của toàn dân.

Có dư luận nói rằng người Shias, Sunnis và Kurds tại Irag quá chia rẽ nên nền dân chủ chắc sẽ không bền vững.

Thật ra th́, thể chế liên bang dân chủ là con đường đầy hy vọng để thống nhất một xă hội đa dạng, và bởi hệ thống hiến pháp liên bang tôn trọng quyền lợi cá nhân, và quyền tự do sống theo tập tục của tín ngưỡng của mọi công dân. Đồng thời dành chỗ cho các dân tộc thiểu số, bao gồm người Sunnis có tiếng nói, và chổ đứng trong tương lai của quê hương họ.

Quả thật, hạt giống tự do vừa mới gieo trồng tại Irag, nhưng khi nó tăng trưỏng, nó không là những cánh hoa èo uột. Mà cây đó phải khỏe mạnh và rắn chắc.

Là người Hoa Kỳ, chúng ta tin rằng mọi người khắp nơi chọn cho ḿnh sự tự do thay v́ làm nô lệ. Và sự tự do đó một khi đă chọn tự nó đă nâng cao đời sống nhân luân.

V́ vậy, chúng tôi tin tưởng rằng, khi đồng minh của chúng tôi và nhân dân Irag đều hoàn tất sứ mạng, nền dân chủ của Irag sẽ thăng hoa.

Vài kẻ quan sát thời cuộc tuyên bố là tốt hơn Hoa Kỳ nên bỏ cuộc và mau chóng rời khỏi Irag. Đó là một ảo tưởng, đầy nguy hiểm bị phản bác với một câu hỏi tầm thường như: Liệu Hoa Kỳ và những quốc gia tự do sẽ được tăng an toàn hay giảm an toàn khi Zarqawi và Bin Laden khống chế được nước Irag, dân sự và nguồn tài nguyên của Iraq?

Truất phế nhà độc tài và giúp cho người dân được tự do, th́ chúng ta sẽ không để yên cho bọn sát nhân mới nào xuất hiện, với mục đích tối hậu là quyết tàn phá đất nước chúng ta, và cướp quyền cai trị Irag bằng bạo lực.

Trên con đường trường kỳ đấu tranh, có khi đi nửa đường th́ sự t́m kiếm đời sống tỉnh lặng hay cám dỗ ta; khiến ta muốn trốn tránh trách nhiệm và mọi phức tạp đầy khó khăn của thế giới, và mơ ước là địch nhân cuồng tín sẽ bớt cuồng tín và chán ngán việc chém giết.

Đó là một thế giới thái b́nh, nhưng nó không là thế giới chúng ta đang sống. Địch nhân sẽ không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ thỏa măn, không bao giờ toại nguyện, không bao giờ bằng ḷng cho là những chém giết tàn bạo của quá khứ là đủ.

Địch nhân đo lường mỗi bước thối lui của thế giới văn minh này sự mời mọc cho bạo lực to lớn hơn.

Về Irag: ḥa b́nh sẽ không đến nếu không có chiến thắng.

Chúng ta sẽ giữ vững tinh thần, và chúng ta sẽ chiến thắng vẻ vang.

Điều thứ V: kế hoạch của cuộc chiến chống khủng bố của chúng ta là dùng biện pháp ngăn ngừa không cho quân phiến loạn cơ hội để chiêu dụ thêm người bằng cách thay thế những hận thù và bất đồng chính kiến bằng nền dân chủ và niềm hy vọng trải rộng toàn vùng Trung Đông.

Đây là một kế hoạch đầy khó khăn và dài hạn, nhưng không phương pháp nào hiệu quả hơn. Tương lai của chúng ta, và tương lai của vùng đất này liên đới nhau như móc xích.

Nếu toàn vùng Trung Đông bị bỏ rơi trong cay đắng, nếu những quốc gia ấy c̣n sống trong điêu linh, trong lúc những nhóm cực đoan tha hồ khoáy động sự bất b́nh của hàng triệu người, th́ nơi vùng đất đó của quả địa cầu sẽ là phát sinh xung đột đến bất tận và chồng chất lên nhiều hiểm họa cho thế hệ này của chúng ta đến thế hệ kế tiếp.

Nếu dân cư trong vùng đó được quyền lực chọn cho tương lai của ḿnh và đưọc tiến triển theo khả năng cúa ḿnh và được quyền tham gia trong căn bản tự do của mỗi người dù nam hay nử, th́ thành phần quá khích sẽ tự động thu nhỏ lại và luồn sóng bạo lực cực đoan sẽ giảm cường độ trên toàn cầu và sẽ tự chấm dứt.

