Nhớ theo dơi Diễn Đàn Người Việt Quốc Gia trên hệ thống Đài Việt Nam Hải Ngoại vào lúc 7:00 PM đến 8:00 PM  vào mỗi chiều Chúa Nhật và Diễn Đàn Công Dân vào lúc 4:00 PM dến 5:00 PM mỗi chiều thứ hai, giờ Hoa Thịnh Đốn.                                                                                                                                                                   

DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao

Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân ḿnh v.v..

Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh

Nationalist Vietnamese Forum

Home

4) 500 năm tới nhân loại sẽ tiến tới một nền văn minh mới mẻ hẳn so với văn minh hiện tại, đó là Nền Văn Minh Liên Hành Tinh

5) Con đường Nhân Chủ là tất yếu nhằm giải quyết các vấn nạn đang tồn đọng của nhân loại.

Quan điểm của cụ Lư Đông A có thể tóm gọn như sau:

Vũ trụ Vô nguyên. Nghĩa là khoa học t́m hiểu đến đâu th́ con người biết đến đó.

Nhân loại Nhất nguyên. Tức là dân tộc th́ nhiều nhưng nhân loại chỉ có một mà thôi.

Chính trị Đa nguyên. Xă hội khác nhau là tùy theo địa dư, phong tục, tập quán.

Nếu Hoa Kỳ không nhận lănh sứ mệnh trước lịch sử loài người th́ rồi ra nhân loại sẽ chứng kiến 3 cuộc xung đột sau đây:

1/ Xung đột về Chủng tộc

2/ Xung đột về Tôn giáo

3. Xung đột về biên cương Quốc gia

Các cuộc xung đột này sẽ hủy diệt nền văn minh đang có của nhân loại. Do đó nước Mỹ không c̣n chọn lựa nào khác ngoài việc phải đón nhận cái trọng trách cao cả trước lịch sử nhân loại, là: Thống nhất loài người làm một để tiến lên Cùng Vũ Trụ Ḥa (ḥa cùng thiên nhiên và loài người ở các hành tinh khác)

Hiển nhiên điều cụ Lư trao đổi với các cụ Mỹ vẫn chưa có dấu hiện xuất hiện cho tới khi các vấn đề về môi sinh, chủng tộc, tôn giáo thực sự trở thành các vấn nạn của toàn cầu vào thời điểm cuối của thập kỷ 60 trong thế kỷ 20. Khi đó: Người Mỹ hiểu ngay con đường phải đi tới và rất vững tin vào sứ mệnh cao cả của nước Mỹ trước nhân loại, để đến ngày nay, đảng Cộng Ḥa mới dám đưa ra trưng cầu dân ư (tạm gọi như vậy) về một số vấn đề sẽ tác động đến nước Mỹ và cả thế giới trong hàng trăm năm tới. Trong bài phát biểu tại đại hội đảng Cộng Ḥa, ông Tommy Franks (cựu đại tướng tư lệnh chiến trường Iraq) chỉ nói đến tương lai thế giới và nước Mỹ sẽ lệ thuộc vào quyết định ngày hôm nay đến 200 năm sau là ông ta nói khiêm nhường đấy thôi.

C - Bàn Về Các Vấn Đề Thực Tế Của Thế Giới:

Trong chỗ sâu thẳm của lịch sử nhân loại, chúng tôi đă khái quát chứng minh rằng:

a). Thế giới này đang chuyển ḿnh để bước vững chắc vào thời kỳ mới đối với toàn thể loài người

b). Vai tṛ lănh đạo của nước Mỹ là không thể phủ nhận

c). Hướng đi tiến về phía trước của nhân loại là không thể đảo ngược được, để từng bước nền Nhân Chủ Pháp Trị sẽ được h́nh thành khắp thế giới, nhằm thay thế nền Dân Chủ đang trở nên ngày càng già nua, không thể đáp ứng với những thử thách trước mặt của nhân loại.

Bây giờ ta cần trở lại với các vấn đề thực tiễn của thế giới. Nước Mỹ có 2 biểu tượng rất đáng cho ta quan tâm. Hai biểu tượng này nằm ở mặt sau của đồng tiền 1 Đô la.

Biểu tượng thứ nhất là: H́nh ảnh một khối Kim Tự Tháp. Kim Tự Tháp được coi như là một khối vững chắc nhất, khó xô đổ nhất. Ở trên đỉnh cao của khối Kim Tự Tháp này là một khối Kim Tự Tháp nhỏ hơn, tách rời khỏi khối phía dưới, khối tách rời này là một con mắt tỏa sáng khắp nơi. Con mắt này theo cách nh́n triết lư thâm sâu của Đông phương, th́ đó là biểu tượng của "Trí Huệ" hay được gọi là Huệ Nhăn. Danh từ Huệ Nhăn là dùng để chỉ những con người đă đạt tới tŕnh độ nh́n thấu suốt được cả trên trời, dưới đất, thông linh, ḥa nhập được với Vũ Trụ.

Biểu tượng thứ hai là: Con đại bàng cổ trắng. Con đại bàng này một chân quặp cành ô liu (olive), cành ô liu tượng trưng cho ḥa b́nh, c̣n chân kia th́ quặp một bó mũi tên, mũi tên tượng trưng cho chiến tranh. Mắt con đại bàng nh́n về hướng cành ô liu, nghĩa là con đại bàng (Mỹ) chỉ luôn luôn nh́n về ḥa b́nh.

Hai biểu tượng này cho ta một cái nh́n sâu sắc, toàn diện về nước Mỹ. Biểu tượng thứ nhất được h́nh thành cách đây khoảng 100 năm. Nó trùng hợp vào thời kỳ ông Theorode Roosevelt (vốn được coi là con sư tử) làm tổng thống nước Mỹ. Biểu tượng này nhắc nhở trí thức Mỹ rằng: Anh phải nh́n xa, trông rộng để đưa giá trị Tự Do- B́nh Đẳng và Huynh Đệ tỏa khắp toàn cầu, để bảo vệ nền văn minh hiện có của nhân loại; rằng anh phải có cái tâm nhân đạo rộng mở, phải có ḷng hào hiệp xót thương đối với những nỗi thống khổ của đồng loại, không phân biệt chủng tộc, màu da, tôn giáo, từ đó phát tâm nguyện thề làm mọi cách để đem an ḥa, ấm no, hạnh phúc cho toàn thể nhân loại (người Mỹ, thông qua những cụ lănh đạo Thạc Đức, Thông Tuệ, đă và đang làm những việc này).

Con người là b́nh đẳng, nhưng không phải ai cũng đồng đẳng như nhau, nhất là đồng đẳng về mặt trí tuệ và đạo đức. Cho nên Ban Lănh Đạo Mỹ thực sự chỉ là một nhóm nhỏ có đủ trí tuệ và đạo đức nhất (khối Kim Tự Tháp ở chóp đỉnh với con mắt tỏa sáng khắp nơi), không vướng bận vào những ṿng tranh chấp quyền lực hay ham muốn vật chất tầm thường của những người ở phía dưới (khối Kim Tự Tháp ở bên dưới), để họ có thời giờ suy nghĩ liên tục, t́m ra con đường hay nhất, tốt nhất dẫn dắt dân tộc Hoa Kỳ và nhân loại tiến lên.

Biểu tượng thứ hai dùng để nói với thế giới và dân Mỹ rằng: Chúng ta lấy hoà b́nh là mục đích (mắt con đại bàng luôn nh́n về hướng cành ô liu) nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho chiến tranh. Nếu chiến tranh là điều cần thiết để phục vụ cho mục đích ḥa b́nh dài lâu, th́ Hoa Kỳ sẵn sàng tham chiến với tất cả sức mạnh và ḷng quả cảm của ḿnh.

