|
|
Ngừoi Quốc Gia là những người đặt tổ quốc lên bản vị tối cao Tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi sự vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cá chính bản thân mình v.v.. Trích VN Tự Điển của Đào Duy Anh |
|
Nationalist Vietnamese Forum |
Chấm thi đại học - cao đẳng: Nỗi buồn và giải pháp...
![]() |
|
Chấm thi tại Đại học Thương mại (Hà Nội). |
Đợi chờ dài và lắm khắc khoải nhất có lẽ là đợi kết quả của một kỳ thi đại học. Làm được bài chưa chắc đã thi đỗ vì còn tuỳ thuộc vào mức độ cạnh tranh của từng ngành, từng trường. Đối với các môn khoa học xã hội thì sự đời còn nhiêu khê hơn cả là có thể: Ranh giới đúng sai bảng lảng như mây trời.
Thật là bất công nếu chỉ cần có bất kỳ sự vô trách nhiệm nào của một trong
hai người thì sẽ có thừa khả năng để làm thay đổi một cuộc đời. Lẽ ra đối với
những người không làm chủ được đáp án, tức cho điểm chênh quá cao, quá ba lần
thì phải có biện pháp như bắt học lại đáp án hoặc không cho chấm nữa.
Quy chế bắt người chấm phải phân tích điểm thành phần từng câu vào bài ngay cả
khi 3 câu hay 10 câu chỉ có nửa điểm; thậm chí là không điểm. Sự bức bối là
"thành công" duy nhất của quy chế này. Điểm trên phiếu chấm lần 1 nào là điểm
bằng số, điểm bằng chữ, ngày chấm, họ tên... Tại sao phải cả chữ lẫn số trong
khi chỉ cần quy định nếu sửa phải ký tên vào bên cạnh là đủ?
Luật pháp và quy chế lấp ló sau đáp án, còn số phận đong đưa trên từng nét bút
của thầy là nỗi buồn thứ hai. Đáp án gần như là thủ tục bởi ai cũng vội quên
ngay sau một buổi thảo luận vội vàng. Hãy thử tưởng tượng một thực tế hiển nhiên
là 90% những người chấm có chuyên môn cụ thể cách xa bài chấm bằng khoảng cách
mà ánh sáng từ mặt trời đến với trái đất chỉ tám phút rưỡi.
Bỏ sót và lầm lẫn khoảng 30-50% kiến thức là chuyện bình thường. Tôi đã từng
chấm lần 3 những bài thi có khoảng cách vênh sơ sơ từ 2 đến 5 điểm. Đó là chưa
kể đến 8 tiếng đồng hồ chấm 200 bài nhân với chỉ số trung bình 1,5 tờ giấy thi
rồi nhân với 4 trang = 1.200 trang; có nghĩa là (nếu trừ chi tiết giờ giải
lao...) thì mỗi phút đọc khoảng 3-4 trang. Vậy đọc và nhận định vào lúc nào?
Đọc - chấm những bài thi vào đại học của những ông tú hôm nay và ông cử của ngày
mai; ThS, TS của ngày sắp tới mà ngao ngán. Học sinh thuộc lòng trận Ấp Bắc giết
bao nhiêu tên địch, trong đó có bao nhiêu cố vấn Mỹ, mấy xe bọc thép, mấy máy
bay... nhưng không một ai hiểu và trình bày được "ấp chiến lược" có nghĩa là gì?
Tại sao nó là "quốc sách"? "Trực thăng vận" hay "thiết xa vận" là sao? Cốt lõi
của môn sử ở SGK chỉ là ta thắng, địch thua và hết (!).
Một trận đánh mà quân địch có 9.000, ta diệt 900; địch huy động 6 tàu đổ bộ,
105 xe tăng, xe bọc thép; 170 máy bay chỉ để đánh vào một thôn (!) thì thử hỏi
ai mà chẳng nhớ dù lịch sử viết theo cách đó thật đáng phàn nàn. Chỉ riêng chỗ
đậu xe, chỗ cho máy bay tránh nhau đã không có đủ chứ đừng nói đến chuyện đánh
đấm! Nhưng cái nhớ trong phòng thi nó khác cái nhớ ở ngoài đời. Đối với thí
sinh, chỉ cần nó thuộc về năm 1965 là được!
Thời của học vẹt đã qua lâu rồi. Đừng bắt học sinh học mãi những điều lặp đi lặp
lại. Chẳng lẽ lịch sử hào hùng của hồn Việt, dân tộc Việt chỉ có bắn và tiêu
diệt? Không ít bài thi viết đã bắn rơi 200 xe tăng; bắn chìm 30 xe đại bác...