Khi tranh đấu cho hy vọng và tự do của người khác là chúng ta xây đắp cho nền tự do của chúng ta thêm an toàn.

Chúng ta chọn lựa sự phấn đấu này là điều thực tiển. Chúng ta khích lệ đồng minh tại vùng Trung Đông, bao gồm cả Ai Cập và Saudi Arabia chọn con đường canh tân, vực dậy sức mạnh tiềm tàng trong xă hội để chống lại khủng bố bằng cách tôn trọng quyền lợi và quyền lựa chọn của người dân.

Chúng ta đúng chung hàng ngũ với những ai bị áp bức, bị lưu vong bởi những chính phủ độc tài, v́ chúng ta hiểu là những người bị áp bức của ngày hôm nay sẽ trở thành lănh đạo cho dân chủ của ngày sau.

Chúng ta điều trần mọi điều qua đường lối ngoại giao, và minh chứng rơ ràng, thẳng thắng là chúng ta tin vào sự tự trị, vào quy luật của luật pháp, vào tự do tôn giáo, vào phụ nữ b́nh quyền, tin chắc rằng đó là quyền hạn và điều chính đáng nhất cho mọi nơi, mọi văn hóa.

Trong lúc chúng ta làm tṛn sứ mạng là đối diện với phần tử cực đoan, chúng ta hiểu biết là những việc trọng yếu phải được giải quyết từ trong nội bộ của Hồi Giáo.

Công việc này đang tiến hành.

Nhiều học giả Hồi Giáo đă công khai khai trừ khủng bố, và thường trích dụ từ kinh Koran, chương 5 đoạn 32 là việc giết một mạng người vô tội cũng là giết toàn nhân loại, và việc cứu sống một mạng người là cứu toàn nhân loại.

Sau cuộc khủng bố tại London ngày 7 tháng 7, một (sứ quân) thủ lănh Hồi Giáo của khối Hồi Giáo Ả Rập (United Arab Emirates) tuyên bố là: Bất cứ ai có hành vi như vậy th́ không phải là người Hồi Giáo, cũng không là người có tôn giáo.

Thời điểm đă đến cho tất cả mọi lănh đạo Hồi Giáo có trách nhiệm phải đồng thanh khai trừ các giáo điều mang tác động lợi dụng Hồi Giáo cho mục đích tối hậu của chính trị và làm ô uế niềm tin cao cả thiêng liêng.

Nhiều người có đức tin của Hồi Giáo đang chứng tỏ hành động quyết liệt, bất chấp mọi nguy hiểm cho bản thân. Nơi nào chúng ta tham chiến chống bọn quá khích, nơi đó có đồng minh Hồi Giáo đứng lên và cùng chúng ta chiến đấu, và tự trở thành đồng minh trong việc làm đầy chính nghĩa.

Đoàn quân A Phú Hăn đang chiến đấu chống tàng quân Taliban, và quân đội Irag đang hy sinh để đánh bại Al Qaeda trong quê hương họ.

Đây là những công dân đầy oai hùng nhận thức rơ cho cái giá phải đạt được là: sự sống tự do của ḿnh, tương lai của khu vực đang sinh sống, nền công lư và nhân bản đặc thù của dân tộc. Và Hoa Kỳ rất hănh diện được đứng bên cạnh họ.

Với sự trổi dậy của đại địch, và khai màn cho sự chao đảo của ư thức hệ toàn cầu, thời điểm của thế hệ chúng ta trong lịch sử được khắc ghi bằng những thách thức mới đầy cam go. Dù vậy, chúng ta nhập cuộc đấu tranh này cũng thể hiện cuộc vật lộn của thời xa xưa giữa hai thế lực một thế lực hoàn toàn tin tưởng vào kẻ độc tài, và một thế lực khác đặt niềm tin vào người dân.

Qua diễn biến của lịch sử, kẻ bạo tàn và kẻ sắp trở thành bạo tàn lúc nào cũng biện minh rằng chém giết là chính đáng để phục vụ cho một mưu đồ lớn. Và tự họ cô lập ḿnh xa cách những người chân chính trên khắp toàn cầu.