Chúng tôi xin phép nêu lên với mọi người câu này: Phải chăng chiến tranh, xét theo nghĩa rộng nhất và thâm sâu nhất (thí dụ nguyên lư Âm-Dương trong Kinh Dịch) chính là một khía cạnh thuộc bản chất của thiên nhiên và con người ? Câu trả lời là "Hoàn toàn đúng!”. Hay nói một cách khác là "Lấy chiến tranh để giải quyết một vấn đề mâu thuẫn, tạo ra đau khổ và máu lửa cho mọi người th́ đó là việc của những kẻ tàn bạo, nhưng nếu lấy chiến tranh để giải quyết chiến tranh, hầu đem đến một nền ḥa b́nh vĩnh viễn cho nhân loại th́ đó là việc làm của những Thánh nhân vậy". Như vậy bất cứ sinh vật nào, kể cả cỏ cây cũng phải tự đấu tranh (vươn lên) để tồn tại, nhưng cái khác nhau giữa chiến tranh ngày hôm qua và chiến tranh ngày hôm nay ở chỗ: Chiến tranh trong quá khứ thiên về bản năng nhiều hơn, trong khi chiến tranh ngày hôm nay thiên về phạm vi ư thức nhiều hơn.

Hành động của Tần Thủy Hoàng khi thống nhất Trung nguyên, hay khi Alexander đem quân xâm lăng Ấn độ qua ngă đèo Kabul 23 thế kỷ trước có phải là gần với bản năng hơn là ư thức nếu so sánh với cuộc chiến Băo Táp Sa Mạc hay không ? Một cuộc chiến tranh hay các h́nh thức đấu tranh khác, khởi điểm trong khuôn khổ loài người đều mang trong ḿnh nó tính chất áp chế, thôn tính và đồng hóa. Nhưng kể từ Thế Chiến thứ II trở đi, rồi cuộc Chiến Tranh Lạnh và trong cuộc chiến Chống Khủng Bố Toàn Cầu hiện nay th́ chiến tranh mang tính thuyết phục trước, sau đó mới thông qua việc xử dụng vơ lực để kết liễu chiến tranh. Đây là việc mà Hoa Kỳ đang chủ trương.

Thí dụ rơ nhất là: Thế Chiến thứ II Hoa Kỳ đánh bại phe Trục để thống nhất nửa Âu châu; Chiến Tranh Lạnh, Hoa Kỳ đánh bại Liên Xô để từng bước dẫn đến việc thống nhất Âu châu. Như thế trong cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu hiện nay, sự "thuyết phục thế giới Hồi giáo thông qua vơ lực mang tính răn đe hơn là sự thù hận". Đây là một "Thủ Đoạn Nhân Ái” rơ ràng là chiến lược cốt lơi trong chính lược của Hoa Kỳ. Nếu nh́n mưu kế của Hoa Kỳ (mà bài học cuộc chiến Việt Nam là rơ nhất) để đi đến kết luận là Hoa Kỳ chủ trương một chính sách "cảnh sát quốc tế" để mưu cầu lợi ích cho chính Hoa Kỳ là chủ yếu, th́ chúng tôi e rằng nhận định ấy đầy sai lầm và cố chấp nếu không muốn nói là chưa hiểu ǵ về Hoa Kỳ cả.

Hoa Kỳ phải hành động như vậy v́ các "thế lực cản trở sự tiến bộ" cũng đă và đang áp dụng đầy rẫy những mưu kế thâm độc nhằm đạt cho được mục tiêu thống trị thế giới theo cách tàn bạo diệt chủng, lạc hậu của ḿnh. Ta hăy đặt giả thiết như thế này: Nếu không có Hoa Kỳ th́ Âu châu có thể có được sự phát triển tốt đẹp và b́nh an như ngày hôm nay và dân chúng Âu Châu có muốn sống dưới sự thống trị của Hitler hay không ? Nhật Bản bây giờ sẽ ra sao ? Các nước Đông Nam Á có được thịnh vượng như ngày hôm nay không ? Các tiến bộ về khoa học, kỹ thuật có thể đạt được những bước tiến bộ to lớn, ngoạn mục mà ta đang chứng kiến như ngày hôm nay và sẽ tiến triển mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai hay không ? Nếu Hoa Kỳ không đem quân tham chiến ở Việt nam th́ Họa Cộng Sản Da Vàng đă tràn lan đến đâu trên thế giới hiện nay ? Thế giới này sẽ ra sao khi được cai trị bởi những nhóm nhỏ hay quốc gia dă man (barbaric) nhân danh những quan niệm cuồng tín giáo điều như: Cộng sản, tôn giáo cực đoan (Hồi Giáo) hay chủng tộc thượng đẳng (Hitler, giới lănh đạo Tàu)?

Do đó, ta có thể nói rằng: Cả thế giới này đều chịu ơn của Hoa Kỳ, dù muốn hay không th́ đây là một sự thật lịch sử mà thế giới này phải ghi nhớ điều đó. Chỉ có những kẻ vong ân bội nghĩa mới sang sông đắm đ̣. Câu cuối trong bản quốc ca của Hoa Kỳ có lời: Đất này (là đất) của những kẻ tự do, nhà này (là nhà) của những người dũng sĩ (The land of the free and the home of the brave). Bài quốc ca này cùng với những khái niệm cơ bản khác đă được nêu lên trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập 1776 của Mỹ, đến nay đă được Hoa Kỳ tuân thủ một cách trọn vẹn.

Quan sát các diễn biến thế giới trong hơn 100 năm qua kể từ khi trật tự Anh quốc (Pax Britannica) đi vào gia đoạn suy tàn để từng bước trật tự Mỹ (Pax Americana) được h́nh thành, ta chứng kiến nhiều thay đổi ngoạn mục về mặt khoa học, kỹ thuật. Những thay đổi ấy cho phép loài người (chỉ một số nhỏ thôi) nh́n thấy rơ ràng hơn hướng đi về phía trước, cũng như thấy những tồn tại tiêu cực do lịch sử để lại. Các tồn tại này vô cùng lớn lao mà nhân loại phải giải quyết tận gốc rễ. Chúng ta phải can đảm đối diện với sự thật, không thể trốn chạy chúng dưới bất cứ h́nh thức nào. Trốn chạy chúng bằng cách thỏa hiệp hay bằng những xoa dịu tạm thời qua tôn giáo th́ những tồn tại tiêu cực này vẫn c̣n đó. Lực “Dẫn đạo” thế giới hiểu rằng:

1) Thế giới này là nhỏ hẹp, văn minh này c̣n có nhiều giới hạn so với vũ trụ bao la, các đe dọa tiềm ẩn (vũ khí hạch nhân, những khối thiên thạch lớn có thể làm vỡ tan địa cầu, v.v.v.) vô cùng lớn lao và là một thực tế mà cả loài người phải quyết tâm giải quyết. Nếu không, nhân loại sẽ phải đối diện với cái chết toàn diện, tức là sự tan ră của nền văn minh này trong một tương lai không xa.

2) Tôn giáo (nhóm Hồi Giáo quá khích), Ư thức hệ (chủ nghĩa Cộng sản), Chủng tộc (tham vọng khống chế Á châu và sau đó là thế giới của người Tàu gốc Hán tộc) là "các thế lực cản trở" bước đi tới của nhân loại trong suốt thế kỷ trước, chúng chỉ mới bị ngăn chặn một phần nào thôi. Phần c̣n lại sẽ phải bị giải quyết dứt khoát, toàn diện trong ṿng 50 năm đầu của thế kỷ này. Trong 50 năm này th́ 10 năm đầu tiên sẽ là thời kỳ phức tạp, hỗn loạn và đắng cay nhất (chúng ta đang ở thời kỳ này).

Con người vốn sợ chiến tranh, nhưng nếu những xung đột không thể giải quyết bằng các phương pháp ḥa b́nh, th́ cách tốt nhất là phải chấp nhận chiến tranh để giải quyết rốt ráo các tồn đọng tiêu cực của lịch sử nhân loại. Trong chừng mực nào đó, nếu phải chết 500 triệu người để cứu thoát cả chục tỷ người, để cứu nền văn minh tốt đẹp này th́ chúng ta cũng phải chấp nhận. Ta cần phải lược qua ít điều được coi là căn bản đối với vấn nạn toàn cầu mà con người hiện nay đang phải đối diện.

III) Khái Quát Về Nhân Sinh Quan

A - Văn Hóa:

Văn hóa chính là sự tổng hợp về cách thức mà một cộng đồng đặc thù nào đó nh́n nhận một cách khách quan và thể hiện sự nh́n nhận ấy thông qua cách sống hàng ngày. Giữa các cộng đồng khác nhau khi giao tiếp, luôn xảy ra các mâu thuẫn. Các mâu thuẫn này dẫn đến một sự chọn lựa tự nhiên để từng bước làm thay đổi một cách tiệm tiến văn hóa của cả hai phía. Trong một xă hội tiến chậm th́ sự thay đổi ấy xảy ra trong một quy mô hẹp, nhưng trong một xă hội tiến nhanh th́ ảnh hưởng của các cuộc giao tiếp văn hóa xảy ra trong một quy mô rộng lớn và tức thời. Sự thay đổi văn hóa luôn tạo ra những chấn động đối với các nền văn hóa cổ xưa, lâu đời (xă hội tiến chậm). Các xă hội tiến chậm này luôn phản ứng một cách cực đoan đối với những thay đổi văn hóa do các xă hội tiến nhanh mang tới cho họ (nói theo Alvin Toffler). Đây là điều ta đang chứng kiến trong cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu hiện nay. Nhưng ngay trong một xă hội tiến chậm và trong cả xă hội tiến nhanh nữa cũng xuất hiện đồng thời hai lực: Lực nhanh muốn tiến về phía trước (một thiểu số đồng đẳng về trí tuệ) và lực chậm chiếm đa số ở phía dưới (trí tuệ thấp) muốn giữ lại cái cũ không muốn đổi thay.

Như thế muốn giải quyết tận gốc rễ các mâu thuẫn về văn hóa, lực tiến bộ chủ lực phải biết tạo ra các bối cảnh thuận lợi, nhằm khuyến khích nhóm thiểu số tiến bộ tại các vùng thuộc văn hóa tiến chậm (thí dụ giúp đỡ các thành phần tiến bộ trong các nước Hồi giáo), trong khi sẵn sàng hủy diệt nếu cần bằng bạo lực đối với các lực phá hoại hay ngăn cản việc tiến lên (ở trong nền văn hóa tiến chậm), nhằm tạo sức ép tối đa đối với các lực cản trở thuộc các vùng văn hóa tiến chậm, để từng bước đưa con người đến sự hợp nhất, trong khi các giá trị tinh thần của các nền văn hóa khác nhau vẫn có thể được bảo tồn trong điều kiện có thể chấp nhận được.

Lịch sử cận đại cho thấy quá tŕnh chấp nhận nhau đă đạt được một số tiến bộ đáng khích lệ (thí dụ thông qua Olympic, âm nhạc, ăn mặc, giải trí, v.v.v.). Nhưng một trong những cản trở mấu chốt vẫn c̣n hiển hiện rất rơ ràng: Đó là vấn đề tôn giáo.

B) Tôn Giáo:

Các tôn giáo lớn trên thế giới đều có những liên hệ nhiều ít với nhau. Thí dụ: Phật giáo ảnh hưởng bởi Ấn Độ Giáo (Bà La Môn), Hồi Giáo ảnh hưởng bởi Do Thái Giáo và Thiên Chúa Giáo. Thiên Chúa Giáo lại ảnh hưởng bởi Do Thái Giáo. Nếu xét cho cùng ra th́ các tôn giáo lớn ít hay nhiều lại ảnh hưởng bởi nền văn minh Bách Việt, v́ văn minh Bách Việt là khởi đầu của văn minh nhân loại (quan niệm ṿng chuyển dịch các nền văn minh) hay nói khiêm nhường hơn: Tư tưởng của các tôn giáo lớn đều phù hợp với các quan niệm tâm linh của Bách Việt. (Sẽ giải thích điều này ở đoạn dưới).

Về nền tảng th́ "Đấng” mà phương Đông gọi là ông Trời, Hồi Giáo gọi là Allah, Thiên Chúa Giáo gọi là Đức Chúa Trời, đều không có khác ǵ nhau. Đó chỉ là một biểu tượng được đặt ra nhằm cố giải thích điều mà các tôn giáo chưa bao giờ có thể giải thích một cách thỏa măn về sự xuất hiện của con người, vũ trụ. Nhưng điều tối quan trọng là sự ứng dụng biểu tượng này vào cuộc sống, đây chính là mấu chốt của các mâu thuẫn hiện nay về tôn giáo.

Với nền văn minh Bách Việt, nếu chưa có thể giải thích thỏa măn được th́ mặc nhiên "chấp nhận" con người là một bộ phận của thiên nhiên. Cho nên Bách Việt chủ trương "thuận Thiên" (Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong). (Thiên là Trời xin hiểu là Vũ Trụ) là vậy. Nếu cho rằng: Á châu không có tôn giáo theo quan điểm của phương Tây th́ e rằng cái nh́n đó đầy phiếm diện. Với Bách Việt th́ "có tôn giáo mà không tôn giáo đấy; không tôn giáo mà có tôn giáo đấy” (Có với Không chỉ là một theo quan niệm của dịch lư). Cho nên ở Bách Việt không có mâu thuẫn tôn giáo. Các tôn giáo khác nhau đều được Bách Việt thâu nhận một cách dễ dàng. Bách Việt chủ trương thờ cúng Ông Bà Tổ Tiên là nền tảng cho "đạo làm người". Cho nên nếu các tôn giáo khác nhau bảo rằng: "chỉ có Chúa Trời là duy nhất", th́ Bách Việt cũng chấp nhận niềm tin này nhưng vẫn tiếp tục việc thờ cúng tổ tiên. Nếu Phật nói có Luân Hồi th́ Bách Việt cũng chấp nhận nhưng việc thờ cúng tổ tiên vẫn là căn bản.

Nếu làm một cuộc so sánh th́ văn minh Bách Việt nặng về tinh thần hơn trong khi văn minh Hán tộc và Ấn độ nặng về vật chất hơn. Điều này giải thích tại sao văn minh Bách Việt bị kẻ du mục Hán tộc phương Bắc xâm lăng, cướp bóc và hủy diệt. Văn minh Hy Lạp và La Mă cũng không thoát khỏi quy luật này.

Thực ra th́ xă hội Bách Việt cổ đại có tư tưởng cởi mở hơn so với xă hội Bách Việt sau Khổng tử, tức là thời kỳ Bách Việt bị Hán tộc phân ly, chiếm đóng, đô hộ và đồng hoá thành nền văn minh Hán Tộc. Căn bản ấy dẫn đến hệ lụy tất yếu là: Tôn giáo ở Bách Việt trở thành tập quán (mà tập quán th́ rất khó thay đổi). Nhưng cái hay của tôn giáo Bách Việt là nó không tạo ra các chấn động mạnh khi tiếp xúc với văn minh Tây phương. Do đó, văn minh Tây phương muốn được xiển dương trên quy mô toàn cầu, th́ phải biết cách kết hợp về tư tưởng với văn hóa Bách Việt v́ văn hóa Bách Việt tự ngàn xưa là một nền văn hóa dung ḥa với các tôn giáo khác.