Kẻ bạo tàn và kẻ sắp trở thành bạo tàn lúc nào cũng biện minh là những xă hội được đoàn ngũ hóa th́ vững mạnh, trong sạch cho tới khi chúng sụp đổ v́ thối nát và băng họai

Kẻ bạo tàn và kẻ sắp trở thành bạo tàn lúc nào cũng biện minh là nhũng ai dù nam hay nữ sống trong tự do là bạc nhược và hư hỏng cho đến ngày nào đó những người nam nữ tự do này đánh bại những người độc tài tàn bạo này.

Chúng ta không biết cuộc hành tŕnh chiến đấu của chúng ta ra sao, chúng ta vẫn lănh nhận và sự hy sinh c̣n chờ đợi trong lối đi phía trước.

Chúng ta ư thức rằng, dù sao, việc bảo vệ cho tự do rất xứng đáng cho chúng ta hy sinh. Chúng ta ư thức rằng sự yêu chuộng tự do là sức mạnh vô biên của lịch sử. Chúng ta ư thức rằng chính nghĩa cho tự do một lần nữa sẽ chiến thắng.

Mong Thượng đế ban ơn lành cho quí vị.

 

 

President Bush speech at a National Endowment for Democracy

President Bush: I'm honored once again to be with the supporters of the National Endowment for Democracy.

Since the day President Ronald Reagan set out the vision for this endowment, the world has seen the swiftest advance of democratic institutions in history. And Americans are proud to have played our role in this great story.

Our nation stood guard on tense borders. We spoke for the rights of dissidents and the hopes of exiles. We aided the rise of new democracies on the ruins of tyranny.

And all the costs and sacrifice of that struggle has been worth it because from Latin America to Europe to Asia we've gained the peace that freedom brings.

In this new century, freedom is once again assaulted by enemies, determined to roll back generations of democratic progress. Once again, we're responding to a global campaign of fear with a global campaign of freedom. And once again, we will see freedom's victory.

Again, I want to thank you for inviting me back. Thank you for the short introduction.

I appreciate Carl Gershman.

I want to welcome former Congressman Dick Gephardt, who is a board member of the National Endowment for Democracy.

It's good to see you, Dick.

And I appreciate Chris Cox, who's the chairman of the U.S. Security and Exchange Commission and a board member for the National Endowment for Democracy, for being here as well.

And I want to thank all the other board members.

I appreciate the secretary of state, Condi Rice, who has joined us. Alongside her, our secretary of defense, Donald Rumsfeld.

Thank you all for being here.

I'm proud as well that the newly sworn-in chairman of the Joint Chiefs, the first Marine ever to hold that position, is with us today, Gen. Peter Pace.

And I thank members of the diplomatic corps who are here as well.

Recently, our country observed the fourth anniversary of a great evil and looked back on a great turning point in our history.

We still remember a proud city covered in smoke and ashes, a fire across the Potomac, and passengers who spent their final moments on Earth fighting the enemy. We still remember the men who rejoice in every death, and Americans in uniform rising to duty. And we remember the calling that came to us on that day and continues to this hour.

We will confront this mortal danger to all humanity. We will not tire or rest until the war on terror is won.

The images and experience of September 11 are unique for Americans.

Yet the evil of that morning has reappeared on other days in other places -- in Mombasa [Kenya] and Casablanca [Morocco] and Riyadh [Saudi Arabia] and Jakarta [Indonesia] and Istanbul [Turkey], in Madrid [Spain], in Beslan [Russia], in Taba [Egypt] and Netanya [Israel] and Baghdad [Iraq] and elsewhere.

In the past few months, we've seen a new terror offensive with attacks in London [England], Sharm el-Sheikh [Egypt] and a deadly bombing in Bali [Indonesia] once again.

All these separate images of destruction and suffering that we see on the news can seem like random and isolated acts of madness. Innocent men and women and children have died simply because they boarded the wrong train or worked in the wrong building or checked into the wrong hotel.

And while the killers choose their victims indiscriminately, their attacks serve a clear and focused ideology, a set of beliefs and goals that are evil but not insane.

Some call this evil Islamic radicalism. Others militant jihadism.

Still, others Islamo-fascism.

Whatever it's called, this ideology is very different from the religion of Islam. This form of radicalism exploits Islam to serve a violent political vision: the establishment, by terrorism and subversion and insurgency, of a totalitarian empire that denies all political and religious freedom.

These extremists distort the idea of jihad into a call for terrorist murder against Christians and Jews and Hindus and also against Muslims from other traditions that they regard as heretics.

Many militants are part of global borderless terrorist organizations like Al Qaeda, which spreads propaganda and provides financing and technical assistance to local extremists and conducts dramatic and brutal operations like September 11.

Other militants are found in regional groups often associated with al Qaeda; paramilitary insurgencies and separatist movements in places like Somalia and the Philippines and Pakistan and Chechnya and Kashmir and Algeria.

Still others spring up in local cells inspired by Islamic radicalism but not centrally directed.

Islamic radicalism is more like a loose network with many branches than an army under a single command. Yet these operatives fighting on scattered battlefields share a similar ideology and vision for our world.

We know the vision of the radicals because they've openly stated it in videos and audiotapes and letters and declarations and Web sites.

First, these extremists want to end American and Western influence in the broader Middle East, because we stand for democracy and peace and stand in the way of their ambitions.

Al Qaeda's leader, Osama bin Laden, has called on Muslims to dedicate, quote, "their resources, sons and money to driving infidels out of their lands."

Their tactic to meet this goal has been consistent for a quarter century: They hit us and expect us to run.

They want us to repeat the sad history of Beirut [Lebanon] in 1983 and Mogadishu [Somalia] in 1993, only this time on a larger scale with greater consequences.

Second, the militant network wants to use the vacuum created by an American retreat to gain control of a country, a base from which to launch attacks and conduct their war against nonradical Muslim governments.

Over the past few decades, radicals have specifically targeted Egypt and Saudi Arabia and Pakistan and Jordan for potential takeover.

They achieved their goal for a time in Afghanistan. Now they've set their sights on Iraq.

Bin Laden has stated the whole world is watching this war and the two adversaries: It's either victory and glory or misery and humiliation.

The terrorists regard Iraq as the central front in their war against humanity, and we must recognize Iraq as the central front in our war on terror.

Third, the militants believe that controlling one country will rally the Muslim masses, enabling them to overthrow all moderate governments in the region and establish a radical Islamic empire that spans from Spain to Indonesia.

With greater economic and military and political power, the terrorists would be able to advance their stated agenda: to develop weapons of mass destruction, to destroy Israel, to intimidate Europe, to assault the American people and to blackmail our government into isolation.

Some might be tempted to dismiss these goals as fanatical or extreme. Well, they are fanatical and extreme, and they should not be dismissed.

Our enemy is utterly committed. As [Abu Musab] al-Zarqawi has vowed, "We will either achieve victory over the human race or we will pass to the eternal life."

And the civilized world knows very well that other fanatics in history, from Hitler to Stalin to Pol Pot, consumed whole nations in war and genocide before leaving the stage of history.

Evil men obsessed with ambition and unburdened by conscience must be taken very seriously, and we must stop them before their crimes can multiply.

Defeating a militant network is difficult because it thrives like a parasite on the suffering and frustration of others.

The radicals exploit local conflicts to build a culture of victimization in which someone else is always to blame and violence is always the solution.

They exploit resentful and disillusioned young men and women, recruiting them through radical mosques as the pawns of terror.

And they exploit modern technology to multiply their destructive power. Instead of attending faraway training camps, recruits can now access online training libraries to learn how to build a roadside bomb or fire a rocket-propelled grenade.

And this further spreads the threat of violence, even within peaceful democratic societies.

The influence of Islamic radicalism is also magnified by helpers and enablers. They have been sheltered by authoritarian regimes: allies of convenience like Syria and Iran that share the goal of hurting America and moderate Muslim governments and use terrorist propaganda to blame their own failures on the West and America and on the Jews.

The radicals depend on front operations such as corrupted charities which direct money to terrorist activity. They are strengthened by those who aggressively fund the spread of radical, intolerant versions of Islam in unstable parts of the world.

The militants are aided as well by elements of the Arab news media that incite hatred and anti-Semitism, that feed conspiracy theories and speak of so-called "American war on Islam" with seldom a word about American actions to protect Muslims in Afghanistan, Bosnia, Somalia, Kosovo, Kuwait and Iraq.

Some have also argued that extremism has been strengthened by the actions of our coalition in Iraq, claiming that our presence in that country has somehow caused or triggered the rage of radicals.

I would remind them that we were not in Iraq on September 11, 2001, and al Qaeda attacked us anyway.

The hatred of the radicals existed before Iraq was an issue, and it will exist after Iraq is no longer an excuse.