1) Ấn Giáo:

Các thần Siva và Vishnu là biểu tượng của phá hoại và xây dựng trong Ấn Giáo. Xét cho kỹ, đây chính là sự thần linh hóa của Ấn Giáo đối với các khái niệm căn bản của Bách Việt: Đó là Dịch Học với cặp Âm-Dương luôn biến hóa. Trên nền tảng này, Ấn Giáo nâng nền văn minh nông nghiệp thành một tôn giáo và đặt để ra các mẫu mực cho một xă hội giai cấp một cách rất chi ly (4 giai cấp lớn chi phối khoảng 3 ngàn tiểu giai cấp). Thí dụ: Ấn Giáo lấy h́nh con ḅ để tượng trưng thần linh, mà con ḅ c̣n là con vật chính yếu trong nền nông nghiệp và xă hội Ấn Độ. Ấn Độ có phong tục thờ Yoni và Linga (thờ Sinh Khí Thực - bộ phận sinh sản của người Nam và người Nữ), mà Yoni và Linga được coi là tượng trưng cho thần Siva, v́ thần Siva vừa là Nam vừa là Nữ, tức là có cặp Âm-Dương trong bản chất của thần này. Phong tục này c̣n sót lại tại một số vùng ở miền Bắc Việt Nam, trong ngày hội, một số làng vẫn có phong tục rước hay diễn lại hành động kết hợp của Sinh Thực Khí. Phong tục hay tín ngưỡng Phồn Thực này bắt nguồn từ nền văn minh nông nghiệp, với sự cầu mong cho vạn vật (con người, cỏ cây, súc vật) phát triển tốt tươi. Ngoài ra, khi Ấn Giáo biến cặp trừu tượng Âm-Dương này thành những vị thần cụ thể với tên rơ ràng và khi lan sang đến Hy Lạp, các thần lại mang tính người hơn nữa, th́ ta thấy quan niệm này đă mở đầu cho các bước phát triển của chủ nghĩa cá nhân trong văn hóa Tây phương sau này (coi con người là chủ vũ trụ).

2) Phật Giáo:

Đạo Phật ảnh hưởng bởi Ấn Giáo. Đức Phật (một người thuộc giai cấp Bà La Môn, tức là giai cấp cao nhất và thông suốt nhất về Ấn Giáo) tịnh tâm, suy nghĩ về những khổ đau của kiếp người và hoàn chỉnh thuyết Luân Hồi từ Ấn Giáo, đề ra con đường Giải thoát, lấy Từ Bi làm căn gốc. Rất nhiều tư tưởng, giải thích sau này được gán cho là của Đức Phật nhưng thực ra là do nhiều đời sau (đệ tử) của Đức Phật góp thêm vào (điều này cũng đúng cho Thiên Chúa Giáo). Nhưng ta tự hỏi phải chăng khi Bách Việt chủ trương thờ cúng tổ tiên th́ Bách Việt đă hàm ư rằng: Tổ tiên ta đă chết về thể xác nhưng hồn vẫn tồn tại và sẽ ḥa nhập vào một trẻ sơ sinh nào đó để tái sinh vào một lúc nào đó trong tương lai (câu ông bà ta hay nói "Chết là thể xác, hồn là tinh anh" là vậy) ? Cho nên khái niệm về Luân Hồi mà Phật Tổ đề xướng cũng không thoát khỏi cái nh́n thông suốt về đạo thờ cúng tổ tiên của Bách Việt vậy.

3) Hồi Giáo:

Cho dù người Iraq (mà người Kurk mới là lực lượng chủ đạo của nền văn minh Lưỡng Hà) tự nhận là họ có 6.000 năm văn hiến đi nữa th́ nền văn minh Lưỡng Hà phải có sau nền văn minh Ấn Độ và rất sau nền văn minh Bách Việt, bởi v́ theo một sử liệu được nói đến trên băng tần History mới đây ở Mỹ th́: 14.000 ngàn năm trước một bộ phận người Afghanistan đă di cư đến Âu châu ngày nay. Họ là người gốc Ariel. Hiển nhiên một bộ phận nhỏ người Ariel này đă ở lại vùng Lưỡng Hà, để h́nh thành nền văn minh Lưỡng Hà mà ta đă thấy trong khi đại khối của giống Ariel đă tiếp tục di cư về hướng Tây để h́nh thành nền văn minh Hy Lạp. Với khí hậu khô cằn, nóng bức của sa mạc, với nếp sống du mục, cộng thêm cuộc sống biệt lập của các ốc đảo luôn luôn đánh giết nhau để cạnh tranh nguồn nước, tất cả các nguyên nhân này đă tạo ra tinh thần ưa bạo động, chém giết trong xă hội Ả Rập. Chính v́ thế trong bán đảo Á Rập mênh mông ấy không hề có các yếu tố căn bản của một xă hội có tôn giáo. Với t́nh trạng tinh thần và vật chất của xă hội như vậy, vùng đất này đă là địa bàn thích hợp để Mohammad rao giảng về đạo Hồi (một tôn giáo lấy những ư tưởng cốt lơi từ Thiên Chúa Giáo và Do Thái Giáo rồi trộn lẫn với lối suy nghĩ, nếp sống của dân du mục Ả Rập mà h́nh thành Hồi Giáo), dựa trên căn bản là sự hợp nhất bằng bạo lực và chỉ bằng bạo lực mà thôi chứ không có sự khoan nhượng hay ḷng nhân ái. Như vậy, thực tế là nền văn minh Lưỡng Hà đă bị những nhóm thiểu số man rợ thôn tính và hủy diệt. Ta có thể thấy sự hủy diệt này qua việc Mohammad đă áp đặt tôn giáo thông qua bạo lực, để biến Hồi Giáo thành tập quán chi phối mọi mặt của con người. V́ thế, cho dù ta công nhận là thế giới Hồi giáo Ả Rập cũng có thời kỳ huy hoàng và có góp phần phát triển nền văn minh ngày nay, nhưng xét rộng hơn một cách căn bản th́ chính Mohammad và những người lănh đạo Hồi giáo theo ông ta, đă nhận ch́m thế giới Ả Rập vào bùn lầy thoái hóa chứ không làm cho thế giới ấy tiến lên về phía trước. Cách biệt về mặt nhận thức giữa thế giới Hồi giáo với lực "chủ tiến về phía trước" đại diện bởi Hoa Kỳ, ngày nay đă trở nên lớn lao và là mối đe dọa chính yếu cho tương lai tiến tới của nhân loại (ta nói về tinh thần tôn giáo quá khích và quả bom dân số, v́ người Hồi giáo có tỷ lệ sinh sản cao và không chấp nhập hạn chế sinh sản một cách hợp lư. Đây cũng là một đặc tính cố chấp tạo ra bởi tinh thần bất khoan dung của đạo Hồi)

4) Thiên Chúa Giáo:

Là một tôn giáo có tầm ảnh hưởng rộng lớn nhất thế giới bao gồm: Công Giáo La Mă, Chính Thống Giáo, Anh Giáo và các hệ phái Tin Lành trong đó Công Giáo La Mă là lực chính. Thiên Chúa Giáo là một sự tổng hợp sâu xa giữa các khám phá, đổi mới trải dài từ Bách Việt đến La Mă trong suốt thời gian có thể là 8.000 năm hay dài hơn nữa (sự chuyển dịch của các nền văn minh mà chúng tôi đă nói sơ qua). Ta hăy thử xem vài điều mấu chốt:

Khi Bách Việt nói: Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh vạn vật th́ Thiên Chúa Giáo gọi là Ba Ngôi tức là: Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần. Khi Phật Giáo nói "Luân Hồi" th́ Thiên Chúa Giáo nói "Sống Lại". Khi Hy Lạp nói về thần linh (thí dụ Zeus) có những hành động như con người th́ Thiên Chúa Giáo nói Chúa Giê-Su là một cá nhân mang bản tính Thiên Chúa. Tức là Chúa Giê-Su có bản tính "người" và "thần linh". (Để làm sáng tỏ quan niệm Luân Hồi và Sống Lại ở đoạn trên: Luân Hồi trong Phật Giáo là sự sống trở lại nhiều đời kiếp của mọi sinh vật, nghĩa là có kiếp trước và kiếp sau. Sống lại trong Thiên Chúa Giáo chỉ duy nhất có Chúa mới sống lại, như vậy mọi sinh vật ngoài Chúa không có kiếp trước mà chỉ có một đời sau).

Với quan niệm trên đă đặt căn bản cho chủ nghĩa cá nhân trong xă hội Tây phương sau này (tức là có sự khai phóng), khi họ lấy cá nhân làm căn gốc và từ đó thúc đẩy văn minh phương Tây tiến về phía trước với đôi hia 7 dặm, nhưng khi sự phóng túng của cá nhân vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lư trí, th́ con người lại thiếu hẳn t́nh thương đồng loại, nên họ bất chấp đạo lư, cương thường để chỉ đi t́m những thoả măn riêng cho chính ḿnh. Khi phương Tây khẳng định rằng: Chính con người làm chủ vũ trụ này, th́ từ đây, con người được khai phóng, đạo đức cá nhân được h́nh thành. Nhưng cũng chính từ đây mâu thuẫn với thế giới Hồi giáo lại càng gia tăng, trong khi thế giới Hồi giáo tự coi cái ǵ cũng từ hay bởi Allah mà ra cả.