The government of Russia did not support Operation Iraqi Freedom, and yet militants killed more than 180 Russian schoolchildren in Beslan.

Over the years, these extremists have used a litany of excuses for violence: Israeli presence on the West Bank or the U.S. military presence in Saudi Arabia or the defeat of the Taliban or the crusades of a thousand years ago.

In fact, we're not facing a set of grievances that can be soothed and addressed. We're facing a radical ideology with unalterable objectives: to enslave whole nations and intimidate the world.

No act of ours invited the rage of the killers, and no concession, bribe or act of appeasement would change or limit their plans for murder.

On the contrary, they target nations whose behavior they believe they can change through violence.

Against such an enemy there is only one effective response: We will never back down, never give in and never accept anything less than complete victory.

The murderous ideology of the Islamic radicals is the great challenge of our new century. Yet in many ways, this fight resembles the struggle against communism in the last century.

Like the ideology of communism, Islamic radicalism is elitist, led by a self-appointed vanguard that presumes to speak for the Muslim masses.

Osama bin Laden says his own role is to tell Muslims, quote, "what is good for them and what is not." And what this man who grew up in wealth and privilege considers good for poor Muslims is that they become killers and suicide bombers.

He assures them that this is the road to paradise, though he never offers to go along for the ride.

Like the ideology of communism, our new enemy teaches that innocent individuals can be sacrificed to serve a political vision. And this explains their cold-blooded contempt for human life.

We've seen it in the murders of Daniel Pearl, Nicholas Berg and Margaret Hassan and many others.

In a courtroom in the Netherlands, the killer of Theo van Gogh turned to the victim's grieving mother and said, "I do not feel your pain because I believe you are an infidel."

And in spite of this veneer of religious rhetoric, most of the victims claimed by the militants are fellow Muslims.

When 25 Iraqi children are killed in a bombing or Iraqi teachers are executed at their school or hospital workers are killed caring for the wounded, this is murder, pure and simple; the total rejection of justice and honor and moral and religion.

These militants are not just the enemies of America or the enemies of Iraq, they are the enemies of Islam and the enemies of humanity.

We have seen this kind of shameless cruelty before, in the heartless zealotry that led to the gulags and the Cultural Revolution and the killing fields.

Like the ideology of communism, our new enemy pursues totalitarian aims. Its leaders pretend to be in an aggrieved party, representing the powerless against imperial enemies.

In truth, they have endless ambitions of imperial domination, and they wish to make everyone powerless except themselves.

Under their rule, they have banned books and desecrated historical monuments and brutalized women.

They seek to end dissent in every form and to control every aspect of life and to rule the soul itself.

While promising a future of justice and holiness, the terrorists are preparing for a future of oppression and misery.

Like the ideology of communism, our new enemy is dismissive of free peoples, claiming that men and women who live in liberty are weak and decadent.

Zarqawi has said that Americans are, quote, "the most cowardly of God's creatures," but let's be clear: It is cowardice that seeks to kill children and the elderly with car bombs and cuts the throat of a bound captive and targets worshippers leaving a mosque.

It is courage that liberated more than 50 million people. It is courage that keeps an untiring vigil against the enemies of a rising democracy. And it is courage and the cause of freedom that once again will destroy the enemies of freedom.

And Islamic radicalism, like the ideology of communism, contains inherent contradictions

that doom it to failure.

By fearing freedom, by distrusting human creativity and punishing change and limiting the contributions of half the population, this ideology undermines the very qualities that make human progress possible and human society successful.

The only thing modern about the militants' vision is the weapons they want to use against us. The rest of their grim vision is defined by a warped image of the past, a declaration of war on the idea of progress itself.

And whatever lies ahead in the war against this ideology, the outcome is not in doubt: Those who despise freedom and progress have condemned themselves to isolation decline and collapse.

Because free peoples believe in the future, free peoples will own the future.

We didn't ask for this global struggle, but we're answering history's call with confidence and a comprehensive strategy.

Defeating a broad and adaptive network requires patience, constant pressure, and strong partners in Europe, the Middle East, North Africa, Asia and beyond.

Working with these partners, we're disrupting militant conspiracies, destroying their ability to make war, and working to give millions in a troubled region of the world a hopeful alternative to resentment and violence.

First, we're determined to prevent the attacks of terrorist network before they occur. We're reorganizing our government to give this nation a broad and coordinated homeland defense. We're reforming our intelligence agency for the incredibly difficult task of tracking enemy activity, based on information that often comes in small fragments from widely scattered sources here and abroad.

We're acting, along with the governments from many countries, to destroy the terrorist networks and incapacitate their leaders.

Together, we've killed or captured nearly all of those directly responsible for the September 11 attacks, as well as some of bin Laden's most senior deputies, al Qaeda managers and operatives in more than 24 countries: the mastermind of the USS Cole bombing who was chief of al Qaeda operations in the Persian Gulf, the mastermind of the Jakarta and the first Bali bombings, a senior Zarqawi terrorist planner who was planning attacks in Turkey and many of al Qaeda's senior leaders in Saudi Arabia.

Overall, the United States and our partners have disrupted at least 10 serious al Qaeda terrorist plots since September 11, including three al Qaeda plots to attack inside the United States. We've stopped at least five more al Qaeda efforts to case targets in the United States or infiltrate operatives into our country.

Because of the steady progress, the enemy is wounded. But the enemy is still capable of global operations.

Our commitment is clear: We will not relent until the organized, international terror networks are exposed and broken and their leaders held to account for their acts of murder.

Second, we're determined to deny weapons of mass destruction to outlaw regimes and to their terrorist allies who would use them without hesitation.

The United States, working with Great Britain, Pakistan and other nations, has exposed and disrupted a major black market operation in nuclear technology led by A.Q. Khan.

Libya has abandoned its chemical and nuclear programs as well as long-range ballistic missiles.

In this last year, America and our partners in the Proliferation Security Initiative have stopped more than a dozen shipments of suspected weapons technology, including equipment for Iran's ballistic missile program.

This progress has reduced the danger to free nations, but it has not removed it.

Evil men who want to use horrendous weapons against us are working in deadly earnest to gain them. And we're working urgently to keep weapons of mass destruction out of their hands.

Third, we're determined to deny radical groups the support and sanctuary of outlaw regimes. State sponsors like Syria and Iran have a long history of collaboration with terrorists, and they deserve no patience from the victims of terror.

The United States makes no distinction between those who commit acts of terror and those who support and harbor them, because they're equally as guilty of murder.

Any government that chooses to be an ally of terror has also chosen to be an enemy of civilization. And the civilized world must hold those regimes to account.

Fourth, we're determined to deny the militant's control of any nation which they would use as a home base and a launching pad for terror.

For this reason, we're fighting beside our Afghan partners against remnants of the Taliban and their al Qaeda allies. For this reason, we're working with President [Pervez] Musharraf to oppose and isolate the militants in Pakistan. And for this reason, we're fighting the regime remnants and terrorists in Iraq.

The terrorists' goal is to overthrow a rising democracy, claim a strategic country as a haven for terror, destabilize the Middle East and strike America and other free nations with ever-increasing violence.

Wars are not won without sacrifice, and this war will require more sacrifice, more time and more resolve.

The terrorists are as brutal an enemy as we've ever faced. They're unconstrained by any notion of our common humanity or by the rules of warfare.

No one should underestimate the difficulties ahead, nor should they overlook the advantages we bring to this fight.

Some observers look at the job ahead and adopt a self-defeating pessimism. It is not justified.

With every random bombing and with every funeral of a child it becomes more clear that the extremists are not patriots or resistance fighters. They are murderers at war with the Iraqi people themselves.

In contrast, the elected leaders of Iraq are proving to be strong and steadfast. By any standard or precedent of history, Iraq has made incredible political progress: from tyranny, to liberation, to national elections, to the writing of a constitution in the space of 2 1/2 years.

With our help, the Iraqi military is gaining new capabilities and new confidence with every passing month.

At the time of our Falluja operations 11 months ago, there were only a few Iraqi army battalions in combat. Today there are more than 80 Iraqi army battalions fighting the insurgency alongside our forces.

Progress isn't easy, but it is steady.

And no fair-minded person should ignore, deny or dismiss the achievements of the Iraqi people.

Some observers question the durability of democracy in Iraq. They underestimate the power and appeal of freedom.

We've heard it suggested that Iraq's democracy must be on shaky ground because Iraqis are arguing with each other. But that's the essence of democracy: making your case, debating with those who disagree, building consensus by persuasion and answering to the will of the people.

We've heard it said that the Shias, Sunnis and Kurds of Iraq are too divided to form a lasting democracy.