Ta thấy có sự quan hệ liên tục từ tư tưởng Âm-Dương của Bách Việt (Totem Rồng - Tiên là một ví dụ) chuyển biến thành h́nh ảnh các thần linh (cặp Siva-Vishnu, của Ấn Giáo và thăng hoa thành cặp Sinh-Tử chuyển dịch liên tục trong niềm tin Luân Hồi là cội gốc tư tưởng của Phật Giáo), trong văn minh Ai Cập-Trung Đông (mà điển h́nh là Do Thái Giáo với một vị thần duy nhất, mang tên là Đấng Tối Cao Gia-Vê để thành căn gốc h́nh thành Thiên Chúa Giáo sau này) rồi biến thành các thần linh tưởng tượng trong thần thoại Hy-Lạp (mang cá tính gần con người hơn) và sau cùng thành con người cụ thể tôn giáo Chúa Giê-Su (mang bản tính Thần Linh và Con Người) trong Thiên Chúa Giáo của La Mă - Tây phương. Sự quan hệ liên tục này đi theo ṿng chuyển dịch văn minh: Xuất xứ từ Bách Việt sang Ấn Độ, để từ Ấn Độ lan sang Ai Cập-Trung Đông, từ Ai Cập-Trung Đông sang Hy Lạp và từ Hy Lạp sang La Mă - Tây phương.

Như thế ḍng chính của tôn giáo đă chuyển động từ văn hóa Bách Việt đến Ấn Độ (Ấn Giáo - Phật Giáo), Ai Cập - Trung Đông (tiêu biểu là Do Thái Giáo) rồi sang La Mă (Thiên Chúa Giáo). Riêng Hồi Giáo th́ ta nên coi là ḍng chảy ngược. V́ nó chỉ là một công cụ của chính trị và của chiến tranh, chứ không phải là một phương tiện nhằm đưa con người vào ṿng đạo đức, nhân ái theo tính phổ quát đúng nghĩa của một tôn giáo. Và xét ra cho cùng th́ không có cuộc xung đột nào man rợ, tàn bạo và đẫm máu cho bằng các cuộc xung đột về tôn giáo, 7 cuộc Thập Tự Chinh của Thiên Chúa Giáo La Mă, Hồi Giáo và Do Thái Giáo vào thế kỷ thứ 11 là một thí dụ rơ nét nhất, từ năm 1096 cho đến năm 1254, người ta tự hỏi phải chăng tôn giáo không đem lại sự b́nh an cho con người ?

Chúa Giê-Su một nhân vật lịch sử có thật mang bản tính Con Người và Thần Linh. Như vậy Thần linh và Con Người tương đồng. Như hai mà một, như một mà hai. Mà ư tưởng Như hai mà một, như một mà hai lại là tư tưởng Dịch Lư của Bách Việt: Trong Âm có Dương, trong Dương có Âm. Tổng quát, có thể nói là: Rốt cuộc tư tưởng Âm-Dương sau khi đi hết một ṿng th́ lại quay về cái khởi điểm ban đầu của nó. So với tất cả các tôn giáo khác, Thiên Chúa Giáo mang tính tổ chức rất chặt chẽ nhờ vậy có sức phát triển mạnh. Điều này đă làm cho Công Giáo La Mă trở thành một thế lực có thời kỳ bị mang tiếng là tôn giáo của sự xâm lăng. Chính tinh thần tự lập và óc tổ chức cao độ đă thúc đẩy cho văn minh Tây phương ngày càng lớn mạnh. Hiện nay, người Tây phương được coi là người có tài quản trị, tổ chức cơ cấu hiệu quả nhất.

Lịch sử của loài người là lịch sử của sự hợp nhất và giải phóng con người khỏi các ràng buộc do thời kỳ ấu trĩ về tinh thần tồn đọng lại. Ngày nay mọi thứ đă và đang đổi thay một cách toàn diện và các tôn giáo cũng phải đổi thay để thích nghi với một chiều hướng mới ấy, không trừ một tôn giáo nào. Những ai nhân danh tôn giáo để cản trở những bước đi tới của nhân loại sẽ bị dẹp tan không khoan nhượng. Nói như vậy, chẳng phải ta nh́n nhận là tôn giáo sẽ biến mất đi trên địa cầu này ? Không phải vậy! Tôn giáo vẫn tồn tại ở những mức độ khác nhau tùy theo đà tiến tới của mỗi xă hội. Ở xă hội hiện đại nhất, về tinh thần th́ con người vẫn c̣n tin tưởng ở Đấng Tối Cao, nhưng sự giải thích tín lư phải được cải tiến từng ngày từng giờ. Làm sao cho con người biết giữ đạo đức và biết nh́n nhau như là những con người, (v́ người là vật linh thiêng nhất) và cùng nhau xây dựng tương lai tốt đẹp tức là tiến đến một "Nền Nhân Chủ Pháp Trị" trên toàn cầu.

Trong bối cảnh ấy, Công Giáo La Mă cần thực hiện những thay đổi một cách tích cực và toàn diện hơn nữa (Công Giáo La Mă hiện đang có những thay đổi tích cực). Thí dụ, dành quyền quyết định và giải thích tín lư cho các giáo hội địa phương, gia tăng sự đối thoại với các tôn giáo khác trong địa phương. Điều này sẽ làm cho Thiên Chúa Giáo trở nên dễ chấp nhận hơn và giới Tông Quyền Công Giáo La Mă ít bị dị nghị bởi các tôn giáo khác như Hồi Giáo. Khi Công Giáo La Mă đă đổi thay, nghĩa là nhà nước biểu tượng cho thần quyền La Mă và các tôn giáo khác phải giảm hẳn ảnh hưởng của ḿnh, th́ thế giới Hồi Giáo gồm hai hệ phái Su-ni và Shi-ai cũng phải chấp nhận sống chung hoà b́nh và cả hai khối ấy phải bỏ lại đằng sau các mâu thuẫn để phải sống trong một khuôn khổ luật pháp quốc tế và quốc nội. Lúc đó, các tôn giáo phải tuân theo luật pháp chung của quốc gia ḿnh đang cư trú và các quốc gia cũng sẽ càng ngày càng phải hoà nhập với luật pháp chung của thế giới.

Thế giới Hồi Giáo hay Thần quyền La Mă không chấp nhận điều này cũng không được. Cuộc chiến chống khủng bố hiện nay do Hoa Kỳ lănh đạo có mục tiêu sâu xa hơn nhiều so với những ǵ mà người Mỹ nói ra. Đây không phải là một cuộc "Thánh chiến" nhằm tước đoạt hoặc đô hộ, mà là đặt thế giới Hồi Giáo hay những Giáo Quyền khác vào điều kiện phải giải thích lại tín ngưỡng (kinh Koran chẳng hạn) theo hướng tích cực hơn, nhân bản hơn và dẹp bỏ ngay đi những ǵ được coi là lỗi thời, lạc hậu để cùng nhân loại tiến lên Nhân Chủ. Khối Ả rập hay Hồi Giáo càng phản ứng cực đoan bao nhiêu th́ sự thiệt hại cho họ càng lớn lao bấy nhiêu, để rồi cuối cùng th́ họ cũng phải chấp nhận thực tế ấy. Cho nên, từ thời điểm 2000 cho đến 50 năm tới sẽ là thời điểm đánh dấu sự thay đổi sâu sắc của thế giới Hồi Giáo, Tông quyền La Mă và các tôn giáo khác nữa. (là tín đồ của một tông giáo chúng ta phải ư thức và phân biệt được rằng: Tông Giáo hoàn toàn xa lạ và khác hẳn với Tông Quyền).