In fact, democratic federalism is the best hope for unifying a diverse population, because a federal constitutional system respects the rights and religious traditions of all citizens while giving all minorities, including the Sunnis, a stake and a voice in the future of their country.

It is true that the seeds of freedom have only recently been planted in Iraq but democracy, when it grows, is not a fragile flower. It is a healthy, sturdy tree.

As Americans, we believe that people everywhere -- everywhere prefer freedom to slavery and that liberty, once chosen, improves the lives of all.

And so we're confident, as our coalition and the Iraqi people each do their part, Iraqi democracy will succeed.

Some observers also claim that America would be better off by cutting our losses and leaving Iraq now. It's a dangerous illusion refuted with a simple question: Would the United States and other free nations be more safe or less safe with Zarqawi and bin Laden in control of Iraq, its people and its resources?

Having removed a dictator and aided free peoples, we will not stand by as a new set of killers dedicated to the destruction of our own country seizes control of Iraq by violence.

There's always a temptation in the middle of a long struggle to seek the quiet life, to escape the duties and problems of the world, and to hope the enemy grows weary of fanaticism and tired of murder.

This would be a pleasant world, but it's not the world we live in. The enemy is never tired, never sated, never content with yesterday's brutality.

The enemy considers every retreat of the civilized world as an invitation to greater violence.

In Iraq, there is no peace without victory. We will keep our nerve and we will win that victory.

The fifth element of our strategy in the war on terror is to deny the militants future recruits by replacing hatred and resentment with democracy and hope across the broader Middle East.

This is a difficult, long-term project, yet there's no alternative to it. Our future and the future of that region are linked.

If the broader Middle East is left to grow in bitterness, if countries remain in misery, while radicals stir the resentments of millions, then that part of the world will be a source of endless conflict and mounting danger for our generation and the next.

If the peoples in that region are permitted to chose their own destiny and advance by their own energy and by their participation as free men and women, then the extremists will be marginalized and the flow of violent radicalism to the rest of the world will slow and eventually end.

By standing for the hope and freedom of others we make our own freedom more secure.

America is making this stand in practical ways. We're encouraging our friends in the Middle East, including Egypt and Saudi Arabia, to take the path of reform, to strengthen their own societies in the fight against terror by respecting the rights and choices of their own people.

We're standing with dissidents and exiles against oppressive regimes, because we know that the dissidents of today will be the democratic leaders of tomorrow.

We're making our case through public diplomacy, stating clearly and confidently our belief in self-determination and the rule of law and religious freedom and equal rights for women; beliefs that are right and true in every land and in every culture.

As we do our part to confront radicalism, we know that the most vital work will be done within the Islamic world itself.

And this work has begun.

Many Muslim scholars have already publicly condemned terrorism, often citing Chapter 5, Verse 32 of the Koran, which states that killing an innocent human being is like killing all humanity, and saving the life of one person is like saving all of humanity.

After the attacks in London on July 7, an imam in the United Arab Emirates declared, "Whoever does such a thing is not a Muslim, nor a religious person."

The time has come for all responsible Islamic leaders to join in denouncing an ideology that exploits Islam for political ends and defiles a noble faith.

Many people of the Muslim faith are proving their commitment at great personal risk. Everywhere we have engaged the fight against extremism, Muslim allies have stood up and joined the fight, becoming partners in a vital cause.

Afghan troops are in combat against Taliban remnants. Iraqi soldiers are sacrificing to defeat al Qaeda in their own country.

These brave citizens know the stakes: the survival of their own liberty, the future of their own region, the justice and humanity of their own tradition. And the United States of America is proud to stand beside them. With the rise of a deadly enemy and the unfolding of a global ideological struggle, our time in history will be remembered for new challenges and unprecedented dangers. And yet the fight we have joined is also the current _expression of an ancient struggle between those who put their faith in dictators and those who put their faith in the people.

Throughout history, tyrants and would-be tyrants have always claimed that murder is justified to serve their grand vision. And they end up alienating decent people across the globe.

Tyrants and would-be tyrants have always claimed that regimented societies are strong and pure until those societies collapse in corruption and decay.

Tyrants and would-be tyrants have always claimed that free men and women are weak and decadent until the day that free men and women defeat them.

We don't know the course of our own struggle, the course our own struggle will take, or the sacrifices that might lie ahead.

We do know, however, that the defense of freedom is worth our sacrifice. We do know the love of freedom is the mightiest force of history. And we do know the cause of freedom will once again prevail.

May God bless you.