C) Chủng tộc - Quốc Gia:

Quá tŕnh di chuyển của loài người (địa lư, môi trường sống) đă làm cho h́nh dáng, màu da, văn hóa con người ở nơi này khác nơi kia. Chúng khiến con người không nhận ra rằng: Bản Chất Loài Người Là Một. Con người ở mọi nơi đều có những t́nh cảm vui buồn, đều có ham muốn, khát vọng t́m kiếm hạnh phúc trong cuộc đời giống nhau. Cho đến nay chưa một phương tiện khoa học nào có thể chứng minh rốt ráo được những tác động của quá tŕnh biến đổi di truyền (gene), đă ảnh hưởng ra sao đối với việc tại sao lại có người màu da này, người màu da kia trong một khu vực đặc thù về địa lư nào đó.

Cụ Lư Đông A đă có lư lắm khi nói: Loài Người Là Nhất Nguyên.

Như vậy các khác biệt, các mâu thuẫn là do quá tŕnh lớn lên của loài người mà phát sinh ra. Do đó, chủ nghĩa chủng tộc hẹp ḥi phải bị dẹp bỏ. Các chứng minh khoa học đều cho thấy: Chẳng có dân tộc nào thông minh hơn dân tộc nào. Tất cả đều do giáo dục và bối cảnh sống thích hợp để con người được thụ hưởng nền giáo dục đó, môi trường sống đó phát triển trí tuệ tốt hơn so với những người sống trong nền giáo dục khác, môi trường sống khác mà thôi. Môi trường đó tuy không thay đổi màu da nhưng làm tướng diện hay h́nh dáng con người thay đổi. Sách tướng có nói “tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt" là vậy. Ông bà ta cũng nói "Phú quư sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc”, hay “người tốt v́ lụa, lúa tốt v́ phân". Ta dễ nh́n thấy việc này qua tướng tinh người Mỹ và Âu châu. Ở người Mỹ trắng th́ phần Thiên đ́nh (trán) rất rộng và thẳng đứng, c̣n ở người Âu châu th́ thường là nhỏ, hẹp hơn. Cũng như so sánh người Việt với người Hán (Hoa Bắc) th́ ta thấy Thiên đ́nh của người Việt rộng hơn của người Hán. Nhưng phần Địa khố (cằm) của người Hán lại vững chắc hơn của người Việt. Sự khác biệt này chính yếu có thể xuất phát từ chỗ người Mỹ và người Việt nặng về suy tư hơn. Nhưng người Mỹ cũng coi trọng hành động và cá nhân họ luôn cố gắng vươn lên, trong khi đó người Việt th́ nỗ lực cá nhân thường bị ngoại cảnh giới hạn. Nguyên nhân này có thể do sự bất ổn của nước Việt Nam trải dài liên tục hàng nhiều thể kỷ trước sự tấn công và đồng hóa của kẻ thù phương Bắc, rồi nội chiến Nam Bắc phân tranh và Thực Dân đến Cộng Sản.

Quốc gia theo quan điểm cũ bao gồm lănh thổ và chủng tộc. Nhưng nước Mỹ là tiêu biểu cho một quốc gia kiểu mới gồm lănh thổ và con người bao gồm mọi chủng tộc trên thế giới, mọi tôn giáo. Cho dù anh bị đố kỵ về về chủng tộc hay tôn giáo tại quốc gia cũ của anh, nhưng khi đến Mỹ th́ anh là người Mỹ và được luật pháp bảo vệ như những con người tự do, không bị kỳ thị về chủng tộc hay tôn giáo. V́ vậy nên gọi nước Mỹ là nước Hợp Chủng Quốc, một quốc gia duy nhất trên địa cầu này có Chủng mà không có Tộc, chính cái ưu điểm này đă làm cho nước Mỹ càng ngày càng văn minh hơn cường thịnh hơn về nhiều lănh vực.

Với đà tiến bộ của khoa học và nền kinh tế toàn cầu hiện nay th́ mọi người đều có thể di chuyển đến sống tại quốc gia khác. Điều này sẽ làm cho yếu tố chủng tộc ngày càng mờ nhạt đi để cuối cùng sẽ ḥa hợp thành một màu da (ai biết được 2, 3 trăm năm tới màu da con người sẽ ra sao ?). Chính tư tưởng cùng với khoa học và kinh tế sẽ làm khái niệm quốc gia kiểu cũ sẽ bị đào thải để tiến tới một quốc gia toàn cầu là vậy. Quốc gia toàn cầu ấy là quốc gia cũng có Chủng mà không có Tộc. Các quốc gia mà ta nói đến hiện nay rồi ra sẽ chỉ c̣n được coi như là các chính quyền địa phương hay các tiểu bang (ta hăy lấy mô h́nh tiểu bang và chính quyền liên bang của Mỹ làm thí dụ) mà thôi. Tôn giáo rồi ra cũng sẽ gần gũi nhau hơn và có thể trộn lẫn vào nhau trong một lúc nào đó khi thế giới thành một, không c̣n chiến tranh nữa. Thời điểm mà cụ Lư đưa ra kể từ năm 2.000 cho đến 500 năm tới.

D) Quả Bom Dân Số:

Aldous Huxley đă nói đến t́nh trạng "Over Population" và đến thảm trạng “Over Propaganda” trong gần 50 năm trước. Jean Jacques Servan Shreiber và vài học giả khác đă đưa ra ước tính là vào lúc Chúa Giê-Su sinh ra th́ nhân loại này vỏn vẹn có chừng hơn 100 triệu người và có nhiều tín ngưỡng khác nhau. Nhưng ngày nay sau bao nhiêu cuộc chiến tranh, sau nhiều khám phá khoa học, dân số toàn cầu bây giờ đă là trên 6 tỷ. Lo cho 6 tỷ người ăn ở, giải trí, kềm hăm cho họ khỏi xung đột, chém giết nhau nhằm tranh dành quyền lợi và địa vị, là một sứ mạng vô cùng lớn lao, khó nhọc đối với những ai dám “tự nhận sứ mệnh cao cả” này. Tất cả những ai chống lại bước tiến tới của nhân loại bằng cách nhân danh tôn giáo hay chủng tộc đều là những kẻ nhược trí và phản lại ḍng sống của nhân loại.

Chưa hết, vấn đề đau đầu khác là các chất phế thải của nền kỹ nghệ do con người tạo ra. Làm sao giải quyết các chất phế thải ấy một cách hợp lư trong khi 70% diện tích toàn cầu là đại dương. Thật là một câu hỏi hóc búa! Thêm nữa, tài nguyên thiên nhiên th́ giới hạn. Với đà phát triển dân số mạnh mẽ, sự tiêu thụ ồ ạt, ô nhiễm môi trường, th́ cả khí Oxy cũng hết chứ đừng nói chi sắt thép, than đá, dầu hỏa, lương thực, nước uống. Tài nguyên thiên nhiên lại không được phân phối đồng đều, chỉ nguồn nước ngọt không thôi cũng là đầu mối cho bao cuộc tranh chấp giữa nhiều quốc gia với nhau và có khả năng trở thành thảm họa cho nhân loại khi vũ khí nguyên tử được xử dụng để giải quyết các cuộc tranh chấp này.

Nhưng may thay cho nhân loại; mai đây khi Hoa Kỳ tuyên bố về những thành công vượt bực của nghành khoa học kỹ thuật như: Các nhà máy biến chế các chất phế thải trở thành các chất đốt như: dầu thô, khoáng chất, khí đốt và cả nước uống nữa, th́ thế giới này nghĩ ǵ ? Chắc chắn những phát minh mới mẻ này của Hoa Kỳ sẽ làm đảo ngược sự suy nghĩ của các khoa học gia hàng đầu trên thế giới, chúng ta chờ xem.

Hiện tại với những câu hỏi như trên ta có thể nêu ra hai thí dụ điển h́nh:

1) Khi Trung cộng xây đập trên sông Dương Tử và một loạt các đập khác trên thượng nguồn sông Cửu Long để khai thác một cách vô trách nhiệm nguồn nước, mà không thèm tham khảo ư kiến các nước liên quan ở hạ nguồn sông này, hay khảo sát xem sự thiệt hại thế nào đối với kinh tế, môi sinh của các nước này. Việc xây các đập này đă tạo những hậu quả rất nặng nề đối với các nước ở hạ nguồn. Thí dụ nước mặn tràn vào các sông ng̣i của Việt Nam làm thiệt hại mùa màng, làm lượng tôm cá ở Lào, Biển Hồ (Campuchia) bị sa sút trầm trọng, làm lũ lụt nguy hại cho sinh mạng và kinh tế của Việt Nam, Lào, Thái, Campuchia. Hành động này của Trung cộng chính là một hành động diệt chủng âm thầm, tàn phá sức sống của các nước nhỏ. Với hành động vô trách nhiệm và coi thường nước khác của Trung cộng, vậy ai sẽ là người đứng ra ép buộc Trung cộng phải hành động có trách nhiệm ? Liên Hiệp Quốc chăng ? Liên Hiệp Quốc từ nhiều năm nay chẳng làm ǵ được cả ngoài vài câu nói cho có nói. Chỉ có nước Mỹ mới đủ sức để buộc Trung cộng phải hành động có trách nhiệm và quan tâm đến sự sống c̣n của các nước ở hạ nguồn sông Cửu Long. Chỉ có nước Mỹ là nước "chủ đạo của lực tiến tới của nhân loại” mới có khả năng triệt tiêu những thế lực "thụt lùi, lạc hậu". Trung Cộng là một thí dụ rơ nét nhất muốn kéo muốn kéo nhân loại quay về thời nô lệ "cá lớn nuốt cá bé" ngày xưa, không có chuyện đồng loại, tương trợ, giúp đỡ hay chia sẻ.

2) Ai cũng biết khối dầu hỏa lớn nhất bao gồm các quốc gia nằm trong bán đảo Ả Rập. Khối này tỏ ra thiếu trách nhiệm đối với nền kinh tế toàn cầu cũng như sự tồn vong của nhân loại. Họ dùng nguồn lợi dầu hỏa kếch xù để cung cấp nếp sống vương giả, xa hoa trụy lạc cho phe cầm quyền của họ và để mặc dân chúng của họ sống trong thống khổ, lầm than, cơ cực. Tệ hơn nữa, họ đă dùng tiền bạc thu được từ dầu hỏa, để nuôi sống và đào tạo các nhóm Hồi Giáo quá khích chống lại thế giới Tây Phương. Họ phát triển Hồi Giáo quá khích đi tận xuống châu Phi, lan sang Á châu và luôn cả các nước Tây phương, do đó vô t́nh hay cố ư, khối Ả Rập Hồi Giáo đă tạo môi trường cho nhóm cực đoan Hồi giáo quá khích phát triển khắp nơi. Hồi Giáo là tôn giáo phát triển mạnh nhất trên thế giới v́ Hồi Giáo chủ trương đa thê, người phụ nữ Hồi Giáo không có một giá trị ǵ trong xă hội Hồi Giáo cả, họ bị coi như là những dụng cụ để giải quyết sinh lư, v́ nếp sống lạc hậu và thiếu những phương tiện ngăn ngừa nên sinh sản tràn lan, hơn nữa giới lănh đạo Hồi giáo (các giáo sĩ tông quyền Hồi Giáo cấm tất cả người dân không có quyền chọn lựa bất cứ tôn giáo nào khác ngoài đạo Hồi, kẻ nào dám chống lại có thể bị tù hay bị giết chết bằng cách treo cổ hoặc xử trảm. Các giáo sĩ Hồi giáo quá khích này không chỉ khủng bố phương Tây, mà họ c̣n khủng bố ngay chính dân họ nữa). Hiện nay số tín đồ Hồi Giáo đă là 1.3 tỷ và con số này sẽ gia tăng nhanh chóng hơn nữa, việc này làm cho khối dân số toàn cầu gia tăng nhanh chóng, tạo sự mất quân b́nh nghiêm trọng đối với cơ cấu dân sinh và an ninh toàn cầu.

Trung cộng với 1.3 tỷ dân, hiển nhiên cũng gây ra những đe dọa khác cho an ninh và an sinh toàn cầu kiểu khác. Xuất phát từ truyền thống xâm lăng các nước nhỏ yếu chung quanh, lại nữa người Tàu thường mang trong ḿnh bản tính tự tôn đầy cao ngạo, họ cho dân Trung Hoa là một giống dân thượng đẳng, giới lănh đạo Tàu luôn luôn nghĩ rằng: Chỉ có Trung Hoa là văn minh tất cả chỉ là man di mọi rợ. Danh từ "bạch quỷ" xuất phát từ ḷng tự ti mặc cảm người Tàu đă miệt thị người phương Tây là "bạch quỷ", nhưng "bạch quỷ" đă thắng họ trong quá khứ và từng bước rồi đây người "bạch quỷ" sẽ thắng Tàu trong một ngày không xa. Người Tàu đă sống nhiều với quá khứ xuất phát từ truyền thống xâm lăng của dân du mục ở vùng Hoa Bắc, một giống dân chuyên đi cướp bóc chiếm đoạt chứ chưa bao giờ biết làm ra, v́ là dân du mục th́ (họ chỉ biết chăn nuôi, săn bắn và hái quả để sinh nhai) làm ǵ có ruộng vườn, nhà cửa vững chắc để tồn trữ lương thực. Nơi nào có sẳn lương thực th́ họ đến đó cướp bóc và chiếm đoạt làm của họ. Ngày nay sau hàng ngàn năm trôi qua, họ cũng không thể nào từ bỏ bản chất nói trên của giống dân du mục. Người Tàu đă sống quá nhiều với những ảo tưởng của quá khứ nên họ đă không chấp nhận được thực tế phức tạp của thế giới hiện nay. Họ muốn thế giới này đều phải thần phục Trung Hoa, nhưng trong điều kiện hiện nay người Tàu chưa thể cai trị thế giới bằng hàng mă và dân số đông được, th́ ít ra trong t́nh thế như hiện tại, người Tàu vẫn phải t́m cách chẻ nhỏ thế giới ra làm nhiều cực "đa cực”, hoặc nói rơ ra là thế "tam phân thiên hạ" bao gồm Âu châu - Hoa Kỳ - Trung cộng, trong đó ít nhất Trung cộng cũng được chia phần làm chủ nhân ông của Á châu. Điều này cho thấy Trung cộng vẫn chưa nh́n ra vấn đề cấp bách của nhân loại và thế giới. Do đó, ước muốn của lănh đạo Tàu vẫn là ước muốn thiển cận của những kẻ tầm thường, (giới lănh đạo Pháp cũng không thể thoát ra ngoài những ước muốn tầm thường của giới lănh đạo Tàu khi ông chirac - không viết hoa - muốn lợi dụng khối Âu châu để tạo thế cạnh tranh với Hoa Kỳ). Liệu Pháp và Tàu có thành công trong mưu đồ ấy hay không ? Chúng tôi nghĩ là không! Nếu có th́ sự Tam Phân quyền lợi này cũng chỉ kéo dài lắm là 50 năm, để sau đó th́ dân Pháp cũng sẽ bị người Tàu đồng hóa một cách không thương tiếc. Giả sử 30 năm trước đây giới lănh đạo người Tàu khôn ngoan th́ họ ôm chặt người Pháp, th́ t́nh thế vào năm 2004 liệu có thể thay đổi toàn diện không ? Nhưng đến nay, khi chúng tôi nêu lên vấn đề này th́ đă muộn, giới lănh đạo Pháp và Tàu đă mất một cơ hội ngàn năm. Rơ ràng lịch sử đă sang trang, và thế giới này rồi đây sẽ có một nền ḥa b́nh thật sự, mọi người rồi sẽ sống trong một thể chế Nhân Chủ Pháp Trị kéo dài ít nhất là 500 năm nữa.

Một phúc tŕnh mới đây do sự bảo trợ của công ty Shell và bộ Quốc pḥng Mỹ đă đưa ra tiên đoán rằng: Chỉ trong ṿng 20 năm nữa đại họa sẽ xảy ra cho thế giới, v́ sự thay đổi của khí hậu do trái đất nóng dần, sẽ làm tan các tảng băng khổng lồ ở Nam cực và Bắc cực khiến nước biển dâng cao. V́ thế nhiều quốc gia hay thành phố lớn trên thế giới sẽ bị nhận ch́m trong biển nước (Ḥa lan là một thí dụ điển h́nh nhất). Thí dụ nhiều thành phố lớn ở Âu châu sẽ bị ngập lụt hay ch́m dước biển nước, Anh quốc sẽ lạnh như vùng Siberia. Dân chúng sẽ nổi dậy đánh nhau để tranh dành sự sống. Nạn hạn hán vô tiền khoáng hậu sẽ xảy ra khiến các nước lao đầu vào cuộc chiến tranh chiếm nguồn nước ngọt, thực phẩm, nơi cư trú và bom nguyên tử sẽ được dùng để giải quyết những tranh chấp và nước nào lạm dụng thủ đắc bom nguyên tử nhiều nhất là nước sẽ bị thiệt hại nặng nề nhất. Kết quả là hàng trăm triệu người sẽ bị chết, thế giới sẽ bị tê liệt, sự sống con người có thể vài trăm năm sau mới có thể hồi phục được. Đây quả thật là một thảm họa cho nhân loại

Như trên đă tŕnh bày: Vấn đề môi sinh là hệ lụy tất yếu của vấn nạn gia tăng dân số mất quân b́nh trên toàn cầu, cộng thêm vấn nạn của chủ nghĩa bành trướng chủng tộc (thí dụ chủ nghĩa bành trướng Hán tộc của giới lănh đạo Trung Hoa) cấu kết với tinh thần tôn giáo cực đoan (Hồi Giáo), tất cả sẽ nhận ch́m thế giới trong thiên tai hay biển máu.

Vậy chúng ta không thể chấp nhận ư tưởng lạc hậu "tam phân thiên hạ" của lănh đạo Tàu hay Pháp. "Lực chủ đạo” của thời đại phải quyết tâm tiến tới phía trước không khoan nhượng với bất cứ sự đe dọa nào, san bằng bất cứ những trở lực nào. Hoa Kỳ có đủ chính nghĩa và khả năng để là lực chủ đạo này. Đó cũng là sứ mệnh cao cả, linh thiêng mà nước Mỹ phải nhận lấy để dẫn dắt nhân loại thoát khỏi những đại họa trước mắt và đưa nhân loại tiến tới nền văn minh Liên Hành Tinh.

Chúng tôi tiên đoán là: "Hoa Kỳ sẽ thành công trọn vẹn trong sứ mạng lịch sử để đưa nhân loại vào một thời kỳ sáng lạn và huy hoàng nhất".

E) Hoa Kỳ:

Ông cha ta có nói một câu thật ư nghĩa: "Một người lo bằng kho người làm". Người lo bây giờ phải là các viện đại học uy tín, các cơ quan nghiên cứu, các học giả, và đỉnh cao nhất là các cụ Thạc Đức, Thông Tuệ người Mỹ, mà người ta thường gọi là: "Trung Tâm Quyền Lực Hoa Kỳ", có khả năng quyết định hướng đi của nhân loại. Khi các việc đă định th́ các vị tổng thống cứ tiếp tục thi hành con đường đă vạch ra. Khi viết ra các điều này, th́ vấn đề toàn cầu đă được quyết định từ lâu rồi. Nó chỉ có vẻ mới lạ, vượt ngoài sự hiểu biết của những kẻ không hiểu rơ vấn đề sâu thẳm của thế giới hay với những giới lănh đạo kém trí, lạc hậu, phi nhân bản. Đây là một "cuộc cách mạng thần thánh" thực sự chứ chẳng phải một cuộc chiến tranh tầm thường như nhiều kẻ nhược trí suy nghĩ. V́ nó quyết định vận mạng của nhân loại, đưa con người thoát khỏi những vũng lầy của quá khứ lịch sử và hợp nhất nhân loại một cách toàn diện, triệt để và hướng thượng trong chiều hướng Nhân Chủ Pháp Trị trên quy mô toàn cầu như lời cụ Lư Đông A đă đề ra.

Tôi nhớ lại một câu trong bài Quốc Tế ca của cộng sản: "Đấu tranh đây là trận cuối cùng. Kết đoàn lại để ngày mai". Câu hát này không ứng vào việc những người Cộng sản sẽ cai trị trên toàn thế giới để chiếm lấy của cải vật chất, tước đoạt nhân phẩm con người, hạ con người xuống hàng súc vật. Mà nó ứng dụng vào thời điểm này của lịch sử nhân loại – lịch sử của sự thăng hoa trí tuệ, ḥa đồng tôn giáo, hài ḥa chủng tộc, tương thân trong t́nh huynh đệ, san sẻ vật chất của cải, b́nh đẳng trong tinh thần, giúp đỡ lẫn nhau để cùng tiến lên Nhân Chủ.

Từ lâu Hoa Kỳ đă chuẩn bị thời kỳ này cho nhân loại, có thể nó bắt nguồn từ bản tuyên ngôn Độc Lập của nước Mỹ, từ bài quốc ca, từ những biểu tượng trên đồng 1 đô la đă được đề ra. Từ mối duyên tri ngộ kỳ diệu giữa các cụ Mỹ và các cụ Việt Nam thông qua các quan niệm chung về thế giới trong tương lai (đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu) mà cụ Lư đă đề ra ngay từ những năm đầu của thập kỷ 40 của thế kỷ 20, hơn 60 năm qua đă đủ cho Hoa Trí Tuệ phải nở, và thời điểm từ năm 2000 trở đi là khởi điểm để thiết lập một thể chế Nhân Chủ Pháp Trị trên toàn cầu, từ sự trùng hợp về mặt phong thủy giữa hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ, cũng như từ các bí ẩn tinh túy sâu thẳm của nền văn minh Bách Việt mà các cụ Mỹ đă nhiều lần chứng kiến.

Hoa Kỳ đang "kết hợp các nước nhỏ để đánh nước lớn đó là Vương Đạo" như lời cụ Lư từng nói. Chính trong t́nh h́nh ấy mà Hoa Kỳ chỉ để chưa đến 200.000 quân ở Trung Đông nhưng vẫn đủ sức khống chế cả khối Hồi Giáo quá khích, lạc hậu nhằm tạo áp lực liên tục lên khối giáo sĩ cực đoan và các chính quyền Hồi Giáo, để giúp họ thay đổi các nhận thức cơ bản về thế giới và con người, từ đó từng bước chấm dứt nạn khủng bố trên toàn cầu, tiêu diệt các nhóm cực đoan Hồi Giáo hầu trả lại cho dân chúng Hồi Giáo các quyền tự do căn bản của con người. Trước đây đă nhiều lần chúng tôi từng nói: Vấn đề Hồi Giáo đă xong; chính là theo ư nghĩa này. Thế giới Hồi Giáo cực đoan nhất thiết cần thời gian để mục rữa và từ trong đống tro tàn này những mầm non khác sẽ mọc lên. Hoa Kỳ đang nhân danh con người và v́ con người để đưa thế giới Hồi Giáo cùng sánh bước với nhân loại tiến vào thời kỳ Nhân Chủ Pháp Trị trên khắp toàn cầu.

IV) Hiện T́nh Thế Giới Và Đại Hội Đảng Cộng Hoà Hoa Kỳ:

Nói về vấn đề này, câu hỏi đầu tiên đặt ra là: Hoa Kỳ đă chuẩn bị cho vai tṛ lănh đạo thế giới về mặt xă hội Mỹ như thế nào ? (các vấn đề liên quan đến quân sự, ngoại giao là các vấn đề ta đă nói đến nên không cần lập lại ở đây)

Trong 8 năm cầm quyền của đảng Dân Chủ, tổng thống Bill Clinton đă chấp nhận thi hành khổ nhục kế để đánh lừa những đối phương là:

Home